Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 34: Ta không học Yêu Thuật

“Chớ hấp tấp,” Bạch Việt dịu dàng khuyên răn, “ngươi hãy tĩnh tâm, lần lượt kể chi tiết rõ ràng mọi sự việc ngày đó cho ta nghe một lượt.”

Vương Khản vẻ mặt đượm buồn, nét hối hận lộ rõ sau khi đã quyết định đến đây hôm nay. Từ khi bước qua ngưỡng cửa này, mọi việc xảy ra trong ngày ấy, từng đoạn nhỏ mắt hắn trông thấy, đã được hắn lặp đi lặp lại tới bảy tám lượt, đến nỗi phát chán ngấy.

“Ta đã nhiều lần nói cùng đại nhân rồi,” Vương Khản rầu rĩ, lại tiếp tục thuật lại một lần nữa.

Bản sự việc vốn không phức tạp, chỉ có điều Vương Khản trong cơn say chưa tỉnh, bộ dáng lảo đảo trong rừng rậm, tầm nhìn lại kém, khiến mọi thứ khi tận tâm nhớ lại đều trở nên vô cùng mơ hồ chẳng dám khẳng định.

Nghe Vương Khản kể xong, Bạch Việt bảo: “Được rồi, ta đã hiểu.”

“Đã hỏi xong rồi sao?” Giản Vũ Kỳ ngạc nhiên, hắn nghĩ Bạch Việt sẽ còn hỏi han thêm điều gì rắc rối chứ không ngờ chỉ lắng nghe một lần mà chẳng hỏi thêm câu nào.

Bạch Việt gật đầu: “Hôm nay trời đã tối rồi, xem ra Vương tiểu huynh đệ cũng mệt mỏi, chi bằng nghỉ ngơi một giấc cho khỏe, mai hãy tiếp tục bàn luận.”

Nơi này không ấm áp bằng phòng Bạch Việt, thế nhưng Vương Khản dường như do quá căng thẳng, mồ hôi ướt đầm trán, nghe Bạch Việt dặn bảo, y đứng phắt dậy: “Thần tử xin cáo lui trước.”

“Ngươi đêm nay cứ tạm trú lại đây đi, trời tối, qua lại không an toàn,” Bạch Việt nói, “nếu gia đình không yên tâm, chúng ta sẽ phái người đến báo tin.”

Vương Khản sắc mặt thoáng đổi, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Không cần, thần một mình ở một mình, gia đình không có người khác.”

Bạch Việt trong lòng nhẹ bớt phần nào thương cảm, tuổi tác của y lẽ ra cha mẹ còn tại thế, người đời thời nay kết hôn sớm, có con sớm, ấy thế mà y vẫn cô đơn một bóng, không rõ đã trải qua những gì thăng trầm.

Giản Vũ Kỳ không có ý định giữ y lại, nhìn thấy Bạch Việt sắp xếp như vậy hẳn có chỗ thích đáng nên chẳng nói thêm gì, chỉ dặn người hầu chuẩn bị cho y.

Ngoài sân, y vẫn tỏ vẻ giữ thể diện cho Bạch Việt, bằng hữu đã là hôn thê của y, ngoài mặt tranh cãi, đóng cửa lại là tình cảm, bên ngoài có người nhìn, đó chỉ là chuyện đáng cười.

Vương Khản nghỉ ngơi, mọi người cũng đều rút lui. Khi ra khỏi cổng viện, Giản Vũ Kỳ thốt hỏi: “Sao chỉ hỏi phỏng đó thôi?”

“Hỏi cũng chẳng giải quyết được gì,” Bạch Việt nét mặt nặng trĩu, lắc đầu: “Chẳng thể hỏi ra được.”

Lương Mông bỗng nhiên căng thẳng: “Ngươi nói y gian dối?”

“Không phải đâu,” Bạch Việt đáp, “vì y hôm đó say quá, rượu làm rối loạn trí nhớ, cho nên lời kể của y đầy ắp những từ không chắc chắn như ‘có thể’, ‘chắc là’, ‘giống như’... hơn nữa, khi ông truy vấn kỹ càng, y lại đổi ngay lời nói trước đó, đi đúng hướng mà mình đoán.”

“Chuyện này là bình thường,” Giản Vũ Kỳ nói, “dù là hung thủ hay nhân chứng, những thứ dân thường đều khiếp nhược trước quan phủ, dù ông ta có hòa nhã, đứng ở đó cũng đã khiến đối phương sợ hãi nhưng cũng tâm tư muốn chiều lòng, tuân lời ông một cách tự nhiên.”

Bạch Việt vui vẻ gật đầu: “Chính như những lời ngươi nói, thế nên những câu y vừa nói không thể tin tưởng tuyệt đối. Nễu hỏi tiếp sẽ khiến y thêm hồi hộp, chẳng thu hoạch gì ngoài uổng công.”

Bạch Việt cùng Giản Vũ Kỳ đều vậy, Lương Mông lại lo lắng: “Vậy làm sao bây giờ? Dù sao y là người duy nhất đã từng nhìn thấy.”

“Ta để y nghỉ ngơi đi,” Bạch Việt bảo, “ngày mai ta sẽ tới trò chuyện cùng y lần nữa. Nếu thật sự không nhớ ra, ta có thể thử làm cho y nhập đồng.”

Lương Mông giật mình: “Bạch tiểu nương tử, ngươi còn biết làm cho người nhập đồng sao?”

Bạch Việt tự mãn đáp: “Dĩ nhiên, ta là người đa tài đa nghệ.”

Giản Vũ Kỳ bỗng nghiêm mặt: “Nhập đồng ngươi biết làm? Đó đều là tà thuật, dẫu kỳ quái nhưng thực chất là hại người, không được phép dùng.”

Giản Vũ Kỳ suy nghĩ, thêm lời: “Chớ bao giờ dùng đi.”

Các vị không ngờ Giản Vũ Kỳ nghiêm khắc thế, Bạch Việt co mình giải thích: “Chẳng phải như ngươi nghĩ, không phải tà thuật, ta còn chẳng biết võ công, làm sao lại có tà thuật chứ.”

Giản Vũ Kỳ nhìn nàng đầy ngờ vực, thậm chí nghĩ loạn rằng vì sao gia đình ai cũng quý nàng đến thế, có khi nào là do y thuật ma quái chăng?

Bạch Việt vô ngôn nói: “Nếu ngươi không tin, ngày mai ta làm cho y nhập đồng, ông cứ đứng bên cạnh theo dõi cũng được...”

Hiện đại người ta nhờ vào ám thị tâm lý, dùng lời nói dẫn dắt mở rộng tiềm thức, khác với những thứ thần bí ma quái mà Giản Vũ Kỳ từng nghĩ, vốn chỉ là mê tín.

Giản Vũ Kỳ nhíu mày định nói thêm, nhưng thấy Bạch Việt không chút để ý mà khoác tay áo lại đổi lời: “Ngoài trời lạnh quá, vào trong phòng, ngươi hãy nói kỹ một chút cho ta nghe.”

Bạch Việt đành cam chịu, cùng bước cùng đi với Giản Vũ Kỳ, đêm nay xem ra phải đưa đủ lý giải về nhập đồng, để người không còn trằn trọc mất ngủ.

Bọn họ vừa đi vài bước, bỗng có người vội vã xông vào.

“Thiếu gia, thiếu gia!” Người đó nóng nảy kêu.

“Có chuyện gì?” Giản Vũ Kỳ hỏi.

Người kia liếc nhanh một cái về phía Bạch Việt rồi im lặng.

Bầu không khí chợt trở nên lúng túng, Bạch Việt vội nói: “Ngài bận đi trước, ta cáo lui trước đây.”

Dù cho Giản Vũ Kỳ vốn có nhiều chuyện không thể tiết lộ cùng nàng cũng là chuyện thường tình.

Nào ngờ, Giản Vũ Kỳ lại nói: “Chờ một chút.”

Nói xong, y nắm tay Bạch Việt lại.

“Nói đi, Việt nhi chẳng phải người ngoài sao?” Giản Vũ Kỳ nói.

Lương Mông thầm gửi cho Giản Vũ Kỳ một điệu bộ “Thiếu gia quả thật là dũng cảm,” dẫu lòng chất chứa không ít điều mà vẫn dám thốt ra những lời ấy.

Người dưới quyền là người thông minh, một thời dù chưa rõ Giản Vũ Kỳ thật lòng nói hay chỉ vì giữ thể diện, song hắn vẫn lên tiếng: “Lâm Di truyền tin, chiếu cố thiếu gia một chuyến.”

Lời nói tưởng chừng đầy đủ nhưng lại như chẳng nói gì, Bạch Việt dĩ nhiên không tiện hỏi thêm sâu.

Giản Vũ Kỳ vẻ mặt bình tĩnh nhưng thực chất lòng không yên, thở phào đồng ý: “Biết rồi.”

“Thần nữ cáo từ trước.” Bạch Việt rời đi, nói: “Ngài cũng giữ gìn cẩn thận.”

“Tốt,” Giản Vũ Kỳ vừa ấm áp dặn dò, “Phái Kỳ, dìu tiểu thư cẩn thận.”

Nhìn Bạch Việt xa dần, Giản Vũ Kỳ lập tức đổi mặt nụ cười dịu dàng: “Lâm Di bên kia nói sao?”

“Không xa trang hơn lắm, phát hiện nghi phạm, nhưng chưa bắt được,” người đến báo cáo, “rừng cây bên trong phức tạp, cây cối rậm rạp, xin thiếu gia tăng quân.”

“Hung thủ đã bị dụ ra?” Giản Vũ Kỳ cau mày ôn nhiên quát: “Lương Mông, truyền lệnh, chúng ta cùng tới.”

“Vâng.” Mọi người hối hả bước ra, người báo cáo thuật: “Cách trang trại khoảng ba lý là một khu rừng, Lâm Di mặc áo đỏ lội trong rừng, đúng nửa canh giờ sau có người đi theo phía sau...”

Giản Vũ Kỳ cùng bọn người gia tăng sức cưỡi ngựa, rời khỏi trang.

Bạch Việt trở lại phòng.

“Ầm ầm linh tinh,” Bạch Việt lẩm bẩm một câu, cởi chiếc áo choàng đỏ rực rồi vứt cho Phái Kỳ.

Bình sinh nàng chẳng ưa màu đó, quá chói mắt giữa vực tuyết trắng, cứ như là con mồi, khiến người ta ngầm cảm giác chẳng lành.

Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang
Quay lại truyện Nữ Pháp Y Đại Lý Tự
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện