Chương 389
"Triệu thẩm nói Lâm di làm món ngó sen nhồi gạo nếp rất ngon, ta liền nhớ đến một món ngó sen nhồi gạo nếp, cách làm tương tự nhưng vẫn có chút khác biệt, dùng đường đỏ chứ không phải mật ong, còn phải nhồi gạo nếp vào trong lỗ củ sen. Món ngó sen nhồi gạo nếp làm ra thơm ngọt mềm nhu, còn được gọi là món điểm tâm ngọt ngon miệng." Giang Tư cuối cùng cũng ngừng tay để nghỉ ngơi, ngồi bên cạnh bếp lò nhìn các nàng làm ngó sen hộp. Tiêu Như nghiêng đầu, dáng vẻ đáng yêu: "Nghe là biết ngon lắm rồi, khi nào thì ăn được ạ? Có lên thực đơn bên ngoài không?"
Vu Hiểu Tình cũng biểu lộ vẻ mong chờ: "Ta muốn ăn!"
"Muốn ăn thì phải đợi đến tối, gạo nếp cần ngâm mềm một chút, đoán chừng làm gì cũng phải chờ thêm hai canh giờ nữa." Giang Tư nói, đưa tay nhéo nhéo gạo nếp đang ngâm trong chậu nước. Vừa mới ngâm, những hạt tròn nhỏ vẫn còn thô ráp.
"Hai canh giờ? Vậy còn lâu lâm." Vu Hiểu Tình bĩu môi, lẩm bẩm với Giang Tư: "Ngươi còn nói thơm ngọt mềm nhu, dẫn người ta thèm chảy nước miếng, kết quả ăn lại không kịp ăn."
Tiêu Như đồng ý gật đầu lia lịa: "A Tư tỷ tỷ, tỷ làm vậy không tử tế chút nào, nước miếng sắp chảy ra rồi, kết quả tỷ lại nói chưa ăn được, thật là xấu."
Giang Tư bất đắc dĩ buông tay: "Cái này cũng trách ta sao? A Như, đây là ngươi hỏi ta, ngươi không hỏi ta ta cũng sẽ không nói nha."
Tiêu Như tranh thủ thời gian lắc đầu, biểu thị không có liên quan gì đến mình.
Vu Hiểu Tĩnh trừng mắt nhìn Giang Tư, biểu thị đều là lỗi của nàng.
Đúng vậy, đều là lỗi của nàng thôi.
Đến giờ cơm, nghe nói Giang Tiểu lão bản đến dùng bữa, lại ra một món ăn mới, những thực khách quen thuộc của quán, hế có thời gian rảnh đều kéo đến. Chỗ ngồi không còn, những người quen biết nhau thì góp chung một bàn, ngay cả người không quen biết cũng tìm cách ngồi lại với nhau, hàn huyên vài câu cho quen mặt rồi coi như quen biết.
"Giang Tiểu lão bản đã lâu không đến dùng bữa rồi nhỉ?"
"Đâu có lâu đến vậy, chỉ là dù nàng có đến dùng bữa cũng đâu có món ăn mới nào để giới thiệu."
"Ta đang mong chờ tiểu lão bản đến dùng bữa đây, chờ đợi thật là khó khăn."
"Theo ta thấy, bây giờ Giang Tiểu lão bản có vẻ hơi lơ là rồi. Cửmãi không đến dùng bữa, không ra món mới, cẩn thận chúng ta đây những thực khách này sẽ chạy sang quán khác mất!"
"Chạy đi đâu được chứ! Các quán khác có món gì, ở đây cũng có, các quán khác không có món gì, ở đây cũng có. Ngươi nói xem có thể chạy đi đâu?"
"Đúng vậy, chi bằng mong chờ Giang Tiều lão bản chịu khó chút, đến Phố Tử Lộ Lộ nhiều hơn, cho ra mất thêm vài món ăn mới."
Đại sảnh chật kín người, vô cùng náo nhiệt. Vốn dĩ những người không quen biết nhau, khi bắt đầu nói về Giang Gia Thực Tử, lập tức có chung tiếng nói. Người thì nói thích món ăn với khẩu vị cay nồng, người lại cho rằng món thịt kho hương vị tuyệt vời hơn. Người thì lại nói thích khẩu vị chua ngọt, cho rằng vị ngọt dịu đó là khẩu vị của các cô gái trẻ.
Tóm lại, mỗi người một ý, mỗi người một sở thích. Khi nhắc đến món ăn mình yêu thích, không tránh khỏi tranh luận vài câu. Nhân viên Chu Ngô bưng
trà rót nước cho thực khách, thỉnh thoảng bị khách giữ lại hỏi đến cùng món ăn nào ngon hơn. Hẳn luôn lanh lợi, vài câu nói đã khiến thực khách vui vẻ, hài lòng, trên thực tế lại không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào mang tính thực chất. Món ăn nào ngon? Chín người mười ý, khẩu vị mỗi người mỗi khác, nói gì cũng không đúng, chỉ bằng không nói gì cả.
Dù sao, bản thân hắn lại thích món ăn cay. Tuy có đôi khi không chịu nổi, nhưng ăn vào thì ngon tuyệt!
Đương nhiên, ngoài việc thảo luận món ăn nào ngon, còn có một vài kẻ âm dương quái khínói rằng: “Ăn Tứ buôn bán tốt lắm, nên không để ý đến thực khách." Giọng nói của họ không nhỏ, Giang mẫu và Vu thấm ngồi ở quầy cũng nghe thấy, lúc này nhíu mày, muốn nói gì đó nhưng lại sợ xảy ra tranh chấp với thực khách. Bọn họ đều nhìn thấy Giang Tư bận rộn mỗi ngày như thế nào. Gần đây, dù nàng ít đến dùng bữa là do bận rộn với việc gia công phường, nhưng nguyên liệu nấu ăn gia công cho phường thì chẳng phải là để tăng thêm món mới cho Ăn Tử sao? Bậnrộn như vậy còn phải vắt óc suy nghĩ món mới, sao có thể nói là không để ý đến thực khách chứ?
Đề xuất Ngọt Sủng: Lầm Tưởng Người Trong Mộng Là Tri Kỷ
[Luyện Khí]
đọc xong ạ
[Luyện Khí]
Chúc mọi người năm mới vui vẻ 🎆🎇
[Luyện Khí]
oke ạ
[Pháo Hôi]
Đã lưu lại truyện để đọc sau ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay nhaa
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi cảm ơn bạn nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Bồ ơi, mấy chương mới dịch chưa được mượt lắm ạ, hi vọng bồ có thể beta lại ạ
[Pháo Hôi]
Bộ này nhẹ nhàng
[Luyện Khí]
M đang đọc đến chương 3, chủ nhà xem lại chứ như convert chứ ko phải bản dịch ấy. Câu từ loạn xị hết
[Luyện Khí]
Lịch đăng truyện cố định sẽ là 1 ngày ít nhất 2 chap nhiều nhất có thể 5 chap. Còn hôm nào bận kh đăng được thì hôm sau bù chap ạ cảm ơn mọi người đã ủng hộ.