Thoắt cái đã tới tháng Tám, tiết trời bắt đầu chuyển lạnh.
Nhân lúc được nghỉ mộc, Yểu Yểu muốn đi ngoạn ngoạn cảnh sắc mùa thu. Chờ khi Thanh Thư hạ sai trở về, nàng bèn tới tìm mẫu thân thủ thỉ: “Nương, bận rộn liên miên hơn một tháng thực khiến con mệt lả, con muốn ra ngoài thư giãn đôi chút.”
Bởi vì trước đó đã xin nghỉ hai lần, nên tháng vừa qua nàng tự nguyện hủy bỏ ngày nghỉ, làm việc suốt hơn một tháng ròng rã khiến nàng cảm thấy hơi đuối sức.
Thanh Thư mỉm cười nói: “Muốn đi thì cứ đi, chỉ cần mang theo đủ hộ vệ là được.”
Hiện tại thời gian làm việc của nàng vẫn còn khá dư dả, đợi sau này chức vị càng cao, lại có con cái, muốn ra ngoài chơi e rằng phải lên kế hoạch từ sớm.
Yểu Yểu nhoẻn miệng cười, đáp lời: “Con sẽ mang đủ hộ vệ mà. Nương, hôn kỳ của ca ca và Trình tỷ tỷ đã định xong chưa ạ?”
Tháng trước, Thanh Thư đã nhờ chủ trì chùa Linh Sơn chọn ra ba ngày hoàng đạo gửi tới Trình gia, lần lượt là mười tám tháng Chạp, mồng tám tháng Ba và mười sáu tháng Năm. Chỉ là Trình lão phu nhân nói thời gian thành hôn nên để phụ mẫu của Trình Ngu Quân quyết định, cho nên việc này vẫn cứ dây dưa bấy lâu.
Thanh Thư cười đáp: “Vừa vặn chiều nay đã có hồi âm, Trình gia chọn ngày lành mồng tám tháng Ba. Đồ dùng cho hôn lễ của ca ca con cũng nên bắt đầu sắm sửa từ năm nay thôi.”
Chủ yếu là vào dịp cuối năm và đầu năm, Hộ bộ đặc biệt bận rộn, cho nên mọi việc cần phải chuẩn bị sớm.
Yểu Yểu nghe xong liền nói: “Nương, đến lúc đó người cứ liệt kê một danh sách, con sẽ đi mua sắm.”
Vì công việc của Yểu Yểu tương đối thanh nhàn, nên hiện tại việc vặt trong nhà đều do nàng xử lý. Được chia sẻ gánh nặng với mẫu thân, nàng không hề có lời oán ca thán, hơn nữa có người tiếp nhận công việc thì vẫn là tốt nhất.
“Vậy phải vất vả cho con rồi.”
Yểu Yểu nói: “Đợi chị dâu vào cửa, những việc này chẳng cần con phải lo nữa. Nương, con chỉ vừa đi làm vừa xử lý việc vặt đã thấy mệt mỏi lắm rồi, sao người có thể vừa lo công sự bên ngoài, lại vừa quán xuyến trong ngoài gia đình chu toàn đến thế?”
Thanh Thư cười giải thích: “Chỉ cần lập một bản kế hoạch tỉ mỉ, rồi nghiêm túc thực hiện theo đó là được. Tuy nhiên, khi đó ta còn trẻ, tinh lực và thể lực đều tốt, chứ bảo ta làm như vậy ở hiện tại thì cũng chịu thôi.”
Yểu Yểu thầm nghĩ, điểm này nàng thật sự nên học tập mẫu thân.
Thanh Thư lại cười nói: “Sau này con không cần phải vất vả như ta, có một số việc cứ giao cho A Trinh làm là được.”
Yểu Yểu gật đầu tán thành.
Một mình đi du ngoạn mùa thu thì thật vô vị, Yểu Yểu liền mời Đỗ Tuyền, Hạng Nhược Nam và Lăng Hạ cùng vài người bạn khác. Kết quả chỉ có Đỗ Tuyền và Hạng Nhược Nam nhận lời, những người khác đều bận việc riêng.
Yểu Yểu hỏi ý Thanh Thư: “Nương, con muốn mời Ngu Quân tỷ tỷ cùng đi du ngoạn, người thấy sao ạ?”
“Con muốn mời nàng ấy thì cứ mời, hỏi ta làm gì?”
Yểu Yểu vẻ mặt khổ sở nói: “Nếu Ngu Quân tỷ tỷ hỏi con bao giờ ca ca mới về, con biết trả lời sao đây? Hơn nữa, nếu nàng ấy biết ca ca gửi cho con nhiều tranh như vậy mà lại không tặng nàng ấy bức nào, chắc chắn sẽ buồn lòng lắm!”
Phúc Nhi vừa đến Giang Nam đã viết thư về, sau đó cứ mười ngày lại gửi một phong thư báo bình an. Giữa tháng trước, hắn còn nhờ thương hội mang đồ về, hôm qua đồ mới tới nơi. Trong đó có quà hắn tỉ mỉ chọn cho từng người, riêng quà của Yểu Yểu là cả một rương lớn, bên trong chứa đầy các loại gấm vóc rực rỡ và tranh do chính tay hắn vẽ. Những thứ khác, hắn nói trong thư là tùy nghi để Thanh Thư sắp xếp.
Thanh Thư mỉm cười: “Có gì mà phải đắn đo? Ca ca con tặng con nhiều tranh như vậy, con cứ chọn lấy một bức mà tặng lại cho nàng ấy là xong.”
Yểu Yểu lắc đầu: “Nương, không được đâu, nếu Ngu Quân tỷ tỷ biết là con tặng chứ không phải ca ca tặng, tỷ ấy nhất định sẽ chạnh lòng.”
Nói xong nàng không nhịn được mà càm ràm: “Người xem ca ca kìa, quà của chúng ta huynh ấy đều chọn lựa kỹ càng, sao lại không nhớ chuẩn bị cho Ngu Quân tỷ tỷ một chút chứ?”
Thanh Thư cười đáp: “Bọn họ tổng cộng mới gặp nhau có một lần, ca ca con đối với Ngu Quân tuy hài lòng nhưng dù sao cũng chưa có thời gian chung đụng, chưa nảy sinh tình cảm sâu đậm cũng là lẽ thường.”
Việc Phúc Nhi không mua quà cho Trình Ngu Quân, tám chín phần mười là do sơ sót, nàng tin chắc khi nhận ra vấn đề, hắn nhất định sẽ bù đắp.
Yểu Yểu vẫn có chút lo âu: “Sau này thành thân rồi mà vẫn thế này thì biết làm sao?”
Thanh Thư cười trấn an: “Thành thân rồi tiếp xúc nhiều tự khắc sẽ bồi dưỡng được tình cảm, chuyện của ca ca con không cần con phải lo bò trắng răng. Con ấy à, cứ lo tốt chuyện của mình đi, đừng có suốt ngày cãi nhau với A Trinh nữa.”
Cái đứa nhỏ bướng bỉnh này, cách đây mấy ngày lại tranh cãi với Vân Trinh, về nhà còn hậm hực suốt một đêm, kết quả hôm sau hai đứa lại làm hòa như chưa có chuyện gì xảy ra.
Yểu Yểu hì hì cười nói: “Nương, con và A Trinh vẫn tốt lắm, người không cần lo đâu.”
Nuôi con trăm tuổi lo lắng chín mươi, muốn không lo e rằng chỉ khi nhắm mắt xuôi tay mới làm được.
Yểu Yểu kéo tay Thanh Thư làm nũng: “Nương, hay là người đi du ngoạn cùng chúng con đi! Ngày nào người cũng bận rộn như vậy, cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
Thanh Thư cười từ chối: “Ngày nghỉ ta chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi thật tốt để dưỡng tinh thần.”
Hồi trẻ bà cũng thích đi chơi, nhưng tuổi tác càng lớn lại càng ngại vận động. Thanh Thư cảm thấy, có lẽ đến khi từ quan về hưu, bà sẽ chẳng muốn đi đâu nữa mà chỉ thích quanh quẩn trong nhà.
Yểu Yểu suy đi tính lại, cuối cùng vẫn không mời Trình Ngu Quân. Không hẳn vì chuyện quà cáp, mà là vì nàng ấy với Hạng Nhược Nam và Đỗ Tuyền đều không quen biết, sợ nàng ấy sẽ thấy mất tự nhiên.
Đến ngày hẹn, Yểu Yểu ra khỏi cửa từ sớm, đợi mọi người ở cổng thành, chẳng bao lâu sau ba người đã hội hợp.
Yểu Yểu dùng cỗ xe ngựa của Thanh Thư, bên trong vô cùng rộng rãi, nên cả ba cùng ngồi chung một xe. Vừa lên xe, Hạng Nhược Nam đã trêu chọc: “Yểu Yểu, ta cứ tưởng Đại hoàng tử cũng sẽ đi cùng chứ!”
Yểu Yểu bĩu môi đáp: “Ba chị em mình đi chơi, huynh ấy là nam nhân đi theo làm gì? Hay là Nhược Nam tỷ tỷ vốn định mang theo tỷ phu đi cùng đấy?”
Hạng Nhược Nam cười khổ: “Ta cũng muốn lắm chứ, nhưng chẳng có bản lĩnh đó mà gọi được chàng đi. Chàng hiện tại ngày nào cũng mải mê sao chép cổ tịch, không cho sao là lại nổi cáu, cứ như trúng tà vậy.”
Nói là vậy, nhưng thực tế Hạng Nhược Nam đã quy định giờ giấc ăn ngủ cho phu quân rất nghiêm ngặt. Đến giờ là phải ăn cơm đi ngủ, nếu không nàng sẽ tịch thu bút mực, bắt nghỉ ngơi cả ngày. Thích Chi tuy rất giận nhưng thấp cổ bé họng, không làm gì được, chỉ đành ấm ức nghe theo.
Đỗ Tuyền cũng biết rõ hoàn cảnh nhà Hạng Nhược Nam, bèn lên tiếng: “Thích đọc sách là chuyện tốt, nhưng cũng không thể đọc đến mức thành mọt sách được.”
Nàng quen biết Hạng Nhược Nam qua Yểu Yểu, rất thích tính cách hào sảng của nàng ấy, qua lại vài lần hai người cũng trở nên thân thiết.
Hạng Nhược Nam rất cởi mở: “Dù sao ta cũng chẳng trông mong gì việc chàng đi thi lấy công danh, đã thích đọc sách thì cứ chiều theo ý chàng vậy, dù sao đọc sách cũng tốt hơn là đi tìm hoa hỏi liễu, dạo chơi thanh lâu.”
Đỗ Tuyền nghĩ đến việc nàng ấy đang làm ở Hộ bộ, cũng không khuyên can thêm nữa.
Yểu Yểu nhìn Đỗ Tuyền, hỏi: “Tuyền tỷ tỷ, chỉ còn ba tháng nữa là đến hôn kỳ của tỷ rồi, tỷ muốn món quà gì nào, đến lúc đó muội sẽ tặng.”
Vị hôn phu của Đỗ Tuyền là đích tam tử của Đông Bình hầu, cũng là Thế tử của Đông Bình hầu phủ. Vốn dĩ vị trí Thế tử thuộc về huynh trưởng của hắn, nhưng vị huynh trưởng kia có lần uống say rồi khăng khăng cưỡi ngựa dù mọi người can ngăn, kết quả bị ngã ngựa. Tính mạng tuy giữ được nhưng khuôn mặt lại bị hủy hoại, mà vị nhị ca của hắn thì đã lâm bệnh qua đời năm mười tuổi. Bởi vậy, tước vị này mới rơi xuống đầu hắn.
Tất nhiên, cũng vì hắn là Thế tử Đông Bình hầu nên Vệ gia mới đồng ý gả đích trưởng nữ Đỗ Tuyền cho hắn, nếu không thì thật sự không môn đăng hộ đối.
Đỗ Tuyền thật sự có điều mong muốn, nàng nhìn Yểu Yểu với ánh mắt mong chờ: “Khi ta xuất giá, muốn xin mẫu thân muội viết cho một đôi câu đối chúc mừng, không biết có được không?”
Nàng chỉ hy vọng có thể xin chút phúc khí từ Thanh Thư, để sau này vợ chồng cũng được ân ái, con cái thông minh hiếu thuận.
Yểu Yểu cười đáp: “Chuyện này có gì khó đâu, chỉ là một câu nói của muội thôi mà.”
Đối với nàng thì đó là việc dễ như trở bàn tay, nhưng với người ngoài, dù có mang ngàn vàng tới cũng khó mà cầu được một bức chữ của Thanh Thư.
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Khuất Núi, Tướng Quân Nổi Loạn
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ