Thanh Loan lần này tới, một là để cáo từ, hai là muốn đem Thiên Trọng phó thác cho tỷ tỷ: “Tỷ tỷ, sau này Thiên Trọng đành phải làm phiền tỷ rồi.”
Thanh Thư lắc đầu khẽ nói: “Ta đối với nội dung thi cử của đồng thí vốn không hiểu rõ, muốn giúp nó cũng lực bất tòng tâm. Còn tỷ phu ngươi, mười ngày nửa tháng mới trở về một chuyến, càng chẳng thể trông mong gì được.”
Huống hồ kỳ thi đồng thí này, Phù Cảnh Hy cũng không thể lãng phí thời gian chỉ điểm, ngay cả Phúc Nhi lúc trước hạ trường, chàng cũng chỉ trấn an rằng thi đỗ là được, không yêu cầu thứ hạng, những việc khác đều mặc kệ. Chuyện học hành thư chữ, thảy đều dựa vào Cù tiên sinh cả.
Nói đoạn, nàng nhìn Thiên Trọng mà dặn dò: “Chờ ngươi thi đỗ tú tài xong, nếu gặp phải vấn đề gì nan giải, có thể tìm biểu ca ngươi mà thỉnh giáo.”
Nền tảng học vấn của Phúc Nhi vốn vô cùng vững chắc, chỉ điểm cho Thiên Trọng là chuyện dư dả.
Nghe lời ấy, Thanh Loan mới thấy an lòng hơn đôi chút, đoạn nàng tò mò hỏi: “Tỷ tỷ, Phúc Nhi đi đâu rồi? Muội nghe nói lúc đính hôn, nó cũng chẳng hề lộ diện.”
Thanh Thư mỉm cười đáp lời: “Nó nghe người ta nói cảnh sắc Giang Nam đẹp như họa, lần này khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ nên muốn đi xem cho biết, chắc phải chờ qua Tết Trung thu mới có thể hồi kinh.”
Sau Tết Trung thu, hắn phải vào Hàn Lâm viện nhậm chức, không thể không trở về.
Lần này Thanh Loan lại chẳng nói gì thêm, dù sao cũng đã thi đỗ Thám hoa lang, ra ngoài du ngoạn hai tháng thì có làm sao. Chỉ là nghĩ đến hôn sự của cháu trai, Thanh Loan vẫn cảm thấy không cam lòng: “Tỷ tỷ, Phúc Nhi là một đứa trẻ ngoan như thế, sao tỷ lại nhìn trúng cô nương nhà họ Trình chứ?”
Trước đó Trình gia vẫn ổn, nhưng từ sau vụ việc của Trình Mẫn Quân, nàng cảm thấy con gái nhà ấy chẳng ra gì. Loại người không biết liêm sỉ như thế, gia giáo Trình gia chắc chắn có vấn đề, Thất cô nương này rước về nhà rồi, chẳng biết sẽ gây ra chuyện thị phi gì nữa.
Thanh Thư khẽ cười nói: “Ngu Quân là do lão phu nhân đích thân nuôi nấng, khôn khéo tài giỏi, lại hiểu lễ nghĩa, ta và tỷ phu ngươi đều rất hài lòng, vả lại bản thân Phúc Nhi cũng yêu thích.”
Thanh Loan vốn còn muốn khuyên can, nhưng lời này đã chặn đứng mọi ý định của nàng.
Thanh Thư cũng chẳng còn kiên nhẫn nghe nàng lải nhải, nói đi cũng phải nói lại, đọc sách bao nhiêu năm mà đạo lý học đường dạy chẳng thấm vào đâu: “Nha môn của ta bận rộn nhiều việc, e là không thể đi tiễn các ngươi được. Trời nắng nóng thế này, ngươi mang theo con nhỏ đi đường thì cứ thong thả mà đi, không cần phải gấp gáp.”
Thanh Loan thở dài một tiếng: “Tỷ tỷ, muội vốn định đợi qua Trung thu mới khởi hành, nhưng Thiên Huệ đứa nhỏ này lại nói đi sớm một chút thì tốt hơn.”
Thanh Thư cũng chẳng muốn gặp nàng thêm, nghe vậy liền gật đầu: “Vậy thì cứ đi sớm đi! Bằng không Kinh Nghiệp ở nơi xa xôi, không chịu nổi cám dỗ mà nạp thiếp thì ngươi lại thêm phiền lòng.”
Sắc mặt Thanh Loan lập tức thay đổi, nàng đứng dậy nói: “Tỷ tỷ, muội còn phải đi sắm sửa thêm vài thứ, xin phép đi trước.”
Sau khi người đã đi khuất, Thanh Thư không khỏi lắc đầu ngán ngẩm.
Hồng Cô cũng rất cạn lời, thở dài nói: “Có phu nhân ở đây, di lão gia làm sao dám nạp thiếp chứ? Di thái thái sao lại chẳng nghĩ thông suốt điểm này?”
Với cái tính hay gây chuyện của Thanh Loan, có mấy nam nhân chịu đựng nổi? Di lão gia bao năm qua nhẫn nhịn không nạp thiếp, cũng chẳng có chuyện hoa nguyệt bên ngoài, lẽ nào thật sự là vì chung tình? Người có đầu óc đều biết là ông ấy kiêng dè phu nhân nhà mình.
Thanh Thư cười nhạt: “Không phải không hiểu, mà là quá để tâm thôi. Thôi bỏ đi, ngày mai nàng ta đã đi Thục địa rồi, trong thời gian ngắn sẽ không trở lại đâu.”
Nếu không mất mười năm tám năm, Đàm Kinh Nghiệp chắc chắn sẽ không được điều động về lại kinh thành.
Lúc Thanh Loan trở về, nàng tựa người vào gối mềm, nhíu mày nói: “Thật chẳng biết di mẫu ngươi nghĩ gì nữa? Lại có thể gả biểu tỷ ngươi cho Đại hoàng tử.”
Đại hoàng tử dù địa vị tôn quý đến mấy thì chẳng phải cũng là một kẻ tàn phế đó sao, không thể làm quan, chỉ có thể nhận cái tước vị rồi sống qua ngày. Yểu Yểu xuất sắc như thế, hạng nam tử nào mà chẳng gả được. Có đôi khi, nàng thật sự không tài nào hiểu nổi hành động của Thanh Thư.
Thiên Huệ bình thản đáp: “Nương, di mẫu là người có tầm nhìn xa trông rộng, trên đời này không có ai hợp với biểu tỷ hơn Đại hoàng tử đâu.”
Thanh Loan nhìn con gái, hỏi: “Lời này của con là có ý gì?”
“Biểu tỷ đã dấn thân vào chốn quan trường, nếu muốn tiến xa hơn trên con đường hoạn lộ, nhất định sẽ phải giống như phụ thân mà ra ngoài làm quan. Nếu gả cho một người môn đăng hộ đối lại có tài cán, chắc chắn phải lấy nhà trai làm trọng, khi ấy con đường quan lộ của biểu tỷ e là sẽ chấm dứt, cuối cùng chẳng phải cũng giống như bao nữ nhân khác, phải dồn hết tâm trí vào hậu trạch và con cái sao? Nhưng gả cho Đại hoàng tử thì lại khác, ngài ấy thân mang tật nguyền nên không thể làm quan, nếu biểu tỷ có đi nhậm chức ở xa, Đại hoàng tử hoàn toàn có thể đi cùng.”
Thực tế, nàng rất ngưỡng mộ Yểu Yểu. Đại hoàng tử tàn phế thì đã sao? Hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng đều yêu quý tỷ ấy, tương lai gả đi trừ việc đổi chỗ ở thì mọi thứ vẫn chẳng khác gì trước kia. Không giống như bao cô nương khác sau khi xuất giá, ở nhà chồng cứ phải cẩn trọng từng li từng tí, nơm nớp lo sợ.
Nghĩ đến bản thân mình, Thiên Huệ không khỏi chạnh lòng. Bởi vì chuyện hồ đồ hơn ba năm trước mà danh tiếng bị hủy hoại, đến mức chẳng thể tìm được một mối hôn sự tốt ở kinh thành, cũng chẳng biết tương lai mình sẽ trôi dạt về đâu.
Thanh Loan lại nói: “Nữ nhân có ai mà không ở nhà giúp chồng dạy con, chỉ có di mẫu ngươi là thích bày vẽ, khiến bản thân mệt mỏi như thế.”
Thiên Huệ hỏi ngược lại: “Như vậy thì có gì tốt? Chuyện gì cũng phải nhìn sắc mặt nam nhân mà sống, trong khi họ có thể nạp thiếp bất cứ lúc nào, có thể thay lòng đổi dạ phụ bạc thê tử, thậm chí vì lợi ích mà hy sinh cả vợ con.”
Thanh Loan hốt hoảng: “Đứa nhỏ này sao vậy? Sao suy nghĩ lại cực đoan thế này. Nữ nhân không dựa vào nam nhân và con cái thì còn dựa vào ai?”
Thiên Huệ không chút do dự đáp: “Dựa vào chính mình.”
Thanh Loan nói: “Nhưng di mẫu ngươi có được địa vị như ngày hôm nay, thảy đều là nhờ vào dượng ngươi cả.”
Thiên Huệ không tán thành, bèn nói: “Nương, con nhớ trước kia người từng nói di mẫu từ năm mười tuổi đã biết kinh doanh kiếm tiền, đến khi cập kê đã tích lũy được một khoản vốn liếng kha khá. Lúc đó di mẫu và dượng còn chưa có quan hệ gì. Nương, là người may mắn có di mẫu làm chỗ dựa, nhưng với những nữ nhân không có ai chống lưng, lại chẳng có nhà ngoại để cậy nhờ, nếu bản thân không tự lập thì chỉ có nước bị nhà chồng và trượng phu ức hiếp. Giống như Uông di vậy, những năm qua bà ấy như một con trâu già, làm lụng từ sáng sớm đến tối mịt, sinh con đẻ cái, hy sinh bao nhiêu, kết quả nam nhân kia vừa có chút tiền đã ruồng bỏ bà ấy. Nếu bà ấy không nhu nhược như thế, tìm đến kinh thành nhờ vả con, thì cũng chẳng đến mức đi vào con đường không lối thoát.”
Tất nhiên, nàng cũng không để nam nhân kia được yên ổn, số tiền đã đưa ra đều đòi lại bằng sạch. Số tiền đó nàng không lấy, mà đưa cho Đại Nha khi cô bé đến kinh thành cầu cứu, để cô bé cầm tiền nuôi nấng các em. Còn về phần nam nhân kia cuối cùng ra sao, Thiên Huệ chẳng buồn bận tâm.
Thanh Loan vừa giận vừa cuống: “Ngươi đứa nhỏ này làm sao vậy? Đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, đó chỉ là những trường hợp cá biệt, sao con cứ thích đâm đầu vào ngõ cụt thế hả?”
“Nương, thật sự chỉ là cá biệt sao?”
“Đương nhiên.”
Thiên Huệ hỏi ngược lại: “Vậy chuyện của ngoại tổ phụ thì giải thích thế nào? Ông ấy vì muốn cưới cô nương Hầu phủ mà vứt bỏ ngoại tổ mẫu cùng người và di mẫu, chẳng lẽ đây cũng là trường hợp cá biệt sao?”
Sắc mặt Thanh Loan đại biến, hỏi: “Ai nói cho con biết những chuyện này?”
Thiên Huệ thản nhiên: “Ai nói không quan trọng, quan trọng là nữ nhân nhất định phải tự cường tự lập, bằng không có chết thế nào cũng chẳng hay.”
Phải nói rằng, chuyện của Uông thị đã kích động Thiên Huệ rất lớn. Bởi vì Uông thị đối với nam nhân kia thật lòng thật dạ, có những lúc trong nhà thiếu lương, bà ấy thà nhịn đói cũng để nam nhân được ăn no. Đáng tiếc, nam nhân kia lại chẳng mảy may nhớ đến ân tình, nói bỏ là bỏ ngay được.
Cộng thêm sau này biết được chuyện của Cố Nhàn và Lâm Thừa Ngọc, tâm thái của Thiên Huệ đã hoàn toàn thay đổi. Nàng cảm thấy nam nhân không đáng tin, thậm chí nhà mẹ đẻ cũng chưa chắc đã có thể cậy nhờ, người duy nhất có thể dựa vào chỉ có chính mình.
Trong đầu Thanh Loan lúc này, tiếng ong ong vang lên không dứt.
Đề xuất Huyền Huyễn: Các Sư Đệ Đều Là Đại Lão, Vậy Ta Chỉ Có Thể Bật Hack
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ