“Âm mưu sao?” Kiều Tang thoáng ngẩn người.
“Đúng vậy.” Michaele nói: “Vụ Không Long vốn dĩ là chủng tộc sủng thú đã hoàn toàn tuyệt chủng trên tư liệu. Những quả trứng mang huyết mạch của loài này vô cùng có giá trị nghiên cứu, cơ bản không thể nào được đem ra làm phần thưởng cho tuyển thủ, huống hồ khi đó em tham gia cũng chỉ là một giải đấu cấp khu vực.”
Kiều Tang suy đoán: “Liệu có khi nào chính phủ cũng không biết quả trứng Tiểu Đinh Long đó có chứa huyết mạch Vụ Không Long không ạ? Dù sao bình thường khi kiểm tra huyết mạch của trứng sủng thú, người ta cũng chỉ đo nồng độ huyết mạch của chính chủng tộc đó thôi.”
Giống như lần kiểm tra trước đó của Đinh Bảo, họ cũng chỉ đo nồng độ huyết mạch của chủng tộc Tiểu Đinh Long, chứ hoàn toàn không kiểm tra xem mười ba phần trăm huyết mạch còn lại là gì.
Michaele nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ: “Cũng không phải là không có khả năng đó... Nhưng thầy cứ cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ. Một sủng thú mang huyết mạch Vụ Không Long không nên dễ dàng bị lọt ra ngoài làm phần thưởng như vậy.”
“Nếu thực sự là một âm mưu, thì việc tặng nó cho một tuyển thủ dự thi mang lại lợi ích gì cho kẻ đứng sau chứ?” Kiều Tang thắc mắc.
Nàng không nghĩ ra được việc giao một sủng thú mang huyết mạch của chủng tộc đã tuyệt chủng cho người khác thì có âm mưu gì. Nếu muốn tối đa hóa lợi ích, người ta phải giữ nó lại để nghiên cứu, hoặc đợi nó nở ra rồi ký ước với chính mình hoặc người thân cận mới đúng.
Vả lại, đứng sau giải đấu ở khu vực Trung Không là chính phủ. Lúc đó nàng đã ký ước với Thanh Bảo, chính phủ khu vực chắc chắn đều biết rõ. Hơn nữa nàng còn gia nhập Quốc Ngự Cục, là một Ngự thú sư chuyên nghiệp có tiền đồ xán lạn đến mức nằm mơ cũng phải mỉm cười, chính phủ chẳng có lý do gì để hại nàng cả.
Michaele nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ “tuổi trẻ tài cao” của Kiều Tang, dường như nghĩ đến điều gì đó, ông trầm ngâm vài giây rồi chậm rãi nói:
“Đối với con người thì có lẽ không có lợi ích gì, nhưng nếu kẻ đứng sau là một sủng thú, thì lợi ích lại không hề nhỏ.”
“Sủng thú sao?” Kiều Tang ngẩn ra.
“Phải.” Michaele tiếp tục: “Đa số sủng thú đều muốn tìm cho mình hoặc hậu bối của mình một Ngự thú sư có tiền đồ vô lượng, giống như Long Đại Vương vậy.”
“Ma ma?”
Không đợi Kiều Tang kịp phản ứng, Long Đại Vương đã không nhịn được mà kêu lên một tiếng, ý muốn hỏi là gì? Chẳng lẽ trứng của Đinh Bảo là do tiền bối của nó âm thầm tặng cho Kiều Tang sao?
Michaele khẽ gật đầu: “Thầy cảm thấy có khả năng này.”
“Ma ma!”
Long Đại Vương lập tức nhe răng trợn mắt.
Đáng ghét, nếu không phải tại tên đó thì chắc chắn sau này Kiều Tang sẽ ký ước với một con Tiểu Ma Long trong tộc của nó. Rốt cuộc là tên nào mà lại dám nhanh chân hơn nó một bước chứ!
“Ha ha.”
Phún Già Mỹ đứng bên cạnh vỗ vỗ vai nó, kêu lên một tiếng như muốn nói rằng dù không có trứng của Đinh Bảo thì cũng sẽ có một quả trứng khác, ngươi vẫn chẳng có cơ hội nào đâu.
“Ma ma...”
Long Đại Vương lộ ra vẻ mặt “cũng đúng”, nhưng rồi sực tỉnh, nó lắc vai hất cánh của Phún Già Mỹ ra, bất mãn lườm một cái rồi kêu lên:
“Ma ma!”
Đinh Bảo là loại sủng thú có ký ức truyền thừa nên chủng tộc Tiểu Ma Long của nó hơi khó so bì, nhưng chẳng lẽ đám nhóc tì trong tộc nó lại không bằng những con Tiểu Đinh Long bình thường khác sao!
“Ha ha.”
Phún Già Mỹ vỗ vỗ cánh, kêu một tiếng đầy ẩn ý: Ai mà biết được.
“Ma ma!”
Long Đại Vương lập tức trừng mắt nhìn sang.
“Ha ha...”
Phún Già Mỹ ngáp một cái, đi sang bên cạnh tìm một chỗ nằm xuống.
“Ở Lam Tinh, xác suất sủng thú tự mình làm việc này cảm giác không lớn lắm.” Kiều Tang suy tư nói.
Ở Long Quốc trên Lam Tinh, ngoại trừ sủng thú hoang dã, những sủng thú hoạt động bên ngoài cơ bản đều đã ký ước với Ngự thú sư. Nếu không có sự chỉ dẫn của chủ nhân, sủng thú bình thường sẽ không làm những việc như vậy.
Hơn nữa đây là phần thưởng của chính phủ, được bảo vệ nghiêm ngặt. Chủng tộc Tiểu Đinh Long thuộc hệ Long, mà hệ Long vốn hành sự kiêu ngạo, xuất hiện ở đâu cũng sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Chúng không giống hệ U Linh hay hệ Siêu Năng Lực, làm sao có thể thần không biết quỷ không hay mà đánh tráo phần thưởng được.
Kiều Tang vô thức nói ra suy nghĩ của mình.
Michaele nghe xong, thong thả đáp: “Thầy có nói phần thưởng bị lén lút đánh tráo lúc nào đâu.”
Kiều Tang ngẩn người, lập tức nhận ra điều gì đó: “Ý thầy là có sủng thú trực tiếp can thiệp vào việc quyết định phần thưởng?”
“Chính xác.” Michaele nói: “Ở Lam Tinh, địa vị của sủng thú có thể không bằng ở Viêm Thiên Tinh, nhưng vẫn có không ít sủng thú có địa vị siêu nhiên, nắm giữ quyền quyết định ở một phương diện nào đó.”
Sủng thú có địa vị cao cả... Kiều Tang nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi linh quang lóe lên, bừng tỉnh đại ngộ: “Thầy đang nói đến những sủng thú cấp cao mà Ngự thú sư của chúng đã qua đời?”
Đúng vậy, sủng thú không có Ngự thú sư ký ước cơ bản không thể tự do hoạt động ở Long Quốc, nhưng có một loại ngoại lệ, đó là những sủng thú từng có chủ nhân nhưng chủ nhân đã mất.
Loại sủng thú này được chia thành nhiều trường hợp: hoặc là tự sinh sống, hoặc tìm Ngự thú sư mới, hoặc được chính phủ phân công công tác, hoặc ở lại gia tộc, cũng có con chọn đến những bí cảnh ít nguy hiểm.
Trong đó, những sủng thú ở lại gia tộc phần lớn đều có đẳng cấp rất cao. Nếu đạt đến cấp Hoàng trở lên, chúng thậm chí còn được cả tộc thờ phụng như những vị thần hộ mệnh.
Địa vị của những sủng thú này cực kỳ cao, thường có quyền quyết định trong một số việc trọng đại. Tất nhiên, điều này chỉ giới hạn trong phạm vi gia tộc của chúng.
Nếu có một sủng thú đứng sau một gia tộc có quan hệ mật thiết với chính phủ, việc nó trực tiếp can thiệp vào danh sách phần thưởng là hoàn toàn có thể...
Michaele gật đầu: “Đây cũng chỉ là một khả năng mà thầy nghĩ tới thôi.”
“Nếu đúng là như vậy thì đối với em cũng chẳng sao cả.” Kiều Tang nhìn bóng dáng đang không ngừng lao đi giữa những tầng mây sấm trên bầu trời, mỉm cười nói: “Đối phương chỉ là muốn chọn cho Đinh Bảo một Ngự thú sư có thiên phú thôi, em còn phải cảm ơn họ vì đã mang Đinh Bảo đến bên mình nữa kìa.”
Michaele mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Quả thực, nếu đúng như ông dự đoán thì nhìn từ kết quả, cả hai bên đều rất hài lòng.
Dù Đinh Bảo không phải thuần huyết hoàn toàn, nhưng việc sở hữu huyết mạch Vụ Không Long khiến nó có nhiều tiềm năng và giá trị hơn hẳn những con Tiểu Đinh Long bình thường.
...
Hai giờ chiều ngày hôm sau.
Nhà thi đấu quốc tế Saye, nắng gắt như đổ lửa.
Phóng tầm mắt nhìn xuống, đâu đâu cũng thấy người và sủng thú chen chúc nhau.
Dù tuyển thủ còn chưa vào sân, nhưng trên khán đài đã vô cùng náo nhiệt, tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi.
“Trận này tôi đặt cược Kiều Tang thắng 6-0.”
“Tôi cũng vậy, trận này chẳng cần xem cũng biết kết quả, chắc chắn Kiều Tang sẽ thắng áp đảo Phùng Phất.”
“Phùng Phất có thể vào đến đây cũng là có thực lực, nhưng ai bảo cô ấy đen đủi gặp phải Kiều Tang chứ.”
“Gì chứ, Phùng Phất vào được top mười tôi thấy phần lớn là nhờ may mắn. Vòng trước thắng suýt soát, nếu gặp phải Hạ Hỏa thì chắc chắn thua từ lâu rồi.”
“Phùng Phất của Đại học Nguyên Trụ là trường xếp thứ tư trong tinh hệ đấy. Kiều Tang đến Hạ Hỏa còn thắng trắng, vòng trước còn hạ gục Gaston của Đại học Ngự Liên Đốn, tôi chẳng thấy cô ấy có cửa nào để thắng trận này cả.”
“Tôi lại thấy chưa chắc đâu, đấu sủng thú đôi khi còn phụ thuộc vào thuộc tính và đặc tính khắc chế nhau nữa. Biết đâu sủng thú của Phùng Phất lại vừa vặn khắc chế được sủng thú của Kiều Tang thì sao.”
“Nói cũng có lý, anh có mua vé số ngự thú không?”
“Có chứ.”
“Đặt tỉ số bao nhiêu?”
“Kiều Tang 6-0 Phùng Phất.”
“...”
“Thưa các quý bà và quý ông! Chào mừng mọi người đã đến với Nhà thi đấu quốc tế Saye của Thản Quốc! Đây chính là hiện trường của cuộc thách đấu Đại sư! Tôi là người dẫn chương trình Nephthys!”
“Và tôi là Aurore!”
Trên sân đấu, hai vị MC trong trang phục lộng lẫy đột ngột xuất hiện giữa không trung.
Theo sự xuất hiện của họ, những tiếng reo hò nhiệt liệt vang dội khắp khán đài, ánh mắt của mọi người và sủng thú đều đổ dồn về phía họ.
“Vị khách mời hôm nay của chúng ta là... Tứ Đông Hoa!” Nephthys vung tay sang bên cạnh, dõng dạc giới thiệu.
Dứt lời, một luồng sáng trắng từ trên cao chiếu thẳng xuống vị trí nàng vừa chỉ.
Nhiệt độ toàn trường bỗng chốc giảm mạnh, những khán giả ở hàng ghế đầu đều lộ ra vẻ mặt sảng khoái.
Khi luồng sáng tan đi, một sủng thú cao khoảng một mét, đeo vòng tay thu nhỏ, toàn thân mang sắc trắng tinh khôi, ngay cả lá cây cũng trắng muốt, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc hình bông tuyết hiện ra trước mắt mọi người.
“Tứ Đông Hoa! Tứ Đông Hoa!” Toàn trường lập tức bùng nổ tiếng hoan hô còn cuồng nhiệt hơn trước, cứ như thể họ vừa nhìn thấy một tuyển thủ cực kỳ được yêu mến vậy.
Tứ Đông Hoa là sủng thú song hệ Băng và Thảo cấp Hoàng. Sự kết hợp giữa hai thuộc tính này cực kỳ hiếm thấy không chỉ ở Viêm Thiên Tinh mà còn trên toàn tinh hệ. Vì vậy, tại một hành tinh vốn khan hiếm sủng thú hệ Băng như Viêm Thiên Tinh, Tứ Đông Hoa rất được săn đón.
Trong tiếng reo hò của khán giả, hai vị MC cùng khách mời biến mất trong hư không và xuất hiện lại trên đài bình luận.
“Đây là trận đấu cuối cùng của ngày hôm nay! Cũng là trận đấu cuối cùng để quyết định ai sẽ lọt vào top năm!” Trên đài bình luận, Aurore dùng giọng nói đầy truyền cảm hô lớn:
“Xin mời cặp tuyển thủ cuối cùng của vòng này! Đến từ Đại học Nguyên Trụ của Thiên Nguyên Tinh, tuyển thủ Phùng Phất! Và đến từ Học viện Ngự Thú Đế Quốc của Lam Tinh, tuyển thủ Kiều Tang!!!”
“Kiều Tang! Kiều Tang!”
“Phùng Phất! Phùng Phất!”
“Kiều Tang! Kiều Tang!”
Tiếng hoan hô và la hét điếc tai nhức óc vang lên khắp đấu trường. Đa số mọi người đều hô vang tên Kiều Tang, sự cuồng nhiệt đó khiến người ta có cảm giác họ không phải đang chào đón tuyển thủ ra sân, mà là đang tung hô người chiến thắng.
Giữa tiếng reo hò, hai bục cao ở hai bên sân đấu từ từ trồi lên, bóng dáng của hai tuyển thủ đã đứng sẵn trên đó.
“Kiều Tang! Kiều Tang!”
Lúc này, tiếng hô tên Kiều Tang đã hoàn toàn lấn át tiếng cổ vũ dành cho Phùng Phất.
“Thốn Thốn! Thốn Thốn!”
Trong phòng VIP, Thốn Chủ Mạt đứng ngoài ban công lộ thiên, nhìn xuống sân đấu và hưng phấn kêu lên hai tiếng.
Tiểu Tầm Bảo! Tiểu Tầm Bảo!
“Khụ.” Lý Siêu Nguyên đứng bên cạnh khẽ ho một tiếng rồi nhắc nhở: “Đây là trận đấu của Phùng Phất đấy.”
Dừng một chút, ông nói thêm: “Hơn nữa theo kết quả bói toán, trận đầu tiên Kiều Tang chắc chắn sẽ không phái Minh Hoàn Quân Chủ ra sân đâu.”
Kể từ khi Thốn Chủ Mạt bị phát hiện, Kiều Tang và thầy của nàng đã cẩn thận hơn nhiều, họ trực tiếp đổi địa điểm huấn luyện. Sau khi tìm được chỗ mới, nhờ có sự cảnh giới của các sủng thú, ông ta hoàn toàn không thể tiếp cận được.
Ông ta chỉ còn cách đổi phương pháp, để sứ giả chiêm tinh của mình bói toán thứ tự ra sân của các sủng thú của Kiều Tang. Dù xác suất không phải là tuyệt đối, nhưng cũng có độ chính xác rất cao.
Kết quả cho thấy, có tới chín mươi lăm phần trăm khả năng Minh Hoàn Quân Chủ sẽ không ra trận ở ván đầu tiên.
Thốn Chủ Mạt nghe vậy, lập tức bình tĩnh lại.
Suýt chút nữa thì nó quên mất Phùng Phất mới là người nó nên ủng hộ...
...
Cùng lúc đó, ở một phòng VIP khác.
“Hạ Hạ!”
“Hạ Hạ!”
Hạ Lạp Lạp đứng bên cửa sổ, kích động reo hò.
Michaele thong thả nhấp một ngụm cà phê, mỉm cười nói:
“Xét về thực lực, Phùng Phất trong trận này cũng tương đương với Gaston lần trước, thậm chí có thể còn kém hơn một chút. Cho nên em cứ yên tâm đi, trận này Kiều Tang chắc chắn thắng.”
“Hạ Hạ.” Hạ Lạp Lạp gật đầu, kêu lên một tiếng tỏ ý nó đương nhiên là yên tâm rồi.
Nói xong, nó lại quay mặt ra cửa sổ sát đất, vung vẩy gậy cổ vũ, kích động hô vang:
“Hạ Hạ!”
“Hạ Hạ!”
“Tuyển thủ Kiều Tang và tuyển thủ Phùng Phất lần lượt triệu hoán ra Phần Đế Đa và Thận Du Sư!” Trên đài bình luận, MC dõng dạc thông báo.
Lúc này, ván đấu đầu tiên đã chính thức bắt đầu.
“Hạ Hạ!”
“Hạ Hạ!”
Hạ Lạp Lạp hào hứng hò reo.
Michaele liếc nhìn Thận Du Sư một cái rồi quay người lại ghế sofa ngồi xuống, thong thả uống cà phê.
“Ha ha?”
Phún Già Mỹ kêu lên một tiếng, ý hỏi sao ông không xem trận đấu.
“Không có gì đáng xem cả.” Michaele đặt tách cà phê xuống, xiên một miếng dưa lưới bỏ vào miệng rồi nói: “Xem nhiều trận như vậy rồi, thầy đã có nhận định chính xác về thực lực của Kiều Tang. Đối mặt với Phùng Phất, con bé chắc chắn sẽ thắng.”
“Ha ha?”
Phún Già Mỹ lại kêu lên, ý muốn nhắc nhở rằng giáo viên của Phùng Phất trước đó từng phái sủng thú giám sát họ, liệu đối phương có nắm được thông tin gì không?
“Biết thì đã sao.” Michaele không mấy bận tâm: “Với khoảng cách thực lực giữa hai bên, dù toàn bộ kỹ năng và đặc tính sủng thú của Kiều Tang có bị lộ sạch, thì trước sức mạnh tuyệt đối, đối phương cũng chẳng có cửa thắng.”
“Ha ha.”
Phún Già Mỹ lộ ra vẻ mặt “cũng đúng”, nó kêu lên một tiếng rồi leo lên sofa nằm xuống, nhắm mắt lại.
Trận đấu diễn ra vô cùng sôi nổi.
Michaele nhàn nhã tận hưởng trong phòng VIP, thỉnh thoảng ăn chút bánh ngọt trái cây, uống chút đồ uống, thi thoảng lại lướt điện thoại hoặc ngẩng đầu nhìn màn hình TV đang phát trực tiếp. Phún Già Mỹ thì nằm ngủ bên cạnh, một khung cảnh vô cùng thư thái.
“Hạ Hạ!”
“Hạ Hạ!”
“Ma ma!”
Chỉ có những tiếng reo hò kích động của Hạ Lạp Lạp và Long Đại Vương mới cho thấy trận đấu vẫn đang diễn ra vô cùng kịch liệt.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Không biết bao lâu sau, chiếc điện thoại đặt trên sofa bỗng rung lên một cái.
Michaele cầm lên xem, là tin nhắn trong nhóm của các đồng nghiệp cũ ở Đế Ban:
[Trường chúng ta thực sự đã sản sinh ra một thiên tài đáng kinh ngạc, lại một lần nữa giành chiến thắng 6-0 để tiến vào top năm.]
Michaele nghe động tĩnh bên ngoài, liếc nhìn hình ảnh trận đấu vẫn đang tiếp diễn trên TV, mỉm cười gõ chữ trả lời:
[Trận đấu vẫn chưa kết thúc mà.]
[Bốn sủng thú cấp Hoàng của Phùng Phất đều đã bại trận rồi, người sáng suốt đều nhìn ra Kiều Tang lại thắng trắng thôi.]
Michaele chợt nhớ đến Đinh Bảo vừa mới tiến hóa không lâu, liền gửi tin nhắn:
[Chưa đến phút cuối cùng thì chưa biết chắc được đâu.]
Lời này vừa nói ra, mọi người trong nhóm lập tức nhao nhao nổi lên:
[Ông thế mà lại không tin tưởng học sinh của mình sao.]
[Kiều Tang đã xuất sắc như vậy rồi ông còn muốn thế nào nữa.]
[Nếu ông không coi trọng con bé thì để tôi dạy cho.]
[Viện trưởng mà biết ông không tin tưởng Kiều Tang thì sẽ thế nào nhỉ?]
Michaele: “???”
Không phải chứ, mấy người này bị làm sao vậy? Ông không tin tưởng Kiều Tang hồi nào?
Ngay khi cuộc tranh luận trong nhóm đang nóng lên, trên sân đấu, một sủng thú dạng rắn màu đen khổng lồ dài mười mấy mét đổ rầm xuống đất.
“Thanh thanh...”
Thanh Bảo đứng bên cạnh nó, đôi môi đen nhánh, tay cầm chiếc búa hồng khổng lồ, thở hổn hển.
Đề xuất Cổ Đại: Nam Quỷ U Ám Nhòm Ngó Ta Nhiều Năm
[Luyện Khí]
Đọc xong mà nôn chương mới ghê
[Luyện Khí]
Goài Nha Bảo thắng đc trận 2 nữa ko
[Luyện Khí]
Thần thánh chi hỏa của Nha Bảo sắp bị phát hiện r
[Luyện Khí]
Thương Nha Bảo quá điiiii
[Trúc Cơ]
Mua đt có 1đ tích luỹ mà KT nới tiểu tầm bảo phải kiếm 1000đ tích luỹ :))
[Luyện Khí]
Ý chí chiến đấu của Nha Bảo quá mạnh. Không hổ là chủ công của Kiều Tang
[Luyện Khí]
Nhìn Nha Bảo kiên trì chiến đấu, muốn khóc ghê. Xứng đáng anh cả
[Luyện Khí]
Kiều Tang chắc Á Quân quá
[Luyện Khí]
Trả lờiNếu theo kiểu vòng tròn 3 người rồi tính thêm tỉ số thì đoán có khi quán quân á.
[Luyện Khí]
Tới giai đoạn ko đoán đc KQ rồi
[Luyện Khí]
Trả lờiKhả năng thua sát nút quá.
[Pháo Hôi]
Mong tới lúc có kết quá quá hic