Wendel vô cùng đề phòng họ, nhưng không phát hiện ra điều gì dị thường.
Tu!
Cuối cùng, tiếng còi hơi cũng vang lên, đoàn tàu hơi nước nặng nề bắt đầu chậm rãi chuyển động.
Trong tiếng xình xịch, đoàn tàu nhanh chóng rời khỏi nhà ga Utopia.
Sau đó, trời lại tối sầm một lần nữa, nhưng may mắn là không có cơn bão nào ập đến, mặt trời nhanh chóng xuyên qua tầng mây, rọi sáng mặt đất.
Đối với Wendel, tất cả mọi thứ rất bình thường, từ tối hôm qua tới Utopia đến bây giờ đều như thế, nếu không phải có một tập văn kiện cơ mật giấu trong ngực thì anh ta chắc chắn sẽ không tin Utopia có vấn đề.
Đợi đến khi tàu hơi nước đến trạm kế tiếp, cũng chính là nhà ga mà mọi người quen thuộc, Wendel mới thật sự bình tĩnh lại, nhưng đầu óc chợt đau nhói, co rút lại, cảm giác như thể tinh thần đã bị vắt kiệt.
Lúc này, anh ta hồi tưởng lại những gì mình đã trải qua ở Utopia.
Sau khi nhớ lại xong, Wendel đột nhiên ngồi thẳng dậy:
Đêm qua lúc anh lấy cớ đi vệ sinh, trong tay còn xách theo hành lý và ô che, hoàn toàn không giống một hành khách vừa từ trên tàu đi xuống.
Mà nhân viên nhà ga kia lại không hề phát hiện ra điều ấy, hoặc nên nói, ông ta đã phát hiện ra nhưng vì lý do nào đó lại không vạch trần!
Bỗng nhiên cơ lưng Wendel căng cứng, như sắp nổ tung.
Trong lòng anh ta vừa sợ hãi vừa hoang mang, trong đầu không kìm được mà hiện lên vài suy đoán:
"Cư dân Utopia đều là quái vật khoác da người, bình thường trông không có vấn đề gì, nhưng chỉ cần gặp phải những điểm phi logic thì sẽ thể hiện ra mặt dị thường, bỏ qua những vấn đề rõ như ban ngày?"
"Hoặc là nhân viên sân ga kia đã phát hiện ra mình nói dối, chỉ là không muốn đối phó với mình, mới cố tình làm như không thấy, thả mình đi? Vì sao chứ?"
"Ừm, xách theo hành lý đến nhà vệ sinh của sân ga hoàn toàn có thể dùng lý do sợ bị mất hành lý để giải thích, nhưng toàn bộ sân ga đều có mái che, căn bản không cần cầm theo ô, hơn nữa, mưa đã tạnh từ lâu rồi..."
Wendel vô thức nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy ánh nắng chiếu rọi sân ga trước mặt, từng người lữ khách xếp hàng ngay ngắn chờ sau dây phân cách, hoàn toàn khác với cảm giác u ám, âm trầm của Utopia.
Phù... Anh ta thở hắt ra, cả người thả lỏng hơn chút.
Nơi này không phải là Utopia... Mình đã ra khỏi đó rồi... Wendel vừa thì thào tự nhủ, vừa giơ tay lau mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Vừa rồi khi anh ta nhớ lại sơ hở của mình, cảm giác hệt như rơi vào một cơn ác mộng không sao tỉnh lại được.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Wendel đứng dậy, quyết định ra khỏi trạm, hút một điếu thuốc để điều chỉnh tâm trạng.
Hút thuốc giúp anh ta bình tĩnh lại, để có thể sắp xếp lại những ký ức về Utopia.
Trong quá trình này, anh ta sinh ra một linh cảm:
"Có lẽ vì mình chân thành giúp đỡ Trish, cho nên nhân viên sân ga kia mới cố tình bỏ qua vấn đề của mình, thả mình đi?"
So với cách nghĩ toàn bộ cư dân của Utopia đều là quái vật khoác da người thì Wendel tình nguyện chấp nhận lời giải thích này hơn.
Đúng lúc này, khóe mắt anh ta nhìn thấy một đám người đang nói chuyện với trưởng tàu trong một góc.
Wendel khẽ khàng đến gần vài bước, để nghe xem họ nói gì.
Anh ta dựa vào thính lực tốt hơn người bình thường, ở khoảng cách không bị nghi ngờ, lờ mờ nghe được một đoạn đối thoại:
"Tối qua chúng ta... nhà ga... Utopia..."
"Vương quốc... không có..."
"Xin hãy giữ bí mật..."
Wendel hơi nhướng mày, kết hợp với những gì miêu tả trong văn kiện, anh ta đại khái đã rõ đám người kia đang nói gì với trưởng tàu.
Họ đang nói rằng trong vương quốc vốn không hề có nhà ga nào tên là Utopia, và trạng thái của đoàn tàu hơi nước đêm qua chính là "mất tích"!
Giờ phút này, trong lòng Wendel lại dâng lên nỗi sợ hãi mãnh liệt, chỉ cảm thấy có thể sống sót rời khỏi Utopia chính là điều may mắn lớn nhất.
...
Alfred mất gần một tuần mới từ cảng Escoson về Backlund.
Bởi vì dọc đường, anh ta còn phải ghé thăm gia đình của những đồng đội đã hy sinh, bạn bè cũ, người lớn trong nhà đang quay về đất phong nghỉ phép và một vài đối tác làm ăn của gia tộc.
"Việc này còn khiến người ta mệt mỏi hơn cả tham gia chiến đấu." Alfred than phiền với cha mình, Bá tước Hall.
Bá tước Hall cười, chỉ về phía đầu cầu thang:
"Về phòng nghỉ ngơi trước đi, lát nữa đến phòng sách nói chuyện tiếp."
Ông ta rất hài lòng về trạng thái tinh thần và sự trưởng thành của người con trai thứ.
Alfred nhìn quanh một vòng, cười hỏi:
"Viên ngọc quý lấp lánh nhất Backlund đâu rồi?"
Anh ta dừng một chút lại bổ sung:
"Cả Hibbert đâu?"
Bá tước Hall cười nói:
"Audrey đến hội từ thiện của con bé rồi, buổi chiều mới về. Con bé vẫn luôn trách con không cho biết lịch trình cụ thể, khiến nó không biết chính xác khi nào con về."
"Hibbert hiện giờ là thư ký nội các, cực kỳ bận rộn."
Alfred gật đầu, không nói thêm nữa, quay về phòng tắm rửa, thay áo sơ mi, gi lê và âu phục.
"Tôi thích sự tùy ý ở đông Byron hơn." Anh ta soi gương, nói với sĩ quan phụ tá của mình.
"Ngài như vậy càng có khí chất quý tộc hơn." Sĩ quan phụ tá của anh ta vừa nói vừa đưa tập văn kiện trong tay tới: "Tướng quân, MI9 đưa cho ngài."
"MI9." Alfred như có điều suy tư, bóc túi văn kiện ra: "Nhanh như vậy đã có kết quả điều tra Utopia rồi?"
Còn chưa dứt lời, anh ta đã rút văn kiện ra, lật xem.
Trong quá trình này, động tác lật tài liệu của Alfred ngày càng chậm, đến cuối cùng, anh ta mở ngược lại trang đầu, đọc lại một lần.
Nội dung của bản báo cáo điều tra này chia làm hai phần chính:
Một là báo cáo của một thành viên hộ tống, người này đã đi nhầm vào Utopia cùng Alfred, chứng kiến một vụ án giết người, rồi nửa đêm chạy thoát ra ngoài để quay về tàu hơi nước; hai là trên toàn bộ tuyến đường sắt nối từ vịnh Disi đến Backlund hoàn toàn không tồn tại nhà ga Utopia, và trong Biển Cuồng Bạo cũng không có cảng Utopia. Các điều tra viên không phát hiện thêm bất cứ dấu vết nào khác.
Hai tình huống này đều không hề vượt quá phạm vi chấp nhận của Alfred, điều khiến anh ta kinh ngạc là tội phạm trong vụ án giết người kia:
Cô ta tên là Trish, là chủ một khách sạn, từng được nhận giáo dục trung cấp, tốt nghiệp một trường văn khoa, sau đó cô ta trở thành tình nhân của một thương nhân, gần đây đang định thoát khỏi thân phận này.
Thông tin này giống hệt với chủ khách sạn tên Trish mà Alfred gặp được ở khu cảng kia, mỗi một chi tiết đều khớp nhau.
Cho nên, Alfred đoán rằng tội phạm trong vụ án giết người đó chính là vị Trish kia, cũng chính là cô gái xinh đẹp từng được giáo dục nhất định, người đã thổi lên khúc nhạc đau thương giữa đêm khuya.
"Đây là câu chuyện đằng sau cô ấy sao?" Alfred thầm lẩm bẩm.
Điều này khiến cho cư dân trong Utopia kia có vẻ khá chân thật, không phải ảo giác như Alfred dự đoán.
Nói cách khác, sau khi người ngoài rời đi, cư dân Utopia vẫn tiếp tục cuộc sống của riêng họ, với tình yêu, thù hận, đau đớn, bi thương và đủ loại trải nghiệm.
Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn Trí Độc Giả
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ