Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 16: Chó Bắt Chuột

Phù, cuối cùng cũng qua được ải của Người Thông Linh... Klein thở phào nhẹ nhõm, thong thả quay người. Hắn vừa tận hưởng sự yên tĩnh và làn gió đêm mát rượi, vừa dạo bước về phía khu nhà trọ.

Hắn lấy chìa khóa đút vào ổ, nhẹ nhàng vặn mở. Cánh cửa kẹt một tiếng, bóng tối bên trong hòa cùng ánh trăng đỏ bên ngoài loang ra.

Bước trên hành lang vắng lặng, hít thở không khí se lạnh, Klein bỗng có một cảm giác kỳ diệu, như thể cuộc đời mình vừa có thêm vài giờ so với người khác. Nghĩ vậy, bước chân hắn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Kẹt, hắn giữ nguyên tâm tình đó và mở cửa phòng mình. Còn chưa kịp bước vào, hắn đã thấy một bóng người đang lặng lẽ ngồi trong bóng tối trước bàn học. Bóng người này có mái tóc đen óng tắm trong ánh trăng đỏ rực, đôi mắt nâu xám sáng ngời và khuôn mặt thanh tú, không ai khác chính là Melissa Moretti!

“Klein, anh đi đâu vậy?” Melissa nhíu mày, hỏi đầy nghi ngờ. Không đợi Klein trả lời, cô bé đã bổ sung, với giọng điệu logic và rành mạch hệt như muốn làm rõ ngọn ngành câu chuyện: “Vừa nãy em sang phòng tắm, lúc quay lại thì phát hiện anh không có ở nhà.”

Vốn có kinh nghiệm đối phó với cha mẹ, Klein nhanh trí bịa ra một lý do, gượng cười trả lời mà không hề tỏ ra bối rối:

“Lúc nãy anh tỉnh dậy không ngủ lại được, nghĩ lãng phí thời gian như vậy chi bằng ra ngoài rèn luyện sức khỏe, nên mới chạy vài vòng. Em xem, mồ hôi nhễ nhại cả đây này.”

Hắn vừa nói vừa cởi áo khoác, chìa lưng ra cho cô bé xem.

Melissa đứng dậy, liếc qua một cách hờ hững, sau đó đắn đo vài giây rồi nói:

“Klein, thật ra anh không cần phải cảm thấy áp lực quá lớn làm gì. Anh chắc chắn sẽ vượt qua bài phỏng vấn của đại học Tingen. Cho dù không được, ừm, ý em là nếu thôi, anh cũng có thể tìm được công việc tốt hơn.”

Mình còn chưa nghĩ đến chuyện phỏng vấn nữa là... Klein gật đầu, nói:

“Anh biết rồi.”

Hắn không nói rằng mình đã nhận được một "offer", vì hắn vẫn chưa cân nhắc kỹ xem có nên nhận hay không.

Melissa nhìn hắn một cái thật sâu rồi đột ngột quay người đi vào phòng trong, lấy ra một món đồ hình con rùa được chắp vá từ bánh răng, sắt gỉ, lò xo và dây cót.

Cô bé vặn nhanh dây cót rồi đặt món đồ lên bàn học.

Ken két, cộp cộp cộp, con “rùa” máy kia vừa đi vừa nhảy một cách nhịp nhàng, khiến người ta bất giác bị thu hút.

“Những lúc phiền não, nhìn nó chuyển động thế này sẽ thấy thoải mái hơn nhiều. Dạo này em hay làm vậy lắm, rất hiệu quả! Klein, anh thử xem.” Đôi mắt Melissa sáng lên, cô bé mời.

Klein không nỡ từ chối ý tốt của em gái, hắn tiến lại gần “con rùa”, chờ nó dừng hẳn rồi mới nói:

“Sự đơn giản và quy luật quả thật có thể mang lại cảm giác thư thái.”

Không đợi Melissa đáp lời, hắn chỉ vào “con rùa”, tiện thể hỏi:

“Em tự làm à? Làm khi nào thế? Sao anh không biết?”

“Em lấy mấy thứ trường học không cần nữa với nhặt được dọc đường, mới làm xong hai hôm trước.” Vẻ mặt Melissa vẫn như thường, nhưng khóe miệng đã khẽ nhếch lên.

“Giỏi quá.” Klein khen thật lòng. Là một kẻ có năng khiếu về máy móc cực kém, hồi bé hắn từng muốn lắp một chiếc ô tô bốn bánh mà cũng chẳng nên hình thù gì.

Melissa khẽ hất cằm, mắt cong cong, nhưng giọng điệu vẫn bình thản:

“Tàm tạm thôi.”

“Khiêm tốn quá là một đức tính xấu đấy.” Klein khẽ cười, hỏi: “Đây là con rùa à?”

Không khí trong phòng lập tức ngưng đọng. Giọng Melissa vang lên, khô khốc và cứng ngắc:

“Nó là tượng người.”

Tượng người...

Klein cười ngượng nghịu, cố chữa cháy:

“Chắc là do vấn đề vật liệu, vẫn còn hơi thô sơ.”

Ngay sau đó, hắn vội đổi chủ đề:

“Nửa đêm nửa hôm em sang phòng tắm làm gì, trong phòng mình có bồn cầu mà? Hơn nữa không phải em lúc nào cũng ngủ một mạch tới sáng sao?”

Melissa giật mình, vài giây sau mới hé miệng định giải thích, nhưng đúng lúc này, bụng cô bé vang lên một tràng ùng ục.

“Em... Em đi ngủ tiếp đây!”

Rầm! Cô bé vơ vội “bức tượng người” hình rùa rồi chạy biến về phòng trong, đóng sập cửa lại.

... Chắc bữa tối hôm qua ngon quá, ăn nhiều nên dạ dày không quen... Klein lắc đầu, bật cười rồi chậm rãi đi tới trước bàn học. Hắn lặng lẽ ngồi xuống, dưới ánh trăng đỏ rực vừa thoát khỏi đám mây đen, yên lặng cân nhắc lời mời của Dunn Smith.

Trở thành nhân viên văn phòng cho đội ngũ Kẻ Gác Đêm, nhược điểm rất rõ ràng: Là một thành viên của hội xuyên việt, là "Kẻ Khờ" đã khởi xướng buổi tụ hội thần bí, bản thân hắn có quá nhiều bí mật, nếu thường xuyên lượn lờ ngay trước mắt đội ngũ chuyên xử lý những chuyện siêu phàm của Giáo hội Nữ thần Đêm Tối thì quả là quá mạo hiểm.

Chỉ cần gia nhập cùng đám người Dunn Smith, mục tiêu của hắn chắc chắn sẽ là trở thành người phi phàm, dùng nó để che đậy những lợi ích thu được từ "buổi tụ hội". Mà một khi đã là thành viên chính thức, hắn sẽ bị hạn chế tự do, giống như nhân viên văn phòng muốn rời khỏi Tingen đều phải trình báo, không thể muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, như vậy sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.

Kẻ Gác Đêm là một tổ chức nghiêm ngặt, một khi có nhiệm vụ thì chỉ có thể chờ đợi sự sắp xếp, tuân theo mệnh lệnh, không thể từ chối.

Người phi phàm còn có nguy cơ bị mất khống chế.

...

Sau khi liệt kê những mặt trái trong đầu, Klein chuyển sang suy nghĩ về sự cần thiết và lợi ích:

Nhìn những gì đã gặp phải từ "nghi thức đổi vận", bản thân hắn rõ ràng không nằm trong số 80% người may mắn mà Dunn Smith đã nói. Sau này chắc chắn sẽ còn những sự kiện kỳ dị bám lấy, vô cùng nguy hiểm, chỉ có trở thành người phi phàm hoặc gia nhập Kẻ Gác Đêm thì mới có năng lực chống lại.

Muốn trở thành người phi phàm thì không thể chỉ dựa vào "buổi tụ hội". Công thức ma dược không phải vấn đề lớn, nhưng những vật liệu tương ứng thì tìm ở đâu, lấy thế nào, điều chế ra sao, cùng những kiến thức thông thường về việc tu hành hằng ngày của người phi phàm, bản thân hắn đang có một rào cản rất lớn, không thể cái gì cũng đi hỏi "Chính Nghĩa" và "Người Treo Ngược". Nếu chuyện gì cũng tìm họ để trao đổi thì không chỉ làm tổn hại hình tượng "Kẻ Khờ", khiến đối phương nghi ngờ, mà cũng chẳng có nhiều thời gian để trao đổi những vấn đề nhỏ nhặt đó. Đồng thời, bản thân hắn cũng không lấy ra được thứ gì mà họ cảm thấy hứng thú.

Mặt khác, qua lại càng nhiều sẽ càng dễ để lại dấu vết về thân phận ở thế giới thực, đến lúc đó, “tranh chấp tuyến trên” sẽ biến thành “xung đột tuyến dưới”, phiền phức to.

Mà gia nhập "Kẻ Gác Đêm" chính là cách tốt nhất để tiếp xúc với những kiến thức thông thường về thế giới thần bí, tích lũy các mối quan hệ tương ứng. Coi đây là điểm tựa thì mới có thể dùng nó làm đòn bẩy nâng "buổi tụ hội" lên, thu được lợi ích lớn nhất từ "Chính Nghĩa" và "Người Treo Ngược", từ đó ngược lại củng cố vị thế ở thực tại để có thêm nhiều tài nguyên hơn, tạo thành một vòng tuần hoàn lành tính.

Đương nhiên, hắn cũng có thể tìm cách gia nhập tổ chức bị các giáo hội lớn đàn áp và truy lùng là "Hội Tâm Lý Luyện Kim" mà Dunn đã nhắc tới. Nhưng nếu trở thành thành viên của họ thì cũng mất tự do, thậm chí còn phải sống trong lo sợ. Vấn đề quan trọng hơn là hắn chẳng biết đi đâu để tìm họ, cho dù có moi được tin tức từ "Người Treo Ngược", việc tùy tiện tiếp xúc cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Trở thành nhân viên văn phòng còn có cơ hội làm bước đệm và rời đi sau này.

"Đại ẩn tại triều, trung ẩn tại thị, tiểu ẩn tại lâm", có lẽ thân phận Kẻ Gác Đêm sẽ là lớp ngụy trang tốt nhất.

Đợi đến khi trở thành một nhân vật cấp cao trong tòa trọng tài tương lai, ai có thể ngờ rằng mình lại là một kẻ dị đoan, là nhân vật Boss của một tổ chức bí ẩn chứ?

...

Ánh nắng ban mai chiếu rọi, sắc đỏ rực đã tan biến. Nhìn vầng dương vàng óng, Klein hạ quyết tâm. Hôm nay phải đi tìm Dunn Smith, trở thành nhân viên văn phòng của Kẻ Gác Đêm!

“Anh không ngủ à?” Đúng lúc này, Melissa đã dậy, đẩy cửa bước ra và kinh ngạc phát hiện anh trai mình đang vươn vai một cách chẳng có chút hình tượng nào.

“Anh suy nghĩ vài chuyện.” Klein mỉm cười, toàn thân khoan khoái.

Melissa trầm ngâm một lát:

“Nếu gặp chuyện khó quyết định, em sẽ liệt kê các mặt tốt và xấu thành hai cột. Sau khi liệt kê xong, đối chiếu so sánh sẽ tìm được ‘gợi ý’ nên làm thế nào.”

“Thói quen tốt, anh cũng làm vậy.” Klein mỉm cười đáp lại.

Melissa giãn mày, không nói gì thêm mà cầm một tờ giấy lớn ố vàng cùng đồ rửa mặt đi tới phòng tắm chung.

Chờ em gái đi học, Klein không vội ra ngoài mà đi ngủ bù với tâm trạng thoải mái. Bởi vì theo hắn biết, gần như tất cả các quán rượu đều không mở cửa vào buổi sáng.

Hai giờ chiều, hắn dùng bàn chải và khăn tay vuốt phẳng các nếp nhăn trên chiếc mũ dạ, lau sạch vết bẩn, sau đó ăn mặc chỉnh tề rồi ra ngoài hệt như đi phỏng vấn.

Phố Besik hơi xa, vì sợ bỏ lỡ "giờ làm việc" của Kẻ Gác Đêm nên hắn không đi bộ mà tới đầu phố Chữ Thập Sắt để chờ xe ngựa công cộng.

Ở vương quốc Ruen, xe ngựa công cộng được chia làm hai loại: theo tuyến cố định và không cố định. Loại không cố định do hai con ngựa kéo, tính cả nóc xe thì đủ cho hai mươi người ngồi. Loại xe này chỉ có một tuyến đường chung chung chứ không có trạm cụ thể, hoạt động rất linh hoạt, gọi là dừng, trừ phi khách quá đông.

Loại theo tuyến cố định do các công ty vận hành, họ đặt các đường ray trên những con phố lớn cho ngựa đi, bánh xe lăn trên đường ray nên rất nhẹ nhàng và không tốn sức ngựa, nhờ vậy có thể kéo được toa xe hai tầng, chở được gần năm mươi hành khách. Vấn đề duy nhất là tuyến đường và trạm dừng đều cố định, có nhiều nơi không đến được, khá cứng nhắc.

Khoảng mười phút sau, tiếng bánh xe lộc cộc trên đường ray từ xa vọng lại. Một chiếc xe ngựa hai tầng dừng trước trạm chờ ở phố Chữ Thập Sắt.

“Đi phố Besik.” Klein nói với người lái xe.

“Anh phải tới phố Champagne rồi chuyển xe. Nhưng từ đó đi bộ tới phố Besik cũng chỉ mất mười phút thôi.” Người lái xe giải thích.

“Vậy đi phố Champagne.” Klein gật đầu đồng ý.

“Quá 4 km, 4 penny.” Một thanh niên mặt trắng trẻo ngồi cạnh người lái xe chìa tay ra. Cậu ta là nhân viên soát vé.

“Đây.” Klein móc 4 penny từ trong túi quần đưa cho đối phương.

Hắn lên xe, thấy hành khách không nhiều, ngay cả tầng dưới cũng còn vài ghế trống.

Trên người chỉ còn 3 penny, lúc về đành đi bộ vậy... Klein đè mũ xuống, ngồi cho vững.

Các quý ông quý bà ngồi ở tầng này hầu hết đều mặc vest và ngồi ngay ngắn, cũng có người mặc quần áo lao động đang nhàn nhã đọc báo. Hầu như không ai nói chuyện, không khí khá yên tĩnh.

Klein nhắm mắt nghỉ ngơi, mặc kệ hành khách lên xuống bên cạnh.

Xe ngựa đi qua từng trạm, cuối cùng hắn cũng nghe thấy hai từ "phố Champagne".

Hắn xuống xe, hỏi đường rồi nhanh chóng đi tới phố Besik, nhìn thấy quán rượu có biển hiệu hình con chó săn màu nâu nhạt.

Klein giơ tay phải đẩy mạnh. Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra, tiếng ồn ào và hơi nóng cũng theo đó ùa ra.

Tuy mới chỉ là buổi chiều nhưng quán rượu đã có không ít khách. Họ có người là công nhân thời vụ, ngồi đây tìm cơ hội và chờ được thuê, có kẻ thì chẳng có việc gì làm, dùng rượu để tự chuốc say mình.

Quán rượu khá tối, chính giữa có đặt hai cái lồng sắt lớn. Một phần ba lồng được chôn dưới đất, không có khe hở nào. Mọi người cầm những cốc rượu gỗ đứng vây quanh, lúc thì ồn ào bàn tán, lúc thì cười mắng.

Klein tò mò liếc nhìn, phát hiện họ nhốt hai con chó ở bên trong. Một con có bộ lông đen trắng, khá giống chó Husky ở Trái Đất, con còn lại thì toàn thân lông đen bóng loáng, to lớn và hung dữ.

“Có muốn cược không? Dạo này Douglas đã thắng liền tám trận rồi đấy!” Một người đàn ông thấp bé đội mũ mềm màu nâu tiến lại gần, chỉ vào con chó đen và nói.

Cá cược? Klein sững sờ, rồi chợt hiểu ra:

“Chọi chó à?”

Hồi còn ở đại học Hoy, đám con cháu nhà quý tộc và nhà giàu lúc nào cũng vừa khinh miệt vừa tò mò hỏi hắn rằng có phải đám công nhân thô tục và lũ lưu manh vô công rồi nghề rất thích đấu quyền anh và đánh bạc trong quán rượu hay không? Trong các trò cờ bạc, ngoài quyền anh và bài bạc ra, có phải còn bao gồm cả những trò máu me như chọi gà, chọi chó không?

Người đàn ông thấp bé kia chế nhạo:

“Này anh bạn, chúng ta là người văn minh, ai lại làm cái chuyện mất mặt đó bao giờ.”

Nói đến đây, anh ta lầm bầm:

“Hơn nữa năm ngoái còn ra luật cấm chuyện này rồi...”

“Vậy các người cược cái gì?” Klein lập tức tò mò.

“Xem con nào là "thợ săn" giỏi nhất!” Người đàn ông thấp bé vừa dứt lời, một trận huyên náo vang lên từ giữa sân. Anh ta quay đầu nhìn, hưng phấn khoát tay: “Trận này bắt đầu rồi, không đặt cược được nữa. Anh phải chờ trận sau thôi.”

Klein nghe vậy thì nhón chân, ngẩng đầu nhìn. Hắn thấy hai người đàn ông to con mỗi người kéo một bao tải đi tới cạnh lồng sắt, mở cửa lồng rồi đổ những thứ trong bao vào trong.

Đó là những con vật màu xám và gớm ghiếc!

Klein nhìn kỹ mới phát hiện đó là chuột, phải đến mấy trăm con!

Bởi vì phần dưới lồng sắt nằm dưới đất và không có kẽ hở, lũ chuột chạy tán loạn khắp nơi nhưng không thể nào trốn thoát.

Lúc này, cửa lồng được đóng lại, hai con chó cũng được thả ra.

“Gâu!”

Con chó đen xông tới, há miệng cắn chết một con chuột.

Con chó màu trắng đen kia thì đầu tiên là ngơ ngác, sau đó lại hưng phấn chơi đùa cùng lũ chuột.

Những người xung quanh hoặc giơ cốc rượu chăm chú xem, hoặc la hét:

“Cắn chết nó! Giết chết nó đi!”

“Douglas! Douglas!”

... Mẹ nó, chó bắt chuột... Klein hiểu ra, khóe miệng giật giật.

Cá cược ở đây lại là cá xem con chó nào bắt được nhiều chuột hơn... Có lẽ còn cá cược cả số lượng cụ thể... Thảo nào cứ thấy có người đến mua chuột sống ở phố Chữ Thập Sắt... Đúng là đặc sắc thật...

Klein lắc đầu, buồn cười lui ra, lách qua đám khách nhậu đang chen chúc để đi tới quầy bar.

“Khách mới à?” Người phục vụ quầy rượu vừa lau cốc vừa ngẩng đầu nhìn hắn: “Bia đen một ly 1 penny, bia Anmatt 2 penny, bia Nam Will 4 penny, hay muốn một cốc bia Ranze ủ từ mạch nha tinh khiết?”

“Tôi tìm ông Wright.” Klein nói thẳng.

Người phục vụ huýt sáo, hô về phía bên cạnh:

“Lão già, có người tìm lão này.”

“Hở, ai thế...” Một giọng nói lè nhè vang lên, một lão già say khướt đứng dậy từ sau quầy bar. Lão dụi mắt, nhìn Klein và hỏi: “Này nhóc, cậu tìm tôi à?”

“Ông Wright, tôi muốn thuê một tiểu đội lính đánh thuê làm nhiệm vụ.” Klein đáp lại theo đúng lời Dunn dặn.

“Tiểu đội lính đánh thuê? Anh đang sống trong truyện mạo hiểm đấy à? Đã không còn thứ đó từ lâu rồi!” Người phục vụ chen vào cười nói.

Wright im lặng vài giây rồi hỏi:

“Ai bảo cậu tới đây tìm?”

“Dunn, Dunn Smith.” Klein thành thật trả lời.

Wright lập tức cười ha hả:

“Tôi biết rồi. Thật ra... tiểu đội lính đánh thuê vẫn còn tồn tại, chỉ là đổi sang hình thức khác, lấy một cái tên cho phù hợp với xã hội bây giờ hơn. Cậu tới tầng hai, số nhà 36 phố Zoutelande là sẽ tìm được.”

“Cảm ơn ông.” Klein chân thành cảm ơn rồi quay người, cố gắng lách ra khỏi quán rượu.

Hắn vừa tới cửa, đám khách nhậu đang túm tụm bỗng im bặt, chỉ còn những tiếng thì thầm nho nhỏ:

“Douglas thế mà lại thua...”

“Thua rồi...”

Klein buồn cười lắc đầu, nhanh chóng rời đi. Hắn hỏi đường rồi tìm đến gần phố Zoutelande.

“30, 32, 35... Chỗ này.”

Hắn đếm biển số nhà rồi đi lên cầu thang.

Hắn vòng qua khúc quanh, đi thẳng lên trên, nhìn thấy một tấm biển hiệu dựng thẳng, trên đó ghi cái tên hiện tại của tiểu đội lính đánh thuê:

“Công ty Bảo an Gai Đen.”

Đề xuất Trọng Sinh: Mẹ Chồng Dùng Ảnh Của Tôi Để Hẹn Hò Qua Mạng Với Sinh Viên
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện