Chương 7: Nhiệt độ của dao phẫu thuật
Sáu giờ mười lăm phút sáng, ánh đèn huỳnh quang trong phòng chuẩn bị trước phẫu thuật hắt bóng Tô Tình dài lê thê trên nền gạch men. Cô đang giúp cha mặc áo phẫu thuật, đầu ngón tay chạm vào những đốt sống gồ lên trên lưng ông — ba tháng qua cha đã sụt mất sáu ký, cổ áo ngủ cứ thế lùng bùng. Dụng cụ phẫu thuật trong khay kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, những vết răng trên kẹp máu vẫn còn vương mùi nước sát trùng, tiếng nhíp va chạm lanh lảnh nghe thật chói tai trong căn phòng tĩnh mịch. Chiếc đồng hồ quả lắc ở góc tường phát ra tiếng tích tắc đều đặn như đang đếm ngược cho ca đại phẫu sắp tới, mỗi nhịp gõ đều nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Tô Tình.
"Tình Tình, đừng lo lắng." Cha Tô nắm lấy tay con gái áp lên ngực mình, những vết chai trong lòng bàn tay cọ xát vào da thịt cô, "Con nghe xem, trái tim già nua này vẫn còn đập khỏe lắm." Nhịp tim của ông truyền qua lồng ngực, thình thịch, thình thịch, như tiếng búa nhỏ gõ trống, chỉ là nhịp điệu chậm hơn nửa nhịp so với máy giám sát hiển thị. Động tác của ông lão khiến dây truyền dịch đung đưa một biên độ nguy hiểm, Tô Tình vội vàng giữ lấy ống nhỏ giọt, đầu ngón tay bấm trắng bệch, thành ống nhựa lạnh lẽo khiến khớp ngón tay đau nhức.
Máy giám sát phát ra tiếng tít tít đều đặn, những đường sóng xanh lá nhấp nhô liên hồi trên màn hình. Tô Tình chợt nhận ra vết hằn của chiếc nhẫn trên ngón áp út của cha — đó là dấu vết để lại từ chiếc nhẫn cưới ông luôn đeo sau khi mẹ qua đời, hôm qua khi tháo ra vẫn còn một vòng đỏ hằn sâu như một vết thương không bao giờ lành. "Ba, nếu mẹ còn ở đây, nhất định sẽ nấu cháo kê cho ba." Giọng cô nghẹn lại, ánh mắt rơi trên chiếc bình giữ nhiệt ở góc tường — là Cố Trầm mang đến lúc năm giờ sáng, giờ vẫn còn ấm, những giọt nước ngưng tụ trên thành bình đọng lại thành vũng nhỏ trên sàn, phản chiếu vết nứt trên trần nhà.
"Cô Tô, phiền cô ký tên vào bản cam kết phẫu thuật." Bác sĩ gây mê đẩy cửa bước vào, chiếc khẩu trang xanh che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt mệt mỏi với quầng thâm còn nặng hơn cả Tô Tình. Thẻ nhân viên trước ngực anh ta bị lệch, bức ảnh trên đó là một chàng trai trẻ cười ngây ngô, bảng tên ghi "Trương Vũ - Bác sĩ gây mê thực tập". Ở trang cuối cùng của bản cam kết, mục thông báo rủi ro dày đặc chữ, dòng thứ ba "Xuất huyết lớn trong lúc mổ" được khoanh tròn bằng bút đỏ. Ngòi bút của Tô Tình lơ lửng trên chỗ ký tên, mực thấm xuống giấy tạo thành một điểm đen nhỏ như một giọt máu đông.
"Để tôi." Giọng nói của Cố Trầm vang lên từ cửa, anh mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh đậm, vành mũ kéo rất thấp, để lộ đường xương hàm rõ rệt và vùng râu quai nón lún phún xanh đen. Khi anh nhận lấy cây bút máy, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay Tô Tình, nóng đến mức khiến cô rụt tay lại như bị điện giật — thân nhiệt của anh luôn cao hơn người thường nửa độ. Ba năm trước, khi ép tim ngoài lồng ngực cho bệnh nhân trong phòng cấp cứu, lòng bàn tay anh cũng nóng rực như thế. Vài lọn tóc đen lộ ra dưới mép mũ phẫu thuật, lấm tấm những giọt mồ hôi li ti lăn dọc theo tóc mai rồi thấm vào cổ áo.
Bản cam kết phẫu thuật được Cố Trầm đẩy lại trước mặt cô, cây bút máy xoay một vòng giữa các ngón tay anh: "Bắt buộc phải là người nhà ký."
"Anh cũng là người nhà mà." Móng tay Tô Tình bấm sâu vào lòng bàn tay. Ba năm trước anh cũng vậy, dùng giọng điệu chuyên nghiệp nhất để nói ra những lời gây tổn thương nhất. Cô chợt nhận ra trong túi áo blouse của Cố Trầm lộ ra một nửa miếng băng cá nhân — hình gấu nhỏ hoạt hình, y hệt miếng băng dán dưới đáy ly cà phê năm đó, mép băng đã bắt đầu sờn cũ.
"Trên bàn mổ, tôi chỉ là bác sĩ chính." Ánh mắt Cố Trầm quét qua thẻ nhân viên trước ngực cô, "Y tá Tô, xin hãy chú ý đến mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân." Anh quay người mặc bộ đồ phẫu thuật màu xanh đậm, cô dần nhận ra trên đó có những vết máu khô, hình dáng như một đóa hoa mai nở rộ, nằm đúng vị trí vết máu bắn lên trong ca phẫu thuật của Trương Kiến Quân ba năm trước.
Đúng bảy giờ, cửa cảm ứng của phòng phẫu thuật chậm rãi trượt ra, phát ra tiếng ù ù của thiết bị thủy lực. Tô Tình nhìn cha bị đẩy đi trên giường bệnh, vạt áo phẫu thuật sọc xanh trắng đung đưa nhẹ theo vòng lăn của bánh xe như một cánh bướm gãy. Khi Cố Trầm đi ngang qua cô, anh đột nhiên hạ thấp giọng nói: "Nhớ uống cháo kê trong bình giữ nhiệt, có thêm kỷ tử đấy." Trong túi áo blouse của anh lộ ra một góc khung ảnh, đó là bức ảnh chụp chung của hai người trên sân thượng bệnh viện ba năm trước, góc ảnh đã mòn vẹt. Lúc đó cô cười lộ cả răng khểnh, còn tay Cố Trầm thì đặt trên eo cô.
Thời gian tại khu vực chờ của người nhà chỉ vào lúc tám giờ mười bảy phút, khi Tô Tình đếm đến ly nước lạnh thứ ba mươi sáu thì Lâm Vi xuất hiện ở cuối hành lang trên đôi giày cao gót mười phân. Hôm nay cô ta mặc một bộ đồ màu sâm panh, tay xách túi Hermès Birkin, dây xích túi va chạm phát ra tiếng lanh lảnh như đang đếm ngược cho một cái chết nào đó: "Tôi biết van tim của cha cô là van sinh học hay van cơ học."
Tô Tình bật dậy, chân ghế kim loại rít lên trên sàn nhà đầy chói tai, khiến bà cụ ngồi ghế bên cạnh phải giật mình ôm ngực: "Cô muốn làm gì?"
"Mẹ Cố Trầm hôm qua đã tìm tôi." Lâm Vi lấy từ trong túi ra một chiếc bút ghi âm, nhấn nút phát, giọng nói sắc lẹm của mẹ Cố vang lên: "...Chỉ cần để cha của Tô Tình chết trên bàn mổ, Cố Trầm sẽ không thể không về quê kế thừa gia nghiệp..."
Loa phát thanh hành lang đột ngột vang lên: "Người nhà bệnh nhân của Tô Tình mời đến phòng trao đổi."
Khi Tô Tình lao vào phòng trao đổi, Cố Trầm đang đứng trước cửa sổ, trên bộ đồ phẫu thuật dính những vệt máu đỏ thẫm như một bức tranh trừu tượng. "Trong lúc phẫu thuật xảy ra tình trạng xuất huyết lớn." Giọng anh khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ xát, "Cần truyền máu khẩn cấp, nhưng cha cô thuộc nhóm máu Rh âm tính hiếm gặp."
"Dùng máu của tôi!" Tô Tình xắn tay áo lên, những đường gân xanh hiện rõ trên cánh tay trắng nõn, "Tôi cũng là nhóm máu Rh âm tính, báo cáo khám sức khỏe lần trước vẫn còn ở phòng lấy máu trạm y tá."
Khi mũi kim đâm vào da thịt tại phòng lấy máu, Tô Tình nhìn dòng máu của mình chảy theo ống truyền vào túi máu như một con rắn nhỏ màu đỏ. Điện thoại của Cố Trầm đột nhiên rung lên trong túi, màn hình hiển thị hai chữ "Mẹ". Anh bắt máy, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch: "Mẹ đã gửi bằng chứng cho ai rồi?"
Tim Tô Tình chợt thắt lại — mẹ Cố vẫn còn giữ bằng chứng về ca phẫu thuật năm đó sao?
Sau khi kết thúc truyền máu, Tô Tình quay lại khu vực chờ, phát hiện chiếc bút ghi âm Lâm Vi để lại trên ghế. Cô nhấn nút phát, trong đoạn sau của bản ghi âm, giọng nói của Cố Trầm vang lên rõ mồn một: "Mẹ, nếu mẹ dám làm hại Tô Tình, con sẽ quyên góp toàn bộ tài sản của nhà họ Cố cho tổ chức từ thiện."
Cuối hành lang vang lên tiếng hỗn loạn, mẹ Cố mặc bộ đồ Chanel đứng giữa đám đông, sợi dây chuyền ngọc trai rung lắc dữ dội theo cảm xúc kích động: "Cố Trầm! Nếu con dám cứu cha của con đàn bà đó, thì đừng nhận người mẹ này nữa!"
Đèn phòng phẫu thuật đột ngột tắt ngóm.
Trong bóng tối, Tô Tình nghe thấy tiếng dụng cụ rơi xuống sàn lanh lảnh, cùng tiếng rên rỉ kìm nén của Cố Trầm. Khoảnh khắc nguồn điện dự phòng khởi động, ánh đèn nhấp nháy với tần suất 3 lần mỗi giây, cô nhìn thấy Cố Trầm quỳ gục trước bàn mổ, tay phải ôm lấy ngực trái, con dao phẫu thuật rơi cách mép bàn mổ 15cm, mũi dao hướng về phía tim bệnh nhân, lưỡi dao dính máu vẽ nên một đường vòng cung bạc dưới ánh đèn chớp tắt.
"Cố Trầm!" Tô Tình lao đến đỡ lấy anh, trán anh nóng đến đáng sợ, vạt áo blouse trước ngực đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, mùi nước sát trùng lẫn với mùi máu tanh nhàn nhạt và hương tuyết tùng từ kem cạo râu anh thường dùng. Trên bàn mổ, tiếng chuông cảnh báo của máy giám sát tim mạch chuyển từ tiếng kêu liên hồi sắc nhọn sang tiếng cảnh báo ngắt quãng mỗi 2 giây, đường biểu diễn nhịp tim của cha cô biến thành một đường thẳng tắp, sóng xanh như mặt sông bị đóng băng.
"Tiêm tĩnh mạch 1mg Adrenaline!" Cố Trầm đẩy Tô Tình ra, cầm lại con dao phẫu thuật, nhưng đầu ngón tay không ngừng run rẩy, dưới ánh đèn có thể thấy rõ cơ bắp nơi hổ khẩu của anh đang co quắp.
Đề xuất Cổ Đại: Nàng Khoác Long Bào