Lục Tây Kiêu: "Nhích thêm chút nữa đi."
Ôn Lê nhìn khoảng cách, lại nhích thêm một chút.
Lục Tây Kiêu vẫn chê xa: "Thêm chút nữa đi mà."
Ôn Lê lại nhích thêm.
Lục Tây Kiêu cũng nhích theo.
Hận không thể nhích thẳng sang giường của Ôn Lê luôn.
Khoảng cách này nói thật chẳng khác gì nằm chung một giường là mấy.
Ôn Lê thầm nghĩ anh ta không sợ lọt xuống khe giường chắc.
Lục Tây Kiêu đưa tay ra, nắm lấy tay Ôn Lê.
Ôn Lê theo phản xạ co ngón tay lại, sau đó không còn phản ứng nào khác, cô cũng vô thức quay đầu nhìn anh, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình của Lục Tây Kiêu. Ôn Lê mặt không đổi sắc thu hồi tầm mắt, chuyển sang nhìn trần nhà.
Cô phát hiện cái gọi là "tiếp xúc thân thể bao gồm nhưng không giới hạn ở việc nắm tay" của Lục Tây Kiêu có chút giống như đang làm liệu pháp giải mẫn cảm vậy.
Để cô thích nghi và chấp nhận từng chút một.
Kể từ sau khi nắm tay thành công, Lục Tây Kiêu hễ có cơ hội...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 39.999 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Đưa Ta Sang Nước Địch Làm Con Tin, Bọn Họ Đều Hối Hận
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay