Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1: Mặt Trăng Đỏ

Đau!

Đau quá!

Đầu đau quá!

Những hình ảnh trong mơ cùng tiếng thì thầm kỳ quái vỡ tan thành từng mảnh. Chu Minh Thụy đang say ngủ bỗng thấy đầu đau như búa bổ, không, phải là như bị một vật sắc nhọn đâm xuyên qua thái dương rồi khuấy đảo không ngừng.

Ôi... Trong cơn mơ màng, Chu Minh Thụy muốn trở mình, muốn đưa tay ôm lấy đầu, muốn ngồi dậy, nhưng tay chân hắn nặng trĩu, cơ thể dường như không còn thuộc về mình nữa.

Xem ra mình vẫn chưa tỉnh, còn đang mơ... Biết đâu lại gặp phải hiện tượng tưởng mình đã tỉnh nhưng thực chất vẫn đang ngủ say... Chu Minh Thụy không lạ gì chuyện này, hắn cố gắng tập trung ý chí để thoát khỏi gông cùm của bóng tối và ảo giác.

Nhưng trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, ý chí cứ mờ ảo như sương khói, khó lòng tập trung. Dù hắn cố gắng thế nào, tư duy vẫn phân tán, tạp niệm lại nổi lên.

Tự dưng nửa đêm lại đau đầu? Còn đau đến mức này? Chẳng lẽ xuất huyết não?!

Khốn kiếp, chả lẽ mình lại chết trẻ thế này?

Tỉnh lại! Mau tỉnh lại nào!

Ồ, hình như không còn đau như lúc nãy nữa? Nhưng đầu vẫn như bị một con dao nhỏ róc đi từng mảnh...

Xem ra không ngủ tiếp được rồi, mai đi làm kiểu gì đây? Mà còn làm gì nữa? Đau đầu thật thế này thì tất nhiên phải xin nghỉ rồi! Khỏi phải nghe gã quản lý càm ràm!

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi thấy khoái trá, he he, thế là được thảnh thơi một hôm!

Cơn đau nhói lại ập đến khiến Chu Minh Thụy tích tụ được chút sức lực. Cuối cùng, hắn gắng sức giật mạnh người, mở choàng mắt, hoàn toàn thoát khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.

Tầm mắt ban đầu nhòa đi, sau đó một màu đỏ rực bao trùm lấy tất cả. Khi tầm nhìn rõ lại, Chu Minh Thụy thấy trước mặt là một chiếc bàn học bằng gỗ thô sơ. Giữa bàn bày một quyển sổ đang mở. Giấy của cuốn sổ vừa thô vừa ố vàng, bên trên là một dòng chữ kỳ quái, nét mực đen sẫm, còn ướt và trông rất bắt mắt.

Bên trái cuốn sổ là một chồng sách được xếp ngay ngắn, khoảng bảy, tám cuốn. Trên bức tường bên phải là một đường ống màu xám trắng nối với một chiếc đèn treo tường.

Chiếc đèn này mang phong cách phương Tây cổ điển, to bằng nửa đầu người lớn. Bên trong là thủy tinh trong suốt, lồng đèn bên ngoài làm bằng kim loại đen.

Bên dưới chiếc đèn đã tắt là một lọ mực đen, được bao phủ trong ánh sáng đỏ nhạt. Lớp men gồ ghề bên ngoài của nó phản chiếu ánh sáng, tạo thành những hoa văn tựa như hình thiên sứ.

Một chiếc bút máy màu sẫm với thân bút bóng loáng được đặt trước lọ mực, bên phải cuốn sổ. Ngòi bút lóe lên ánh sáng nhàn nhạt. Nắp bút nằm ngay cạnh một khẩu súng lục ổ xoay.

Súng? Súng lục?? Chu Minh Thụy ngây người. Mọi thứ hắn thấy trước mắt đều quá xa lạ, hoàn toàn khác với căn phòng của hắn!

Trong khi kinh ngạc và ngỡ ngàng, hắn phát hiện ra bàn học, sổ tay, lọ mực và khẩu súng lục đều được phủ một lớp "lụa mỏng" màu đỏ rực, chính là ánh sáng hắt vào từ cửa sổ.

Hắn theo bản năng ngẩng đầu, dời tầm mắt lên cao.

Giữa không trung, bên trên tấm màn đêm tựa như nhung, một vầng trăng tròn đỏ rực như máu treo lơ lửng, lặng lẽ chiếu rọi.

Đây... Chu Minh Thụy chợt thấy sợ hãi, rồi hắn đứng bật dậy. Nhưng đôi chân còn chưa đứng thẳng, đầu hắn lại đau nhói dữ dội khiến hắn mất hết sức lực, cả người mất trọng tâm ngã phịch xuống chiếc ghế gỗ.

Bịch!

Cơn đau không thể lấn át được sự hoang mang, Chu Minh Thụy chống tay lên bàn đứng dậy lần nữa, bối rối quay người quan sát nơi mình đang ở.

Đây là một căn phòng không lớn, hai bên trái phải đều có cửa. Sát bức tường đối diện là một chiếc giường tầng bằng gỗ. Giữa giường và cánh cửa bên trái là một chiếc tủ đứng, bên trên là tủ hai cánh, bên dưới là ngăn kéo.

Cạnh chiếc tủ là một đường ống cao bằng người, cũng màu xám trắng được lắp trên tường, nhưng nó nối với một thiết bị kỳ lạ để lộ cả bánh răng và ổ trục ra ngoài.

Góc tường phía bên phải bàn học chất một đống thứ trông giống than đá, cùng với các vật dụng nhà bếp như ấm đun nước, chảo sắt...

Qua cánh cửa bên phải là một tấm gương lớn đã nứt hai vệt, khung gương bằng gỗ có hoa văn khá đơn giản.

Chu Minh Thụy liếc qua gương, loáng thoáng thấy hình ảnh của mình hiện tại: Tóc đen, mắt nâu, mặc bộ đồ lót bằng vải lanh, dáng người gầy gò, ngũ quan bình thường, đường nét góc cạnh...

Đây là... Chu Minh Thụy tức thì giật mình, hít một hơi khí lạnh, trong lòng dấy lên một suy đoán hỗn loạn mà bất lực.

Súng lục ổ xoay, bài trí kiểu phương Tây cổ điển, cùng với vầng trăng đỏ rực khác hẳn Trái Đất, tất cả mọi thứ đều chỉ ra một sự thật!

Chẳng lẽ mình... mình xuyên việt rồi? Chu Minh Thụy dần há hốc miệng.

Hắn đọc tiểu thuyết mạng từ nhỏ, cũng thường ảo tưởng về chuyện này, nhưng đến khi nó xảy ra thật thì lại khó mà chấp nhận nổi.

Đây có lẽ chính là cái gọi là Diệp công thích rồng ư? Vài chục giây sau, Chu Minh Thụy thầm tự giễu. Nếu không phải cơn đau đầu vẫn còn đó, khiến tư duy trở nên căng thẳng và rõ ràng, hắn đã cho rằng mình đang mơ.

Bình tĩnh... bình tĩnh... bình tĩnh nào... Chu Minh Thụy hít sâu vài hơi, cố gắng để bản thân không hoảng loạn.

Đúng lúc này, khi thể xác và tinh thần hắn dần thả lỏng, vô số mảnh ký ức đột nhiên trào ra, chậm rãi hiện lên trong đầu hắn.

Klein Moretti, sinh viên vừa tốt nghiệp khoa Lịch sử của Đại học Hoy, là người của thành phố Tingen, quận Akhova thuộc Vương quốc Ruen ở Lục địa Bắc.

Cha là thượng sĩ Lục quân Hoàng gia, đã hy sinh trong một cuộc xung đột thuộc địa ở Lục địa Nam. Nhờ số tiền trợ cấp tử tuất đó, Klein mới có cơ hội theo học một trường văn pháp tư, tạo nền tảng để thi vào đại học... Mẹ là tín đồ của Nữ thần Đêm Tối, qua đời khi Klein vừa thi đỗ vào Đại học Hoy...

Cậu có một anh trai và một em gái, sống trong một căn hộ hai phòng ngủ tại khu nhà này...

Gia cảnh không khá giả, thậm chí có thể nói là túng thiếu. Hiện tại, mọi chi tiêu trong nhà đều do anh trai cậu, một thư ký của công ty xuất nhập khẩu, gánh vác...

Là một sinh viên tốt nghiệp khoa Lịch sử, Klein thông thạo tiếng Fusark cổ của các quốc gia Lục địa Bắc, cũng như tiếng Hermes - một ngôn ngữ thường dùng trong thờ cúng, cầu nguyện và hay xuất hiện tại các lăng mộ cổ.

Tiếng Hermes? Nghĩ đến đây, Chu Minh Thụy đưa tay day huyệt thái dương đang đau nhức, liếc nhìn cuốn sổ đang mở trên bàn. Hắn cảm thấy dòng chữ trên trang giấy ố vàng kia từ kỳ quái thành xa lạ, từ xa lạ thành quen thuộc, rồi từ quen thuộc trở nên có thể đọc hiểu được.

Đây là một dòng chữ viết bằng tiếng Hermes!

Nét mực đen sẫm ấy viết rằng: "Tất cả mọi người sẽ chết, bao gồm cả ta."

A! Chu Minh Thụy đột nhiên hoảng sợ, cơ thể theo bản năng ngửa ra sau hòng kéo giãn khoảng cách với dòng chữ này.

Cơ thể còn yếu nên hắn suýt ngã ngửa, vội vàng đưa tay vịn vào mép bàn. Hắn cảm thấy không khí xung quanh cũng trở nên bất ổn, những tiếng thì thầm ma quái dường như vang vọng bên tai, hệt như những câu chuyện kinh dị được nghe thuở nhỏ.

Chu Minh Thụy lắc đầu, tất cả đều là ảo giác. Hắn đứng vững lại, dời mắt khỏi cuốn sổ, há miệng thở hổn hển.

Lúc này, hắn nhìn sang khẩu súng lục ổ xoay đang ánh lên sắc đồng, trong lòng dấy lên nghi vấn.

"Với gia cảnh của mình, Klein lấy đâu ra tiền và cách nào để mua súng?" Chu Minh Thụy nhíu mày.

Trong lúc trầm tư, hắn thấy một nửa dấu tay màu đỏ ở góc bàn, màu sắc còn sẫm hơn cả ánh trăng, đặc quánh hơn lớp "lụa mỏng" kia.

Đó là một dấu tay máu!

"Máu?" Chu Minh Thụy theo bản năng giơ bàn tay phải vừa vịn lên bàn lên. Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy lòng bàn tay và ngón tay mình dính đầy máu.

Cùng lúc đó, cơn đau từ trong đầu vẫn kéo đến, tuy đã yếu đi nhiều nhưng vẫn âm ỉ không dứt.

"Chẳng lẽ đầu bị đập rách rồi?" Chu Minh Thụy đoán thầm. Hắn quay người, đi tới trước tấm gương bị nứt.

Sau vài bước, một bóng người có vóc dáng tầm trung, tóc đen, mắt nâu, trông rất tri thức hiện ra trong gương.

Đây là ta của hiện tại, Klein Moretti?

Chu Minh Thụy ngẩn người, sau đó vì trời tối nhìn không rõ, hắn lại bước tới gần hơn, cho đến khi chỉ còn cách mặt gương một chút.

Dưới ánh trăng đỏ như lụa, hắn nghiêng đầu nhìn thái dương của mình.

Một hình ảnh phản chiếu vô cùng chi tiết hiện ra. Thái dương của hắn có một vết thương trông rất dữ tợn, rìa vết thương có dấu hiệu bị bỏng, xung quanh đầy máu. Mà bên trong, phần óc màu xám trắng đang khẽ mấp máy.

Diệp công thích rồng: Do tích Diệp Công rất thích rồng, đồ vật trong nhà đều khắc, vẽ hình rồng. Rồng thật biết được, đến thò đầu vào cửa sổ. Diệp Công nhìn thấy sợ hãi vắt giò lên cổ bỏ chạy. Ví với trên danh nghĩa thì yêu thích nhưng thực tế lại không như vậy.

Đề xuất Xuyên Không: Ta Ở Cổ Đại Chữa Bệnh Lụy Tình
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện