Tang Tự rảo bước nhanh qua khu căn cứ, từ xa đã thấy Tang Triệt và Tang Yên đang đứng đợi sẵn ở cổng lớn.
Hai người họ tựa như hai đóa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời, không ngừng kiễng chân ngóng nhìn vào bên trong. “Chú út!” Tang Yên tinh mắt, vẫy tay thật mạnh về phía Tang Tự: “Ở đây ạ!”
Tang Triệt cũng bước tới đón: “Chú út, chú Đoạn và mọi người đang nghỉ ngơi ở phía bên trái cổng, giờ chúng ta qua đó luôn chứ ạ?”
Tang Tự dừng bước, nghiêm nghị nói: “Làm việc gì cũng phải có tôn ti trật tự. Chú phải qua nói với Nam Ca và đội trưởng Trì một tiếng đã, rồi mới đi tìm chú Đoạn của các cháu được.”
Tang Triệt chỉ tay vào chiếc xe kéo bằng gỗ bên cạnh, trên đó xếp ngay ngắn mấy chiếc thùng và túi lớn: “Chú út, chúng cháu nói với Nam Ca rồi ạ. Đây là những thứ em ấy đặc biệt chuẩn bị, bảo chúng cháu mang tặng chú Đoạn để làm quà cảm ơn.”
Tang Tự tiến lại gần nhìn kỹ: “Tất cả chỗ này sao?”
Trên xe kéo chất đầy nhu yếu phẩm, nào là những thùn...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 48 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Ngược Tâm: Suốt Kiếp Này, Em Sẽ Quên Anh
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi