Chương 341: Trời đất bốc hỏa?
Tiểu Tầm Bảo lơ lửng trên không, không rơi xuống đất, với vẻ mặt chán đời. Nó cảm thấy mình xui xẻo tận mạng, vừa tỉnh dậy đã bị tấn công, chưa kể ngự thú sư của nó còn đột nhiên biến mất. Tìm mãi nửa ngày, kết quả vừa di chuyển đến đây thì lại bị va trúng.
Đột nhiên, một vật thể lọt vào tầm mắt Tiểu Tầm Bảo.
"Tầm..." Ồ? Cái thứ gì thế này, trông quen mắt quá...
"Vận vận!"
...Tiểu Tầm Bảo sao lại xuất hiện ở đó? Kiều Tang ngơ ngác, trông cứ như thể nó vừa đột ngột đâm vào Tráng Thống Phi Kiêu vậy?
Vốn dĩ với sự chênh lệch về hình thể giữa Tiểu Tầm Bảo và Tráng Thống Phi Kiêu, cùng với tốc độ bay bình thường của Tráng Thống Phi Kiêu, thì sẽ không xảy ra tình huống này. Nhưng nếu Tráng Thống Phi Kiêu đang trong quá trình tăng tốc, cộng thêm Tiểu Tầm Bảo đột nhiên xuất hiện, cả hai va vào nhau thì rất có khả năng sẽ mất thăng bằng ngay lập tức.
Dù sao, theo định luật động lượng, một sủng thú hệ phi hành cỡ nhỏ nặng 0.45 kg va chạm với một sủng thú hệ phi hành cỡ lớn có vận tốc 800 km/h sẽ tạo ra lực tác động 153 kg. Còn một sủng thú hệ phi hành cỡ trung nặng 7 kg va chạm với một sủng thú hệ phi hành cỡ lớn có vận tốc 960 km/h, lực tác động sẽ đạt tới 144 tấn. Tóm lại, tốc độ càng nhanh, lực tác động càng lớn. Đây cũng là lý do vì sao khi sủng thú hệ phi hành thi triển Dũng Điểu Mãnh Công, bản thân chúng cũng sẽ chịu một phần sát thương từ mục tiêu.
Kiều Tang hít sâu một hơi, mặc dù không biết vì sao Tiểu Tầm Bảo lại đột nhiên xuất hiện và va vào Tráng Thống Phi Kiêu, nhưng đây chính là cơ hội!
"Hỏa Tinh Vũ!" Kiều Tang hô lên.
"Răng!" Nha Bảo hưng phấn kêu lên một tiếng, chuẩn bị nhanh chóng bay lên để thi triển đại chiêu của mình.
"Biểu mỗ." Biểu Ma Mẫu dùng móng vuốt lấy ra đồng hồ quả quýt, chuẩn bị ngăn cản.
"Nếu ngươi không đi cứu ngự thú sư của mình, e rằng hắn sẽ bỏ mạng mất." Kiều Tang ra hiệu cho Biểu Ma Mẫu nhìn về phía sau.
Biểu Ma Mẫu hiện vẻ mặt nghi hoặc, quay đầu lại. Một giây sau, nó sợ đến mức lập tức biến mất tại chỗ, thuấn di về phía ngự thú sư của mình.
"Biểu mỗ!"
"Nha Bảo." Kiều Tang hô.
"Răng!" Nha Bảo kêu lên một tiếng, ra hiệu đã hiểu, sau đó bay nhanh về phía Tráng Thống Phi Kiêu và Tiểu Tầm Bảo đang rơi xuống.
Bởi vì vị trí bay đủ cao, Trương Vinh Đường và những người khác mất một lúc lâu vẫn còn cách mặt đất một khoảng khá xa. Nha Bảo bay đến vị trí Tráng Thống Phi Kiêu và Tiểu Tầm Bảo vừa va chạm, ngẩng đầu lên, miệng khẽ mở, một quả cầu năng lượng màu đỏ ẩn chứa khí tức hủy diệt khủng khiếp biến thành một chùm lửa rực rỡ vô cùng, bất ngờ vút lên bầu trời đêm đen kịt.
Cùng lúc đó, Kiều Tang vung tay lên, thu Tiểu Tầm Bảo vào Ngự Thú Điển. Tranh thủ lúc Tráng Thống Phi Kiêu chưa hoàn hồn sau cú va chạm, đây chính là cơ hội tuyệt vời để tấn công!
Quả cầu năng lượng màu đỏ bay lên đến độ cao thích hợp thì ầm ầm nổ tung, biến thành vô số ngọn lửa dữ dội dày đặc, như một trận mưa lửa lớn, đột ngột trút xuống dữ dội. Trong khi đó, Kiều Tang và Nha Bảo vẫn bình tĩnh, không hề hấn gì giữa trận mưa lửa hoa lệ.
Trương Vinh Đường mở mắt ra, nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy. Hiệu ứng thị giác thực sự quá choáng ngợp, cảm giác như chỉ một giây sau sẽ bị trận mưa lửa ngập trời này nuốt chửng, đồng tử Trương Vinh Đường bỗng nhiên giãn lớn, cả người ngây dại.
Chết tiệt! Tận thế sao?!
Cũng không trách Trương Vinh Đường thoáng chốc không nhận ra chiêu này là Hỏa Tinh Vũ. Một là bình thường hắn đều ở góc độ của người ngoài quan sát sủng thú thi triển Hỏa Tinh Vũ, chưa từng tự mình đứng giữa Hỏa Vũ. Hai là, phạm vi của trận Hỏa Vũ này thực sự lớn kinh khủng, khiến người ta có cảm giác như đang đứng dưới một trận mưa lửa thật sự! Bình thường Hỏa Tinh Vũ làm sao có hiệu quả như vậy!
Thật ra, đừng nói Trương Vinh Đường giật mình, ngay cả Kiều Tang cũng có chút bất ngờ. Trải qua khoảng thời gian huấn luyện bằng cách dùng dịch hồi phục năng lượng như uống nước lã, không tiếc tiền, Hỏa Tinh Vũ của Nha Bảo đã thuận lợi luyện đến cảnh giới áo nghĩa. Khi Nha Bảo huấn luyện, Kiều Tang vẫn luôn đứng ở bên cạnh, tự nhiên đã chứng kiến uy lực của Hỏa Tinh Vũ cấp độ áo nghĩa. Nhưng hoàn toàn không đáng sợ như bây giờ. Không ngờ chỉ mới tiến hóa thành sủng thú cao cấp mà thôi, mà uy lực Hỏa Tinh Vũ lại tăng lên gấp mấy lần! Chỉ riêng với uy lực này, chức quán quân giải đấu ngự thú toàn quốc cấp THPT còn lo gì không giành được...
Kiều Tang cố gắng kiềm chế xúc động muốn ngửa mặt lên trời cười lớn.
Đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm giác vị trí của mình đang không ngừng hạ xuống.
"Sao lại bay xuống thế? Chúng ta đợi Hỏa Tinh Vũ kết thúc rồi hãy xuống sau chứ." Kiều Tang sửng sốt một chút, khó hiểu hỏi.
"Nha nha..." Nha Bảo hiện vẻ mặt ngượng ngùng. Năng lượng sắp không đủ rồi...
Kiều Tang: "!!!"
Cho nên chiêu Hỏa Tinh Vũ vừa rồi lợi hại như vậy là vì ngươi đã dùng hết sạch năng lượng sao?!
Không đúng, tỉnh táo. Dù sao Nha Bảo cũng đã chiến đấu nửa ngày rồi, trước đó còn thi triển nhiều kỹ năng cấp cao khác. Chiến đấu với sủng thú cấp Tướng đến bây giờ mà năng lượng mới hao tổn gần hết thì cũng coi như rất giỏi rồi. Chỉ là Lộ Bảo chỉ có thể hồi phục trạng thái chứ không thể bổ sung năng lượng, ngay cả bây giờ có uống dịch hồi phục năng lượng thì e rằng cũng chỉ hồi phục được một phần nhỏ. Dù sao dịch hồi phục năng lượng nàng mua cấp độ không cao, không có hiệu quả lớn đối với sủng thú cấp cao. Nha Bảo không có năng lượng thì coi như đã mất đi sức chiến đấu. Lộ Bảo không thể bị thương. Xem ra chỉ có thể trông cậy vào Tiểu Tầm Bảo, không biết nó có ổn không...
Ngay khi Kiều Tang đang chìm vào trầm tư, Biểu Ma Mẫu dùng móng vuốt mang theo ngự thú sư của mình, không ngừng thi triển thuấn di để tránh né và đáp xuống khỏi Hỏa Vũ. Tráng Thống Phi Kiêu thì không may mắn như vậy, rơi xuống được nửa đường thì tỉnh lại từ trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nhìn thấy trận mưa lửa ngập trời này liền sợ hãi vội vàng vỗ cánh. Đáng tiếc, lực tác động vừa rồi quá mạnh, khiến nó không thể hồi phục trạng thái ngay lập tức. Hơn nữa hình thể quá lớn, những ngọn lửa dày đặc rất nhanh liền liên tiếp giáng xuống người nó.
"Tráng tráng!" Tiếng kêu thê thảm vang vọng trong bầu trời đêm, Tráng Thống Phi Kiêu rơi xuống đất và ngất lịm.
...Một khu vực vắng vẻ, đèn đường cách nhau rất xa, lác đác vài chiếc. Dưới ánh đèn lờ mờ có thể thấy xung quanh toàn là nhà xưởng.
"Mấy đứa nhỏ các ngươi bây giờ gan lớn đến thế sao? Lại dám đêm hôm khuya khoắt ra khu mộ địa bên kia." Một cảnh sát trẻ tuổi mặc đồng phục cầm đèn pin rọi hai bên, bên cạnh là Từ Hãn Chuột đang dùng đuôi phóng điện chiếu sáng. Bên cạnh hắn còn có mấy cảnh sát khác cũng đang dùng đèn pin. "Người ta muốn khế ước sủng thú hoang dã thì cứ để họ khế ước đi, mấy đứa nhỏ các ngươi xem náo nhiệt gì ở đây." Cảnh sát trẻ tuổi tiếp tục bất mãn nói.
"Thôi đi, bây giờ còn là chuyện khế ước sủng thú hoang dã nữa sao? Có một nữ sinh vì ngăn cản việc khế ước mà ở một mình với tên nam sinh kia, ai biết hắn vì muốn khế ước sủng thú mà có thể ra tay với đứa trẻ đó không." Một cảnh sát lớn tuổi hơn nói.
"Không đến mức đó đâu, sủng thú hoang dã gì chứ, đến mức phải phạm pháp cũng muốn khế ước sao?" Cảnh sát trẻ tuổi nói xong câu này, quay đầu hỏi Ngô Sướng, người vẫn luôn im lặng: "Hơn nữa, phát hiện sủng thú hoang dã thì nên gọi điện thoại cho đội tuần tra chứ, cậu rõ ràng còn ở chung với nó lâu như vậy, ba mẹ cậu không nói cho cậu biết sủng thú hoang dã rất nguy hiểm sao?"
Ngô Sướng bình tĩnh nói: "Ba mẹ tôi ly hôn, tôi không sống cùng họ."
Cảnh sát trẻ tuổi: "!!!"
Cảnh sát trẻ tuổi đột nhiên cảm giác lương tâm bị cắn rứt dữ dội. Ngay khi hắn há miệng định xin lỗi, một nữ cảnh sát cưỡi Bàn Gia Cưu bay từ trên không xuống, chỉ về một hướng và kích động nói: "Mọi người mau nhìn bên kia!"
Tất cả mọi người đồng thời quay đầu. Trong nháy mắt, xung quanh đều trở nên tĩnh lặng, dường như mọi người đều nín thở.
Kia, đó là cái gì?!
Trời đất bốc hỏa?!
Lúc này, Ngô Sướng bỗng nhiên thay đổi sự trầm mặc, kích động nói: "Chính là chỗ đó! Chúng ta nhanh lên đi qua, bọn họ vẫn còn đánh!"
Toàn bộ cảnh sát: "!!!"
(Hết chương này)
Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
[Trúc Cơ]
Giáo sư chắc còn bị lừa dài dài🤣🤣🤣🤣
[Luyện Khí]
hú hú
[Pháo Hôi]
Hóng chương mới quá
[Luyện Khí]
Cuối cùng là quên mua đồ cho Thanh Bảo hay Đình Bảo vậy
[Luyện Khí]
Trả lờiChắc là Hạ Bảo quá.
[Luyện Khí]
Trả lờiEditer sửa lại rồi kìa bà. :)) Là Tiêu Tiêu Da
[Luyện Khí]
Đợi chươnggg
[Luyện Khí]
Bá quáaaa
[Trúc Cơ]
2 chương mới tên các nhân vật có vẻ lộn xộn quá, hạ bảo không thấy tên luôn, tên cô Michael trở thành tên sủng thú luôn
[Trúc Cơ]
Kỹ năng thần cấp, đặc tính ngay cả thú sủng cấp thần cũng ko thể thức tỉnh. Bé tư bá quá🤣🤣🤣🤣
[Trúc Cơ]
Trả lờiThật ra thì trọng lực cải tả là siêu giai kĩ năng hệ thép 😗 chưa phải thần giai. Đến cả thần thánh chi hỏa có khả năng thiêu đốt linh hồn, giải trừ nguyền rủa, thanh trừ dịch bệnh còn chưa được xếp vào thần giai kĩ năng mà. Trong đám sủng thú hiện tại của kiều tang khả dĩ nhất mà đế cấp đã có thần giai kĩ năng chắc có mỗi thanh bảo với hạ bảo. Còn đám còn lại muốn xuất hiện thần giai kĩ năng chắc phải tôn cấp
[Pháo Hôi]
Trả lờiđoạn này dịch không thống nhất, trên ghi đặc tính của sủng thú thần cấp, ở dưới ghi đế cấp sủng thú có thể thức tỉnh??, kỹ năng trên ghi xếp hàng cấp thần ở dưới lại ghi siêu giai kỹ năng?? Nếu theo đánh giá của t thì đặc tính chúa tể khí tràng k quá đặc biệt, chỉ là bản tăng cường của cảm giác áp bách, t nghĩ đế cấp hay tôn cấp đều có khả năng thức tỉnh, còn thần cấp gần như là chắc chắn có Kỹ năng trọng lực cải tả thì cảm giác không đủ wow cho lắm, mặc dù hiệu quả kỹ năng này không thể xóa bỏ nhưng lại không phải kéo dài vĩnh viễn, cảm giác rất khó dc xếp vào thần giai Thần giai kỹ năng chắc phải thuộc hàng can thiệp vào pháp tắc
[Luyện Khí]
tich chuong a
[Trúc Cơ]
Lỗi dịch chương 1477: tiếng kêu của cương bảo ở trạng thái cương quyền hoàng cực không đúng. Đoạn "lộ bảo" đòi đi theo nha bảo xong bị nha bảo chê yếu hình như sai r. Chắc đình bảo đòi đi theo nha bảo thì nha bảo mới chê đình bảo yếu chứ ạ