Ôn Lê hừ lạnh một tiếng, mặt lạnh tanh nói với Simon đang chặn đường: "Cũng may là Lục Tây Kiêu có việc hôm qua về nước rồi, chứ hôm nay mà anh ấy tới đây, chắc chắn sẽ tẩn anh thêm một trận ra bã nữa."
Thấy Ôn Lê đang rất bức xúc, Simon thấy lạ.
"Lời này là ý gì? Tôi vừa mới tới mà, tôi đã làm gì đâu, có phải có hiểu lầm gì không?"
Hắn nghĩ tới điều gì đó, quay đầu nhìn biệt thự của chú Landon phía sau, hỏi: "Chú tôi đã nói gì với cô sao?"
Ôn Lê chất vấn: "Con chip đang ở trong tay anh đúng không."
"Chip?" Simon càng thấy lạ hơn, hắn dùng ánh mắt quan tâm nhìn Ôn Lê: "Ôn tiểu thư bị mất trí nhớ à? Con chip rõ ràng bị người của cô trộm đi rồi mang đi giao hàng rồi mà, bảy tỷ rưỡi đô la của tôi đến giờ vẫn chưa lấy lại được đâu đấy."
Ôn Lê: "Kẻ nhờ tôi đấu giá hộ chính là cha của anh!"
Simon hơi khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Cha tôi?"
"Đừng có mà diễn kịch trước mặt tôi." Ôn Lê giận dữ, mỉa mai: "Hai cha con anh kẻ tung người hứng đúng là kịch hay thật đấy, không những có không một món đồ đấu giá, mà còn đòi lại được bảy tỷ rưỡi đô từ ban tổ chức, rồi lại quay ngược lại tống tiền tôi một vố, gia tộc Dupont của các người hóa ra là phất lên nhờ kiểu này à. Rủi ro thì để tôi gánh, còn hai cha con anh thì nấp sau lưng tôi đếm tiền mà vẫn làm ra vẻ nạn nhân, đúng là tính toán giỏi thật, lợi hại thật đấy."
Vẻ mặt tức tối của Ôn Lê thực sự không giống như đang giả vờ.
Simon: "Đây tuyệt đối là hiểu lầm. Có phải chú tôi vì muốn lôi kéo Lục Tây Kiêu về cùng phe nên mới cố tình bịa đặt không, Ôn tiểu thư thông minh thế này đừng có cái gì cũng tin chứ."
Ôn Lê mỉa mai một câu: "Có gan làm mà không có gan nhận à?"
Tiếc là Lục Tây Kiêu, Giang Ứng Bạch và những người khác không có ở đây.
Nếu không chắc chắn sẽ giơ ngón tay cái tán thưởng Ôn Lê.
Simon thấy rất oan: "Tôi không làm thì tôi nhận cái gì?"
Thấy Simon chết cũng không nhận, Ôn Lê cũng lười tốn thêm lời tranh cãi với hắn, cô lạnh giọng quát: "Cút ra."
Nhìn Ôn Lê đang giận dữ, Simon vừa định lùi ra, phản ứng cực nhanh hắn liền lịch thiệp mở cửa xe cho Ôn Lê.
Ôn Lê lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
Simon: "Ôn tiểu thư còn muốn đánh tôi sao?"
Hắn mỉm cười, trong mắt thậm chí còn ẩn hiện vẻ mong đợi.
"Tôi chê bẩn tay." Ôn Lê lườm hắn một cái, lên xe.
Simon cúi người xuống, nói với Ôn Lê trong xe: "Ôn tiểu thư, không thể nào là cha tôi được. Nếu thực sự là ông ấy, tôi chắc chắn cũng không hề hay biết, tôi hoàn toàn mù tịt về con chip đó, tôi thực sự đã bị hố mất bảy tỷ rưỡi đấy."
Ôn Lê: "Mù tịt mà lúc đó anh đấu giá hăng thế."
Simon bị vặn lại đến cứng họng.
Ôn Lê: "Có phải cha anh không thì về hỏi ông ta là biết ngay. Tốt nhất là không phải, nếu không tôi sẽ không để yên cho anh đâu."
"Tôi sẽ cho cô một câu trả lời, tôi cũng muốn làm rõ sự thật." Simon hứa một câu rồi đóng cửa xe cho Ôn Lê.
Đợi xe của Ôn Lê đi xa, Simon quay đầu nhìn biệt thự phía sau, trong đầu toàn là "chuyện gì thế này"?
Hắn định vào trong hỏi chú mình xem đã làm những gì.
Nghĩ lại nếu thực sự là chú làm gì đó, ông ta sao có thể thừa nhận, còn nếu không phải, mà con chip thực sự nằm trong tay cha, thì mình đi hỏi lại thành ra mạo muội.
Thế là Simon gạt bỏ ý định đó.
Quyết định về nói rõ tình hình với cha.
Trên xe, vẻ giận dữ trên mặt Ôn Lê biến mất không dấu vết.
Cô lấy máy tính ra đeo tai nghe nghe lén điện thoại của Simon.
Đợi bức tường kín mít như Hudson để lộ con chip thì chẳng biết đến bao giờ, thời gian không chờ đợi ai, nên Ôn Lê ra tay gây chuyện, cô muốn ép Hudson phải để lộ con chip ra.
Simon về tới trang viên, tìm thấy cha trong thư phòng.
Hudson đang lật xem tài liệu trước bàn làm việc, không thèm ngẩng đầu hỏi con trai Simon: "Đi rồi à? Có những ai?"
Simon đặt danh sách đã viết sẵn lên bàn đẩy về phía cha.
Hudson cầm lên xem: "Cũng xấp xỉ."
Giống với danh sách trong đầu lão.
Tiếp đó hỏi một câu: "Lục Tây Kiêu không đi?"
Simon: "Ôn tiểu thư nói anh ta hôm qua về Hoa Quốc rồi."
Hudson: "Xem ra Landon muốn biến Lục Tây Kiêu thành đồng minh hoàn toàn của mình thì còn phải nỗ lực nhiều." Tiếp đó mắng Simon một câu: "Đã bảo con tránh xa người của anh ta ra một chút."
Simon coi như không nghe thấy câu cuối của cha, nói: "Chú vì muốn lôi kéo Lục Tây Kiêu mà dùng đủ mọi cách."
Hudson: "Nó đã làm gì?"
Simon: "Ông ấy nói với Ôn tiểu thư, buổi đấu giá trên biển lúc đó, người nhờ cô ấy đấu giá hộ con chip chính là cha."
Simon quan sát phản ứng của cha.
Hudson đang cúi đầu xem tài liệu thì ánh mắt khựng lại, ngẩng đầu nhìn Simon, lão không nói gì, không biết đang nghĩ gì, vài giây sau Hudson mới lên tiếng: "Con nói cái gì?"
Phản ứng này của cha khiến Simon thấy ngạc nhiên.
Chẳng lẽ thực sự là cha sao?
Thế là Simon lặp lại lần nữa: "Chú nói với Ôn tiểu thư, người nhờ cô ấy đấu giá hộ là cha, con chip đang nằm trong tay cha, Ôn tiểu thư rất tức giận, cho rằng hai cha con mình hợp sức lừa bịp, tống tiền, còn bảo may mà Lục Tây Kiêu về nước không đi được, nếu không anh ta phải đánh con một trận trước mặt mọi người."
Simon hỏi người cha đang im lặng: "Cha, thực sự là cha sao?"
Hudson không trả lời trực tiếp Simon, đôi lông mày bạc trắng khẽ nhíu lại, khó hiểu nói: "Landon làm sao mà biết được?"
"Thực sự là cha." Simon rất bất ngờ: "Con cứ tưởng chuyện cô ấy nói đấu giá hộ là lừa con, hoặc là đấu giá hộ cho bạn cô ấy, hóa ra cô ấy thực sự nhận cả việc đấu giá hộ này."
Thấy sắc mặt cha hơi nghiêm trọng, nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc, Simon hỏi: "Cha, con chip đó là thứ gì vậy? Mà sao nhiều người muốn thế."
Lúc đầu mấy thế lực bí ẩn đều đang truy bắt Jasmine.
Hudson đứng dậy khỏi ghế, cầm gậy đi tới sofa ngồi xuống.
Simon đi theo.
Hudson nói với hắn: "Con chip siêu nhỏ đó là do đội ngũ Hoa Quốc nghiên cứu ra, thông qua việc cấy vào não bộ có thể tăng cường chức năng não, điều trị các bệnh về tâm thần, tuy là bán thành phẩm nhưng giá trị đã không thể đong đếm được."
Simon: "Vậy sao lại bị mang ra đấu giá?"
Hudson: "Trong số họ có kẻ phản bội đội ngũ, đã trộm con chip ra ngoài."
Simon: "Cái này sao cha biết được?"
Hudson: "Kẻ đó hiện đang nằm trong tay ta."
Ôn Lê trước máy tính khẽ nheo mắt.
Người hóa ra đang nằm trong tay Hudson.
Hudson: "Lúc con tham gia buổi đấu giá, đối với món đồ này, ban tổ chức không đưa cho con bất kỳ tài liệu nào đúng không?"
Simon: "Vâng, lúc đó con cũng không định đấu giá, chỉ muốn nâng giá cho Lục Tây Kiêu thôi."
Hudson: "Vì thân phận con chưa đủ, con chip này là hắn trộm được, hắn không dám làm quá rầm rộ, để ai ai cũng biết, chỉ dám báo thông tin cho vài vị khách, cái gã này đúng là vừa tham lam vừa nhát gan."
Simon: "Cha nói xem, thân phận Lục Tây Kiêu có đủ không?"
Hudson: "Thân phận anh ta không đủ thì ai còn đủ nữa?"
Hudson biết con trai đang hỏi liệu Lục Tây Kiêu có biết thông tin về con chip không.
Simon: "Vậy anh ta không tham gia đấu giá là vì nhường cho Ôn tiểu thư, hay là loại chip này anh ta không coi ra gì?"
Hudson: "Cũng có thể vì anh ta là người Hoa Quốc, kẻ trộm chip đã cố tình tránh anh ta ra."
Đề xuất Hiện Đại: Trở Lại Luật Đường, Trừng Trị Kẻ Cậy Thế
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay