Tuyết, rơi càng lúc càng nhỏ.
Trời, càng ngày càng tối.
Trên nóc một tòa nhà thấp bên cạnh dãy nhà, Lâm Thất Dạ lặng lẽ ngồi ở đó, bên cạnh đặt hai chiếc hộp đen, giống như một pho tượng đá, rất lâu không nhúc nhích.
Thành phố trải dài như mặt biển đến tận cuối tầm mắt, càng lúc càng xa, càng lúc càng mờ. Ở nơi giao nhau giữa mặt đất và bầu trời, một vầng hoàng hôn chiếu xiên, viền lên những bóng nhà cao thấp những đường ánh vàng.
Ánh chiều tà chiếu lên người Lâm Thất Dạ, kéo dài bóng lưng hắn ra thật xa…
Đôi mắt sâu thẳm kia ánh lên chút nắng nhạt, chăm chú nhìn về những mái nhà bận rộn...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 17 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Xuân Có Hỷ
[Luyện Khí]
Tui ngó sang đây tý, hay à nha:33
[Pháo Hôi]
Xin rv đi mn
[Pháo Hôi]
hayy
[Pháo Hôi]
Hay ạ
[Pháo Hôi]
hay ạ
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồii
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Trả lờiđây rồi nha
[Nguyên Anh]
này là convert mà nhỉ?
[Pháo Hôi]
Trả lờidịch lại nữa nha bạn
[Nguyên Anh]
Trả lời@mon non: ohh đọc vẫn hơi giống convert. Nếu xài công cụ trên web dịch lại lần nữa sẽ đọc thuận hơn như chương 1 mình dịch hộ đó.
[Pháo Hôi]
Trả lời@Thanh Tuyền: cảm ơn bạn nha