**Chương 349**
Chuyện xảy ra cũng không lâu lắm, Tiểu Tầm Bảo nhanh chóng nhớ lại, ban đầu cũng là một tờ giấy như vậy đột nhiên bay đến mặt nó, rồi được nó tiện tay nhét vào vòng tròn.
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo dùng móng vuốt cầm lấy thứ dính trên mặt mình, vẫy vẫy về phía Ngự Thú Sư, hỏi đây là cái gì. Theo nó, có chuyện gì không hiểu thì hỏi Ngự Thú Sư của mình là đúng nhất.
Kiều Tang quay đầu nhìn thoáng qua, nói: “Là xổ số, nếu những con số trên đó trùng khớp với dãy số trúng thưởng, con có thể nhận được một vài món đồ.”
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo tò mò mở to mắt, tiếp tục hỏi có thể nhận được thứ gì. Đối với việc Tiểu Tầm Bảo luôn đột nhiên tò mò về một thứ gì đó rồi đặt ra hàng loạt câu hỏi, Kiều Tang đã quá quen thuộc. Nàng kiên nhẫn nói: “Tùy thuộc vào việc trùng khớp được bao nhiêu con số. Trùng khớp càng nhiều, món đồ nhận được càng giá trị. Nếu trùng khớp hoàn toàn, con có thể mua cả một căn phòng đầy găng tay vàng cũng được.”
“Tìm!” Tiểu Tầm Bảo mắt sáng rực, ngay lập tức lộ ra vẻ hứng thú.
Vừa thấy dáng vẻ của Tiểu Tầm Bảo, Kiều Tang liền biết nó hứng thú với xổ số. Không được rồi, xổ số chính là thuế trí tuệ mà! Kiều Tang ho khan hai tiếng, vừa định nghiêm túc giải thích cho Tiểu Tầm Bảo về cái gọi là “thuế trí tuệ” thì liền thấy Tiểu Tầm Bảo tháo vòng tròn xuống, dùng móng vuốt móc móc bên trong, rồi lấy ra một tờ xổ số.
Xổ số? Xổ số?! Kiều Tang sững sờ, từ trên giường ngồi bật dậy, tập trung nhìn kỹ. Chà, đúng là một tờ xổ số thật.
“Tờ xổ số này con lấy ở đâu ra?” Kiều Tang hỏi.
“Tìm tìm~” Nghe được câu hỏi của Ngự Thú Sư, Tiểu Tầm Bảo tung tờ xổ số trong móng vuốt lên, sau đó mắt nó hóa xanh, dùng niệm lực điều khiển tờ xổ số sắp rơi xuống áp vào mặt mình.
Kiều Tang bị hành động đó của Tiểu Tầm Bảo làm cho bật cười: “Con nói nó là mấy hôm trước bị gió thổi bay đến mặt con à?”
“Tìm tìm~” Tiểu Tầm Bảo vui vẻ gật đầu.
Đúng là cái gì cũng nhặt được cả... Kiều Tang nhớ lại những lần Tiểu Tầm Bảo thỉnh thoảng móc ra đủ thứ đồ lộn xộn từ trong vòng tròn, cũng thấy buồn cười. May mà bây giờ có hai vòng tròn, diện tích cũng khá lớn, nếu không thật sự không đủ chỗ cho nó chứa.
“Tìm tìm~” Tiểu Tầm Bảo cầm hai tờ xổ số bay đến trước mặt Ngự Thú Sư, kêu một tiếng, ý bảo mau xem có trúng thưởng không.
“Ta đã xem giúp con một tờ rồi, trong hai tờ này có một tờ là của Từ Nghệ Tuyền.” Kiều Tang nhận lấy xổ số, nhìn ngày, rồi đặt riêng một tờ có ngày mua là hôm qua sang một bên, cười nói: “Mấy thứ này có thời hạn đấy, con đừng vội nghĩ xem có trúng thưởng hay không, quá hạn thì cũng vô ích thôi.”
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo mở to mắt. “Vậy có bị quá hạn không?”
“Để ta xem thử.” Kiều Tang mở điện thoại tìm kiếm trang web xổ số, rất nhanh tìm thấy mã số của kỳ quay tương ứng. Kỳ 90765. Hóa ra vẫn chưa hết hạn... Kiều Tang nửa tựa vào đầu giường, tùy ý liếc nhìn dãy số của kỳ quay. 09, 06, 17...
Chờ một chút...!
Kiều Tang trừng lớn mắt, đột nhiên ngồi thẳng dậy, trái tim đập thình thịch. Nàng nghiêm túc liếc nhìn tờ xổ số, liếc nhìn điện thoại, rồi lại nhìn xổ số, lại nhìn điện thoại.
09, 06, 17...
“Chết tiệt!!!” Kiều Tang vụt một cái bật dậy khỏi giường.
Trùng, trùng khớp! Trùng khớp hoàn toàn! Tất cả các con số chết tiệt đó lại trùng khớp hoàn toàn!!!
“Lộ.” Lộ Bảo đang ở trên bàn cạnh cửa sổ, bị tiếng “Chết tiệt” đột ngột này làm cho run rẩy cả người, năng lượng vừa ngưng tụ trong cơ thể cũng tản ra. Nó rất muốn phun một ngụm nước vào kẻ gây họa, nhưng thấy đó là Ngự Thú Sư của mình nên đành nhịn.
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo cũng giật mình, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt tò mò. Trúng rồi sao?
Kiều Tang ném điện thoại đi, lao tới ôm chặt Tiểu Tầm Bảo vào lòng, cảm xúc kích động đến mức không thể kiềm chế: “A a a a a! Trúng rồi! Giải nhất! Là giải nhất!”
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo mặc dù không biết trúng giải nhất thì sẽ nhận được gì, nhưng thấy Ngự Thú Sư của mình hưng phấn thì nó cũng hưng phấn theo.
“A a a a a!”“Tìm tìm!”“A a a a a a!”“Tìm tìm!”“A a a a a a a!”“Tìm tìm!”
Một người một thú ôm nhau hò reo ầm ĩ.
“Lộ~ Lộ Lộ Lộ Lộ~ Lộ Lộ~ Lộ Lộ~” Băng Lộ Kỳ Á cuối cùng không nhịn nổi nữa, mở miệng thi triển sóng âm trị liệu. Tựa như làn gió mát lướt qua, trong nháy mắt nội tâm Kiều Tang trở nên bình thản. Nàng buông Tiểu Tầm Bảo ra, bình tĩnh nói: “Tờ xổ số con nhặt được đã trúng giải nhất.”
“Tìm tìm?” Tiểu Tầm Bảo với vẻ mặt bình thản kêu một tiếng. Giải nhất thì có thể có thứ gì?
“Để ta xem thử.” Kiều Tang quay đầu nhặt chiếc điện thoại vừa bị ném đi, tìm kiếm một chút, nhìn nội dung hiển thị trên điện thoại, giọng nói nàng ôn hòa nói: “Là một chiếc thẻ không giới hạn hạn mức, có thời hạn một năm.”
“Tìm?” Tiểu Tầm Bảo với vẻ mặt bình thản mở to mắt. Đó là thứ gì?
Kiều Tang đáp lại: “Chính là trong vòng một năm, con có thể tùy ý mua sắm mọi thứ.”
“Tìm.” Tiểu Tầm Bảo với vẻ mặt bình thản gật đầu. Thì ra là vậy.
Mười phút sau.
“A a a a a a! Thẻ không giới hạn hạn mức! Thẻ không giới hạn hạn mức!”“Tìm tìm!”“Tìm tìm!”Tùy ý mua đồ! Tùy ý mua đồ!
Một người một thú lại ôm nhau hò reo ầm ĩ.
“Lộ...” Lộ Bảo trán nổi gân xanh, không thể nhịn thêm được nữa. Đúng lúc Lộ Bảo chuẩn bị bắn một phát súng nước thì Kiều Tang cùng Tiểu Tầm Bảo nhạy bén cảm nhận được một luồng “sát khí” từ phía cửa sổ, ngay lập tức dừng hò reo.
“Lộ.” Lộ Bảo thấy thế tiêu tán lượng nước vừa ngưng tụ ở miệng, tiếp tục huấn luyện.
Kiều Tang hít sâu một hơi, ngăn chặn cảm xúc kích động trong lòng. Tuyệt đối không ngờ rằng người đang nằm trong phòng, mà giải thưởng lại từ trên trời rơi xuống. Tiểu Tầm Bảo tiện tay nhặt một tờ xổ số mà lại trúng giải nhất. Chuyện này nằm mơ cũng không dám mơ như vậy... Mà nói đi thì cũng phải nói lại, giải thưởng này phải đến đâu để lĩnh nhỉ, hình như nhất định phải đến trung tâm xổ số của tỉnh lỵ. Hai ngày nữa nàng về Hàng Cảng, vừa vặn có thể đi lĩnh...
Trong lúc Kiều Tang suy tư, mắt nàng thoáng nhìn thấy chiếc găng tay vàng giả vẫn còn đeo trên móng vuốt của Tiểu Tầm Bảo. Thứ hàng kém chất lượng này sao có thể xứng với Tiểu Tầm Bảo của nàng! Kiều Tang nắm lấy móng vuốt của Tiểu Tầm Bảo, tháo chiếc găng tay vàng giả ra.
“Tìm?” Tiểu Tầm Bảo vẻ mặt ngơ ngác.
“Găng tay vàng rẻ tiền quá, ta định mua cho con một đôi găng tay kim cương.” Kiều Tang chân thành nói.
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo ngay lập tức vui vẻ dùng đầu cọ cọ vào người Ngự Thú Sư.
*Găng tay kim cương thì là gì chứ, đến lúc đó ta sẽ làm cho con cả một cái bàn ăn bằng kim cương...* Kiều Tang nhìn Tiểu Tầm Bảo với vẻ mặt trìu mến.
***
Sáng sớm hôm sau.
Trường Trung học Phổ thông Ngự Thú Hợp Thành.
Trận đấu đã bắt đầu được hơn một giờ. Kiều Tang với vẻ mặt tươi cười ôm Tiểu Tầm Bảo ngồi trên khán đài.
“Kiều Tang bị làm sao vậy? Từ trung tâm Ngự Thú đến giờ, cứ cười mãi thôi.” Hạ Đại Đào hạ thấp giọng hỏi Từ Nghệ Tuyền bên cạnh.
“Đâu chỉ vậy.” Từ Nghệ Tuyền thấp giọng đáp lại: “Tối qua ta mua đồ ăn về thì nàng ấy đã như vậy rồi, khóe miệng cứ cong lên mãi không thôi.”
Hạ Đại Đào còn muốn nói gì đó, thì lúc này, Kiều Tang quay đầu cười nói: “Nhanh đừng bàn tán về ta nữa, trên danh sách ta nhớ tiếp theo chính là cậu đấy.”
Vừa dứt lời, tiếng loa phát thanh vang lên: “Xin chào mừng Hạ Đại Đào đến từ Trường Trung học Thánh Thủy và Lưu Trạch Nho đến từ Trường Trung học Phổ thông Hùng Đỉnh!”
(Hết chương)
Đề xuất Cổ Đại: Quốc sư mau chạy! Tiểu thần toán nhà ngài lại tiên đoán rồi!
[Luyện Khí]
toi den roi day
[Luyện Khí]
Đợi chươnggg
[Luyện Khí]
Cảm giác bị thú sủng nó khinh thường, thật là khổ cho Kiều Tang mà 🤣
[Trúc Cơ]
Trả lờiCũng mấy lầm bị cương bảo chê r đó. Mà đình bảo kiểu trực tiếp luôn, chứ k khinh bỉ âm thầm như cương bảo 😂😂😂
[Trúc Cơ]
Giáo sư chắc còn bị lừa dài dài🤣🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
hú hú
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới quá
[Luyện Khí]
Cuối cùng là quên mua đồ cho Thanh Bảo hay Đình Bảo vậy
[Luyện Khí]
Trả lờiChắc là Hạ Bảo quá.
[Luyện Khí]
Trả lờiEditer sửa lại rồi kìa bà. :)) Là Tiêu Tiêu Da
[Luyện Khí]
Đợi chươnggg
[Luyện Khí]
Bá quáaaa
[Trúc Cơ]
2 chương mới tên các nhân vật có vẻ lộn xộn quá, hạ bảo không thấy tên luôn, tên cô Michael trở thành tên sủng thú luôn