Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4

**Chương 8: Mùi vị của Nitroglycerin**

10 giờ 03 phút sáng, không khí trong phòng hồi sức tích cực (ICU) phảng phất những hạt nước khử trùng li ti, tựa như những tinh thể băng nhỏ xíu đâm vào hốc mũi. Tô Tình nhìn chằm chằm vào chỉ số thể tích khí lưu thông trên máy thở — 480ml, thấp hơn tối qua 20ml. Những đường sóng xanh lục trên màn hình run rẩy như một con thỏ bị kinh sợ. Ánh sáng xanh từ máy giám sát hắt lên mặt cô, nhuộm quầng thâm dưới mắt thành màu xanh đen đậm. Vết hằn trắng nơi đeo nhẫn ở ngón áp út tay trái hiện lên rõ rệt dưới ánh đèn lạnh lẽo.

Dưới chân giường rải rác những mẩu giấy ăn vo tròn, mỗi viên giấy đều gói ghém những giọt nước mắt cô lén lau đi lúc rạng sáng. Dưới cùng là một mẩu giấy dính nửa miếng băng cá nhân hình gấu nhỏ hoạt hình — đó là vật rơi ra từ người Cố Trầm trong ca phẫu thuật hôm qua, mép băng đã quăn lại thành hình gợn sóng.

"Huyết áp 85/50, nhịp tim 126, độ bão hòa oxy trong máu 89%." Điều dưỡng trưởng nhấn chuông báo động, giọng nói run rẩy không thể che giấu. Những sợi tóc mai bết vào làn da đẫm mồ hôi, ảnh trên thẻ nhân viên vẫn là diện mạo của mười năm trước, khi đó khóe miệng bà còn một nốt ruồi, giờ đã bị lớp phấn nền che đi mờ nhạt.

Tô Tình nhìn ngón tay cha giật mạnh, kẽ móng tay vẫn còn dăm gỗ găm vào từ lúc ông bám chặt thành giường hôm qua — trong tiềm thức ông vẫn đang vật lộn, như một con bướm bị mắc vào lưới. Cô đưa tay định lau đi dịch tiết nơi khóe mắt cha, nhưng đầu ngón tay khựng lại cách gò má ông 3cm. Ba năm trước, Trương Kiến Quân cũng như vậy, lúc cô lau mồ hôi cho ông ấy, ông ấy đột nhiên nắm chặt cổ tay cô: "Y tá, tôi lạnh quá." Lúc đó, nhiệt độ trong lòng bàn tay ông ấy chỉ còn 35 độ.

Cố Trầm lao vào phòng bệnh, vạt áo blouse trắng còn đang tung bay, ống nghe treo trên cổ đung đưa như một con lắc đồng hồ đứt dây. Anh cúi người nghe tiếng thở của cha cô, động tác mạnh đến mức làm tuột ống oxy. Luồng oxy nguyên chất rít lên xè xè ngay sau tai anh, nơi đó có một nốt ruồi màu nâu nhạt.

Trước đây Tô Tình rất thích dùng đầu ngón tay mơn trớn nốt ruồi ấy, khi đó Cố Trầm thường hay nhíu mày. Bây giờ anh nghiêng người, tập trung cao độ vào việc kiểm tra tiếng thở của bệnh nhân, mặc cho luồng khí lạnh lẽo phả vào sau gáy. Từng cử động của anh đều toát lên vẻ khẩn trương nhưng vẫn giữ được sự chuẩn xác của một bác sĩ phẫu thuật hàng đầu, dù đôi mắt anh đã vằn lên những tia máu vì mệt mỏi.

Đề xuất Ngược Tâm: Ta Đã Thành Thân Với Kẻ Từng Làm Tổn Thương Mình
Quay lại truyện Nhịp Tim Nơi Y Trạm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện