Phúc Ca nhi sắp bước vào kỳ thi Đồng thí, Quận chúa Tiểu Du nghĩ Phù Cảnh Hy vốn là phận nam nhi đại trượng phu, tâm tính có phần không được chu toàn, nên nàng đã đặc biệt chuẩn bị đầy đủ những vật dụng cần thiết mang tới.
Thấy bốn đứa trẻ đều lộ vẻ mệt mỏi rã rời, Tiểu Du không khỏi sốt ruột hỏi: “Các con làm sao thế này?”
Yểu Yểu mỉm cười giải thích: “Cha vừa mới chỉ điểm võ công cho chúng con. Tuy có chút mệt nhưng chúng con học hỏi được rất nhiều điều. Du di, chúng ta về chủ viện rồi hãy nói tiếp, con bây giờ đói bụng lắm, cần phải ăn chút gì đó để lấy lại sức.”
Vừa rồi tiêu hao thể lực quá lớn, nàng lúc này chỉ muốn ăn no rồi đi ngủ ngay lập tức để hồi phục tinh thần.
Tiểu Du nghe xong thì ngẩn người, sau đó quay sang mắng Phù Cảnh Hy: “Phù Cảnh Hy, lẽ nào ngươi không biết ngày mai Phúc Ca nhi phải vào trường thi sao? Ngươi để thằng bé mệt đến nông nỗi này, thì làm sao nó đi thi cho nổi?”
Phù Cảnh Hy thản nhiên đáp lời: “Ngày mai nó mới thi chứ có phải bây giờ đâu. Chỉ cần ngủ một giấc thật ngon, ngày mai thức dậy lại sẽ hoạt bát như hổ như rồng ngay thôi.”
Phúc Ca nhi chỉ là mệt mỏi chứ không hề bị thương, trẻ nhỏ vốn dĩ hồi phục rất nhanh, ngủ một giấc là chẳng còn vấn đề gì nữa.
Tiểu Du nghe hắn nói vậy thì tức đến nghẹn lời: “Nhưng vạn nhất...”
Vệ Phương lập tức ngắt lời nàng, nói khéo: “Phù lão đệ chớ để tâm, Quận chúa là vì lo lắng cho việc thi cử của Phúc Nhi ngày mai nên mới có chút nóng lòng.”
Phù Cảnh Hy vẫn thong dong như vậy, chứng tỏ hắn đã nắm chắc phần thắng. Làm cha mà còn không vội, người ngoài như bọn họ sốt sắng làm gì cho mệt thân.
Phù Cảnh Hy cười bảo: “Ta biết Quận chúa có lòng tốt. Nhưng đây cũng chỉ là kỳ thi Đồng thí mà thôi, Phúc Ca nhi nhất định có thể vượt qua.”
Dứt lời, hắn nhìn sang con trai hỏi: “Có lòng tin sẽ đỗ không?”
Về việc đứng đầu hay đứng thứ hai thì hắn không dám chắc, nhưng để thi đỗ thì vẫn có niềm tin. Phúc Ca nhi kiên định đáp: “Cha yên tâm, con nhất định sẽ thi đỗ.”
Tiểu Du nghĩ thầm, chuyện thi cử chẳng ai dám bảo đảm trăm phần trăm, nhưng lúc này nàng cũng không muốn làm nhụt chí của đứa trẻ, lại càng không muốn nói lời xui xẻo trong dịp này.
“Nói thì nói vậy, nhưng vẫn nên nghỉ ngơi sớm. Có tinh thần tốt thì mới phát huy tốt được.”
Phúc Ca nhi cười nói: “Vâng ạ. Từ mười ngày trước cha đã yêu cầu con đi ngủ sớm hơn mười lăm phút so với thường lệ, những ngày qua con nghỉ ngơi rất tốt.”
Tiểu Du nghe vậy mới thấy xuôi tai một chút.
Yểu Yểu bước tới kéo tay Tiểu Du, cười híp mắt hỏi: “Du di, người cố ý đến để cổ vũ cho ca ca sao?”
Tiểu Du mỉm cười: “Năm ngoái Mộc Thần ca ca của con chẳng phải cũng đi thi sao? Ta cũng dựa theo đó mà chuẩn bị cho Phúc Ca nhi một phần. Phúc Nhi, lát nữa di sẽ chỉ cho con cách dùng những thứ này.”
“Dạ được.”
Phù Cảnh Hy thấy vậy liền nói: “Quận chúa, vậy phiền nàng đưa mấy đứa trẻ về viện, ta cùng Vệ huynh ra phía trước trò chuyện một lát.”
Tiểu Du xua tay vẻ ghét bỏ: “Đi đi, đi mau đi.”
Nàng thật sự không vừa mắt cách làm của Phù Cảnh Hy. Làm cha kiểu gì mà con sắp đi thi lại bắt con đi luyện võ, lỡ chẳng may bị thương thì coi như hỏng cả kỳ thi sao?
Phù Cảnh Hy cũng đã sai người chuẩn bị đồ dùng cho con, nhưng quả thật không thể tỉ mỉ, chu toàn được như Tiểu Du.
Chẳng mấy chốc, sủi cảo nóng hổi đã được bưng lên. Mùi thơm ngào ngạt khiến Tiểu Du cũng thấy thèm, nàng hỏi Ba Tiêu: “Còn nữa không? Cho ta một bát với.”
Ba Tiêu cười đáp: “Dạ có, nếu Quận chúa thích, lát nữa hãy mang một ít về.”
Phù Cảnh Hy vốn thích ăn sủi cảo nhân thịt dê. A Man biết hôm nay hắn ở nhà bên các con nên đã đặc biệt làm món này, vì biết sức ăn của hắn lớn nên nàng chuẩn bị rất nhiều.
“Mang về thì thôi, cứ múc cho ta một bát ở đây là được.”
Phù Cảnh Hy và Vệ Phương thường gặp nhau trong cung, nhưng công việc bận rộn nên chỉ chào hỏi qua loa. Lần này khó lắm mới có dịp, hai người trò chuyện hơn nửa canh giờ.
Thấy trời đã tối, Phù Cảnh Hy ngỏ lời: “Tối nay ở lại dùng cơm luôn nhé?”
Vệ Phương cười bảo: “Không chỉ ăn cơm đâu, mà còn phải ngủ lại đây nữa!”
Phù Cảnh Hy ngẩn người: “Ngủ lại sao?”
Khi hắn không ở kinh thành, Tiểu Du thường xuyên qua lại Phù gia. Nhưng từ khi hắn trở về, để tránh điều tiếng, nàng chưa từng ở lại qua đêm.
Vệ Phương giải thích: “Quận chúa nói đệ muội không có nhà, một mình nam nhân như đệ làm việc không chu toàn, nên nàng định đêm nay ở lại đây, đợi ngày mai Phúc Ca nhi vào trường thi xong chúng ta mới về.”
Để tránh miệng lưỡi thế gian, nàng đã sớm bảo Vệ Phương cùng đi theo. Về điểm này, Tiểu Du vốn rất cẩn trọng, không muốn để ai bắt bẻ.
Phù Cảnh Hy có chút không đồng tình: “Phúc Ca nhi vốn đã hơi căng thẳng, hai người ở lại chỉ e thằng bé càng thêm áp lực. Lát nữa huynh hãy nói với nàng, đợi Thanh Thư về nàng muốn ở bao lâu cũng được, nhưng hôm nay thì không nên.”
Vệ Phương cười đáp: “Càng căng thẳng thì càng nên để Quận chúa ở lại, coi như là rèn luyện tâm tính cho nó. Nếu không, sau này thi Hương, thi Hội, chẳng lẽ nó lại vì căng thẳng mà không thi nổi sao?”
Lời này quả có lý, khí chất không phải tự nhiên mà có, đều phải qua rèn giũa. Phù Cảnh Hy suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Vậy thì tùy ý hai người.”
Khi hai người trở lại chủ viện, tiếng cười nói rộn rã của lũ trẻ đã vang vọng khắp sân.
Vệ Phương nói nhỏ: “Mộc Thần từng đi thi nên nàng đã có kinh nghiệm, biết rằng trước khi thi cần giữ tâm trạng thoải mái. Đệ yên tâm, nàng sẽ không tạo áp lực cho Phúc Ca nhi đâu.”
Bữa cơm tối diễn ra ấm cúng, không quá câu nệ nam nữ khác biệt, mọi người cùng quây quần bên một bàn.
Ăn xong, Phù Cảnh Hy dắt Phúc Ca nhi đi dạo, vừa đi vừa dặn dò những điều cần lưu ý khi làm bài. Hắn nói một cách tùy ý, nhưng Phúc Ca nhi lại lắng nghe vô cùng nghiêm túc.
Đêm đó, vợ chồng Tiểu Du nghỉ tại viện của Mộc Yến. Nằm trên giường, Tiểu Du vẫn còn lẩm bẩm chuyện hồi chiều: “Chàng xem, lỡ như bị thương thì biết làm thế nào? Năm ngoái vì về quê chịu tang mà đã lỡ mất một kỳ, năm nay mà lỡ nữa thì phải đợi đến tận sang năm.”
Vệ Phương cười vỗ về: “Nàng đúng là quan tâm quá hóa quẩn. Phù Cảnh Hy chỉ là kiểm tra công phu của con thôi chứ có phải cho chúng đối kháng thực thụ đâu mà lo bị thương.”
Tiểu Du tuy biết Phù Cảnh Hy võ nghệ cao cường, nhưng vẫn sợ vạn nhất xảy ra chuyện: “Đợi Thanh Thư về, ta phải nói chuyện với nàng ấy mới được.”
Nàng chẳng mong thay đổi được Phù Cảnh Hy, chỉ hy vọng sau này khi con cái đi thi, Thanh Thư sẽ ở lại kinh thành, đừng để những việc đại sự thế này mà mẹ lại vắng mặt như lần này.
Vệ Phương biết tính nàng, cũng hiểu Thanh Thư là người có chủ kiến, sẽ không dễ bị ảnh hưởng nên không khuyên can thêm: “Sáng mai trời chưa sáng ta đã phải dậy rồi, mau ngủ đi thôi.”
Tiểu Du thở dài: “Thiếp không ngủ được, chàng trò chuyện với thiếp thêm lát nữa đi.”
Vệ Phương chỉ biết im lặng thở dài. Năm ngoái Mộc Thần đi thi, từ Đồng thí đến Phủ thí, Viện thí, lần nào nàng cũng lo lắng đến mất ngủ, khiến hắn cũng chẳng được nghỉ ngơi yên ổn. Lần này lại đến lượt Phúc Ca nhi, hắn thật sự có chút không chịu nổi.
Vệ Phương đành nói: “Đồng thí là kỳ thi dễ dàng nhất, Phúc Ca nhi nếu không qua nổi cửa này thì Cù tiên sinh năm xưa sao lại nhận nó vào môn hạ. Điều nàng nên quan tâm không phải là nó có đỗ hay không, mà là có chiếm được vị trí đầu bảng hay không thôi.”
Tiểu Du ngập ngừng: “Nhà họ Lan, họ Quách đều có con em đi thi, Phúc Ca nhi muốn giành hạng nhất e là hơi khó.”
Con cái hai nhà đó ở kinh thành danh tiếng lẫy lừng, một bên là thần đồng, một bên là thiên tài, trong khi Phúc Ca nhi lại khá kín tiếng, ít người biết đến.
“Không giành được hạng nhất hạng nhì thì đã sao, chỉ cần thi đỗ là tốt rồi.”
Tiểu Du cười mắng: “Ban đầu ta cũng thấy thi đỗ là được, chính chàng nói Phúc Ca nhi sẽ nhắm đến vị trí đầu bảng, giờ lại quay sang trách ta.”
Hai người nói thêm vài câu rồi cũng dần chìm vào giấc ngủ sâu.
Đề xuất Ngược Tâm: Giấy Ngắn Tình Dài, Niệm Niệm Thành Thương
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ