Tiên sinh Giản Vũ đã ra ngoài, Bạch Việt trong lòng cũng phần nào không yên, trong tẩm thất đi đi lại lại hai vòng, lên tiếng rằng: “Bối Kỳ, ngươi trước đi nghỉ đi, ta lát nữa cũng sẽ ngủ.”
Bối Kỳ ngoan ngoãn liền thưa lui ra nghỉ, khi sắp rời đi, chợt nhớ rằng: “Tiểu thư, thiếu gia dặn mấy ngày nay phải kè kè bên người, bằng không, ta trải chiếu dưới đất ở lại phòng ngươi cũng được...”
Bạch Việt giơ tay quát quát: “Trải chiếu cái gì, ngươi về phòng mình ngủ cho tốt. Chỉ ngăn một bức tường, có chuyện gì ta sẽ gọi ngươi.”
Bối Kỳ tuy lòng hơi do dự, nhưng biết Bạch Việt không ưa người dính mắc quá sát, lại sợ nàng không bằng lòng trải chiếu dưới đất, đành bước đi ba bước ngó lại một lần mà rời khỏi.
Khép cửa xong, Bạch Việt sắp xếp y phục, tựa mình vào giá sách, lại mở tập hồ sơ đã xem đi xem lại không biết bao lần. Xem khắp mà lòng vẫn cảm thấy có điều gì bất ổn.
Vụ án giết người liên hoàn, một hung thủ, nhiều nạn nhân, những chuyện như thế Bạch Việt đã từng gặp không ít. Những thủ pháp giết người giống hoặc tương tự nhau tất nhiên là lí do để xem như cùng vụ, song giữa các nạn nhân cũng có sợi dây liên hệ nhất định.
Hung thủ khi lựa chọn nạn nhân, thường có sở thích cá nhân, mà sở thích ấy nhất định phải có quy luật. Dẫu được cho là kẻ giết người ngẫu nhiên, song thực ra không hề ngẫu nhiên chút nào. Suy cho cùng, nhất định có điểm nào đó tương đồng, có thứ gì có thể khơi dậy dây thần kinh nhạy cảm của hung thủ.
Hai mươi mốt năm, có tám nạn nhân, cả nam lẫn nữ, già có, trẻ có, vậy sở thích của hung thủ là chi? Điểm chung của tám người ấy là gì?
Chỉ cần hai nạn nhân cũng đủ để tổng kết. Đáng tiếc giờ đây Bạch Việt mới chỉ gặp một người, mà người đó vẫn chưa tỉnh táo, quả là gặp khó khăn.
Đang chăm chú suy nghĩ thì bất chợt bên ngoài cửa sổ phát ra vài tiếng gõ nhẹ, như có người gõ cửa.
Cửa sổ? Bạch Việt kinh ngạc, ai lại gõ cửa sổ nàng chứ.
Nửa đêm khuya khoắt, chuyện đó thật đáng sợ, song Bạch Việt vốn võ nghệ cao cường, dũng khí cũng lớn, không hề nghĩ có nguy hiểm gì trong trang viện này, liền đứng lên đến gần cửa sổ, nhẹ giọng hỏi: “Ai đó?”
Bên ngoài có tiếng đàn ông đáp: “Là ta đây.”
Bạch Việt chăm chú lắng nghe, lại chẳng tài nào phân biệt ra tiếng ấy của ai. Thật ra thời đại này nàng quen biết người không nhiều, đàn ông càng ít, đếm trên đầu ngón tay cũng đủ, huống gì có kẻ nào lúc nửa đêm lẽo đẽo lặng lẽ đến đây.
Người bên ngoài đợi chừng một lát, thấy Bạch Việt không mở cửa sổ, cũng hơi nôn nóng, thốt ra một tiếng khẽ hừ, làm Bạch Việt suýt chút bật mình.
Một vật, không rõ là vật gì, vì quá nhanh Bạch Việt không trông thấy rõ, vật đó bị phóng vào, như dao sắc lạnh, một tiếng kêu nhẹ “phụp” cắt rách giấy cửa sổ một khe hở, rồi lướt qua đầu mũi nàng bay vào trong phòng, đâm vào giá gỗ bên cạnh.
Bạch Việt sửng sốt, hít một hơi thật sâu, một lúc lâu quên cả thở ra.
Vật ấy đâm vào giá gỗ, nàng nhìn kỹ mới nhận ra không phải dao, cũng không phải tên, mà chỉ là một mảnh giấy.
Mảnh giấy nhỏ chỉ bằng chưa đầy nửa bàn tay, thế mà có thể xé rách giấy cửa sổ, rồi bay vào, cắm vào giá gỗ. Thật khó tin, điều này có thể do người làm sao?
Bạch Việt lạnh người, không nhìn mảnh giấy trong giá gỗ, vội mở cửa sổ ra.
Cơn gió lạnh thoảng vào, nàng rụt cổ lại, ngoài cửa không một bóng người.
Nàng vội trở về bên giá gỗ, rút mảnh giấy ra xem.
Trên giấy viết vài chữ đơn giản: “Lặng lẽ đến hồ bên.”
Hồ bên? Bạch Việt suy nghĩ, trong Nhạn Minh Sơn Trang chỉ có duy nhất một hồ gọi là Nhạn Minh Hồ, không xa đây lắm, vậy hồ trong giấy chắc chính là nơi đây.
Nhưng mấy chữ chẳng rõ đầu đuôi, khiến Bạch Việt rầu rĩ phân vân.
Người có thể phóng mảnh giấy như phi tiêu xuyên thủng cửa sổ, hiển nhiên võ công cao cường phi phàm. Dẫu tất cả người ở Nhạn Minh Sơn Trang hợp lại cũng chưa chắc địch được. Loại người này tuy đáng sợ, song cũng có điểm lợi là chắc chắn không muốn hại mình, nếu có ý đồ hại, tất không cần làm phức tạp như vậy.
Bạch Việt suy nghĩ chốc lát, khoác lấy áo choàng đỏ đặt tại cửa, thận trọng đẩy cửa bước ra ngoài.
Thế gian này không thể có nhiều cao thủ oai hùng đến vậy, vì vậy người ấy, rất có thể chính là kẻ trưa hôm qua đã sát hại Tái Bán Tiên tại chợ. Không kể người ấy với mình có quan hệ chi, ta cũng không thể mãi che giấu trong bóng tối.
Ngoài cửa vắng lặng, những người không canh thức ngủ say, chỉ có ánh trăng phủ trắng quanh.
Ngoài sân hai tên thị vệ đứng gác, thấy Bạch Việt xuất hiện liền giật mình.
“Bạch tiểu thư?” Thị vệ vội tiến ra: “Đã khuya vậy, người ra ngoài làm chi? Có chuyện gì sao?”
“A, không có.” Bạch Việt che giấu: “Chỉ là khó ngủ, muốn ra ngoài dạo chơi, nhẹ lòng.”
Hai thị vệ nhìn nhau không hiểu, trời lạnh đen thui, dạo chơi gì chứ.
Dù không đúng phép, nhưng mệnh lệnh của chủ nhân vẫn phải nghe, nên một tên nói: “Tiểu thư muốn đi đâu dạo chơi, thuộc hạ theo cùng.”
“Không, không cần.” Bạch Việt liên tục vẫy tay: “Ta chỉ ra đứng bên hồ một lát, các ngươi không cần theo, ta muốn một mình yên tĩnh.”
Hai tên thị vệ thấy không ổn nhưng Bạch Việt khăng khăng, cũng chẳng dám ép, đành nhìn nàng mất dạng.
Nhạn Minh Hồ tuy không rộng, mặt hồ lác đác những cuống sen còn đọng hoa rơi, ban ngày trông rất hữu tình, nhưng lúc này đen thẫm, không thấy gì rõ ràng.
Nửa đêm trời lạnh thật buốt, Bạch Việt rút áo choàng hồ li ra khoác thật kín, ngó nghiêng bên trái bên phải, đến cả trên cây cũng dò xét, không thấy bóng người.
“Tiền bối?” Bạch Việt thì thầm: “Đại sư? Công tử? Tiểu ca...”
Giọng nói nghe ra là đàn ông, nhưng không phân biệt được trẻ già, Bạch Việt đành gọi lung tung.
Bóng đêm lặng im không người đáp.
Bạch Việt đứng bên hồ rét đến ngớ ngẩn.
Qua một lúc, nàng lạnh quá không chịu nổi, hắt xì một cái, lau mũi tính về, bất luận đại sư hay tiểu ca thực hư ra sao, nếu không trở về, nhất định bốn bề có thể đóng băng nàng.
Bạch Việt trong lòng thất vọng xen lẫn thắc mắc, cúi đầu đi dọc theo hồ, vừa đi vừa suy nghĩ.
Bên hồ cách đó chừng mười bước có một cây liễu rủ, cây liễu cũng chẳng biết đã trồng bao năm, thân cây to bằng một người, rủ xuống vô số sợi tua tủa trong gió.
Bạch Việt vừa bước ngang cây liễu thì đột nhiên một bóng đen lao ra sau thân cây, nàng nghe tiếng bước chân nhưng chưa kịp nhìn lại, liền bị hai bàn tay đẩy mạnh từ phía sau, lực rất lớn, đẩy nàng vọt về trước.
Bên cạnh là mặt hồ Nhạn Minh nhẹ nhàng sóng vỗ, tuy chưa đóng băng, nhưng nước lạnh buốt thấu xương.
“Phịch” một tiếng, Bạch Việt chỉ kịp thốt ra tiếng thét ngắn ngủi, rồi rơi cả người xuống nước. Nước hồ lạnh thấu xương chớp mắt ngập cả người nàng, y phục vốn nặng lại thấm nước càng thêm đè nặng, nàng đành lảo đảo vung tay, mà tay cũng chẳng thể nhấc lên nổi.
Một ngụm nước tràn vào họng, Bạch Việt không thể la cứu mạng, trong lúc hỗn loạn chậm rãi chìm xuống, lòng đầy sầu thảm, không biết tối nay mình sẽ phải chết nơi đây. Là ai? Ai muốn nàng chết đi?
Đề xuất Trọng Sinh: Đời Người Bị Đánh Cắp