Chương 135: Ta muốn người nam tử như ý chẳng thiếu…

Lưỡi đao “xì” một tiếng xé gió, tuyết tung bay trắng xóa, cuồn cuộn xoáy theo đường đao của vị khách giang hồ, quả đúng như lời thơ miêu tả “hồi phong vũ tuyết”.Minh Thước vỗ tay, cất tiếng khen: “Hay lắm!”Yến tiệc đã quá nửa, trà đã được dọn xuống, giờ đây trên mỗi bàn, lò nhỏ đang hâm nóng rượu và thịt. Tuyết rơi dày, nhưng gương mặt Minh Thước vẫn ửng hồng vì hơi than và men...
Quay lại truyện Phong Lăng Bất Độ
BÌNH LUẬN