Ngày mười sáu tháng Chín, Phúc Ca nhi lại một lần nữa bước vào trường thi. Hoài bão của hắn vẫn trước sau như một, chính là đoạt lấy vị trí đầu bảng. Lúc sắp lên đường, hắn quay sang nói với Thanh Thư: “Nương, Người hãy yên tâm, lần này nhi tử nhất định sẽ giành được vị trí cao nhất.”
Thanh Thư gật đầu khích lệ: “Ân, con trai ta lần này nhất định có thể vượt qua Quách Quang Niên và Lan Trừng để đứng đầu.”
Yểu Yểu đứng bên cạnh cười hớn hở nói: “Ca ca, Du di thường bảo miệng của nương như được khai quang vậy, Người đã nói huynh giành hạng nhất thì chắc chắn sẽ là hạng nhất.”
Thanh Thư cười mắng: “Cái gì cũng là Du di của con nói, hay là con sang làm con gái của muội ấy luôn đi.”
Mộc Yến nghe vậy liền nhanh nhảu tiếp lời: “Thư di, chỉ sợ Người không nỡ thôi, chứ mẫu thân con thì mong còn không được. Người lúc nào cũng chê mấy anh em con miệng lưỡi vụng về, chẳng biết dỗ dành cho Người vui.”
Yểu Yểu vốn khéo mồm khéo miệng, luôn biết nói lời hay ý đẹp khiến Tiểu Du và Dịch An vui lòng, nên tự nhiên được yêu chiều hơn. Thật ra Mộc Yến cũng rất biết ăn nói, chỉ là không biết cách làm nũng như Yểu Yểu mà thôi.
Sau vài câu đưa tiễn, Phúc Ca nhi lên xe ngựa hướng về trường thi. Khi bóng xe đã khuất, Yểu Yểu lại nói: “Nương, hy vọng đúng như lời Du di nói, miệng Người có linh nghiệm, để ca ca không phải đứng thứ hai nữa.”
Thanh Thư mỉm cười đáp: “Du di của con chỉ nói đùa thôi, sao con lại ngốc nghếch tin là thật như vậy.”
Nàng dĩ nhiên mong Phúc Ca nhi lần nào cũng đứng đầu, nhưng kết quả ra sao còn tùy thuộc vào học thức và vận khí của bản thân hắn.
Yểu Yểu bĩu môi: “Con chỉ mong lời đó là thật. Nương, Người không nhận ra sao? Ca ca thực sự rất muốn đứng nhất.”
Thanh Thư sao lại không nhìn ra, nhưng nàng không muốn tạo ra một ảo tưởng thái bình: “Muốn là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác. Ta còn hy vọng sinh thời có thể thấy nữ tử được bình đẳng với nam nhân, nhưng điều đó cũng không thể chỉ dựa vào ý nguyện của ta mà thành.”
Yểu Yểu vội vàng gật đầu: “Nương, Người nói đều đúng, con sẽ cố gắng.”
Nàng phải tỏ ra phục thiện ngay, nếu không mẹ nàng lại sắp giảng giải những đạo lý nhân sinh lớn lao. Chỉ cần nàng tỏ ý đã tiếp thu, bà sẽ không nói tiếp nữa.
Ngày thứ hai sau khi Phúc Ca nhi đi thi, Tiểu Du đến thăm. Lần này nàng có việc cần bàn: “Trước đây tỷ nói muốn tổ chức thi khảo hạch mỗi tháng một lần, nhưng các tiên sinh đều lúng túng không biết nên ra đề thế nào.”
Việc thi cử định kỳ tại trường vốn đã có quy trình rõ ràng, nhưng đề nghị mới của Thanh Thư khiến không ai dám tùy tiện hạ bút. Bởi học sinh được phân từ lớp Giáp đến lớp Đinh, trình độ nông sâu khác nhau, lại không rõ có nên đưa kiến thức khoa cử vào hay không.
Thanh Thư suy nghĩ một lát rồi bảo: “Lần đầu cứ thi những kiến thức trong sách và một số thường thức đời sống.”
“Thường thức gì cơ?”
Thanh Thư không chút do dự: “Ví như quy tắc ‘cha không từ thì con có thể bất hiếu’ được đưa vào luật pháp dưới thời vị Hoàng đế nào, năm bao nhiêu.”
Tiểu Du ngẩn người: “Đây mà gọi là thường thức sao? Rõ ràng là nan đề. Đừng nói học trò, ngay cả muội cũng không biết nó được đưa vào luật pháp năm nào.”
Thanh Thư tiếp tục: “Không chỉ luật pháp, cả thiên văn, địa lý, thủy lợi, nông nghiệp... những thường thức ấy đều có thể đưa vào phạm vi khảo hạch.”
Tiểu Du không tán thành: “Như vậy quá khó với học sinh. Thanh Thư, tỷ phải hiểu không phải ai cũng như Yểu Yểu. Ra đề kiểu này, e là phân nửa học trò sẽ bị loại mất.” Những kiến thức rộng như thế, các nàng làm sao am hiểu hết được.
Thanh Thư lại ôn tồn: “Nếu sau này các nàng ra làm quan, đa phần sẽ được điều phái đi các địa phương. Làm quan phụ mẫu mà ngay cả những thứ căn bản nhất như nông nghiệp cũng không hiểu, thì làm sao tạo phúc cho dân chúng một phương?”
Tiểu Du biết Thanh Thư nói có lý, liền bảo: “Vậy thế này, tỷ giúp muội soạn một phần đề mục, sau đó muội sẽ chọn lọc lại.”
Thanh Thư không từ chối: “Được thôi.” Dạo này Hộ bộ cũng thong thả, giúp nàng soạn đề không thành vấn đề. Tuy nhiên nàng vẫn nhắc nhở: “Có lẽ ít ngày nữa ta sẽ bận rộn, muội nên tìm thêm vài vị lão đại nhân đã trí sĩ về hưu để hỗ trợ.”
“Sắp tới tỷ bận việc gì sao?”
Thanh Thư không trả lời trực tiếp mà chỉ mập mờ: “Đến lúc đó muội sẽ rõ.”
Tiểu Du cũng không gặng hỏi, nàng biết Thanh Thư không nói ắt có lý do riêng. Nàng chuyển chủ đề: “Thanh Thư, hôm qua Mộc Côn được nghỉ, Quan Chấn Khởi đến đón nó đi chơi, lúc gặp muội, huynh ấy đã nói lời xin lỗi.”
Thanh Thư hơi sững sờ: “Hắn lại làm gì khiến muội tức giận sao?”
Tiểu Du thần sắc phức tạp: “Không phải, là xin lỗi vì những chuyện trước kia. Huynh ấy nói những năm đó đã không bảo vệ tốt cho muội, khiến muội chịu nhiều uất ức, huynh ấy cảm thấy rất có lỗi.”
Nhớ lại lúc sinh Mộc Côn, nàng mệt mỏi cả thân lẫn tâm, chỉ mong nhận được sự quan tâm che chở của Quan Chấn Khởi, nhưng hắn lại né tránh nàng như tránh tà. Oán hận tích tụ lâu ngày mới dẫn đến những cuộc cãi vã triền miên.
Thanh Thư kỳ lạ hỏi: “Chẳng phải trước kia hắn từng xin lỗi muội rồi sao?”
Tiểu Du lắc đầu: “Không giống. Những lời xin lỗi trước kia chỉ là để đối phó, không hề để tâm. Nhưng lần này muội cảm nhận được huynh ấy thật lòng thật ý.”
Thanh Thư cố ý trêu chọc: “Ta nhớ muội từng bảo nếu có ngày hắn tạ lỗi, muội sẽ tát hắn hai cái cho hả giận, thế hôm qua đã ra tay chưa?”
Tiểu Du bật cười: “Đó là chuyện lúc trước khi trong lòng còn phẫn uất, cứ nghĩ hắn hối hận đến cầu xin mình thì sẽ đánh vài cái để tiết hận... Nhưng giờ thì khác rồi.”
“Giờ thì sao?”
Tiểu Du lắc đầu: “Lúc nghe huynh ấy xin lỗi, muội cứ ngỡ mình sẽ vui lắm, nhưng thực tế lại chẳng thấy gì. Muội thấy lòng mình bình thản đến lạ lùng, bình thản đến mức chính muội cũng không ngờ tới.”
Thanh Thư mỉm cười: “Điều đó chứng tỏ muội đã thực sự buông bỏ được rồi.”
Có yêu mới có hận, không còn yêu thì hận cũng tan biến. Tiểu Du có thể triệt để rũ bỏ quá khứ là một điều tốt.
Tiểu Du cười nói: “Đó là vì hiện tại muội đang sống rất hạnh phúc nên mới buông xuống được. Nếu cuộc sống không như ý, có lẽ đến chết muội vẫn canh cánh trong lòng.”
Thanh Thư tiếp lời: “Cho dù muội không tái giá, thì cuộc sống hiện tại vẫn tốt hơn nhiều so với việc ở bên hắn mà bằng mặt không bằng lòng, lại còn phải đấu đá với đám thiếp thất kia.”
Tiểu Du gật đầu: “Tỷ nói đúng, dù không gả cho ai, một mình nuôi ba đứa trẻ muội vẫn có thể sống tốt. Thanh Thư, may mà có tỷ, nếu không có tỷ ủng hộ, muội đã không hạ được quyết tâm hòa ly.”
Khi ấy tổ mẫu nàng không tỏ thái độ, cha mẹ và huynh tẩu đều phản đối, chỉ có Thanh Thư và Dịch An là kiên định khuyên nàng giải thoát.
Thanh Thư lắc đầu: “Chuyện này công đầu thuộc về Hoàng hậu nương nương.”
Nàng tuy muốn Tiểu Du hòa ly nhưng sợ nàng hối hận nên không dám ép, còn Dịch An thì thái độ vô cùng quyết liệt.
Tiểu Du cười: “Tỷ vẫn như xưa, chẳng bao giờ chịu tranh công. Thanh Thư, thật ra lúc tỷ mới lập Thanh Sơn Nữ Học, muội từng nghĩ tỷ rảnh rỗi sinh nông nổi. Sau này muội mới hiểu, tổ mẫu, tỷ và Hoàng hậu đều đúng. Nếu nữ nhân không tự đứng vững trên đôi chân mình, chúng ta sẽ mãi bị nô dịch. Chỉ có phản kháng và tranh đấu, địa vị của nữ nhân mới có thể ngày một cao hơn.”
Chính vì vậy, nàng nhất định sẽ dốc sức gây dựng Văn Hoa Đường thật tốt.
Nghe những lời này, tâm tình Thanh Thư vô cùng thư thái.
Đề xuất Trọng Sinh: Vương Phi Chỉ Muốn Đăng Cơ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ