Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 473: Lục Tây Kiêu, anh lấn sang tôi rồi; Lục Tây Kiêu: Không thể xóa nhòa

Ôn Lê rụt vai lại, nhích người vào trong.

"Cho anh mượn tựa một chút."

Lục Tây Kiêu vừa nói vừa bám theo, lại tựa đầu lên vai cô.

Ôn Lê tiếp tục rụt, tiếp tục nhích, nhỏ mọn đáp: "Không mượn."

"Mượn một chút thôi mà." Anh mặt dày mày dạn, tiếp tục bám sát.

"Đừng có lấn sang tôi."

Lục Tây Kiêu không dừng lại, cứ thế lấn đến mức Ôn Lê dán chặt vào cửa sổ máy bay, khiến cô và bờ vai của cô không còn chỗ nào để trốn.

"Lục Tây Kiêu, anh lấn sang tôi rồi đấy."

Lục Tây Kiêu không mở mắt, đầu cũng chẳng buồn nhấc lên, chỉ hơi nhích ra một chút, chừa cho Ôn Lê một không gian vừa đủ.

Ôn Lê dùng sức cử động bờ vai nặng trịch.

Muốn hất Lục Tây Kiêu ra.

Nhưng đầu Lục Tây Kiêu cứ như hàn chặt vào vai cô vậy.

Mặc cho Ôn Lê làm gì anh cũng không chịu dậy.

Nghe thấy Ôn Lê bực bội thốt lên một câu: "Phiền phức."

Sau đó bờ vai cô như xì hơi, chịu thua mà để yên cho anh tựa.

Lục Tây Kiêu nhếch môi cười.

Ôn Lê lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một lúc sau, cái đầu trên vai khẽ cử động, Ôn Lê có thể cảm nhận được hơi thở của Lục Tây Kiêu càng lúc càng gần tai mình, đầu ngón tay đang kẹp cọng cỏ khô của cô càng lúc càng dùng lực.

Chưa đợi Ôn Lê làm gì, giọng nói của Lục Tây Kiêu đã trầm thấp vang lên sát tai cô: "Lê Lê, xin lỗi em."

Mỗi khi nghĩ đến lỗi lầm mình đã phạm phải, Lục Tây Kiêu lại muốn tự tát mình mấy cái, điều này khiến anh lúc nào cũng muốn xin lỗi Ôn Lê.

Một câu nói đầy hối lỗi khiến Ôn Lê hơi ngẩn ra.

Có chút chưa kịp phản ứng.

Cô không quay đầu lại, nói: "Đã bảo là xóa nợ rồi mà."

Lục Tây Kiêu cụp mắt xuống, một lúc sau như tự lẩm bẩm một mình: "Không xóa nhòa được đâu."

Ôn Lê có thể tha thứ cho anh, nhưng anh vẫn chưa thể tha thứ cho chính mình.

Ôn Lê theo bản năng định quay đầu lại.

Nhưng với khoảng cách này, cô chỉ cần quay đầu là sẽ chạm môi với Lục Tây Kiêu.

Thế là cô dừng lại.

Bị chính mình cắt ngang, cô cũng chẳng còn lời nào để nói.

Lục Tây Kiêu im lặng hẳn, lần này dường như đã ngủ thật rồi, thế là Ôn Lê cũng nhắm mắt lại lần nữa.

Cả hai đều đã mấy ngày liền không được nghỉ ngơi tử tế.

Vừa nhắm mắt, cô đã chìm vào giấc ngủ thật sự.

Vốn dĩ là Lục Tây Kiêu tựa vào Ôn Lê ngủ, nhưng đến khi Ôn Lê tỉnh dậy, hai người hoàn toàn đảo ngược lại.

Phát hiện mình đang tựa vào vai Lục Tây Kiêu, Ôn Lê lập tức ngồi thẳng dậy, vừa ngẩng đầu đã thấy gương mặt đầy ý cười của anh.

Ôn Lê hơi ngượng ngùng quay mặt đi.

Lục Tây Kiêu mở một chai nước đưa cho cô.

Ôn Lê đón lấy uống một ngụm.

Giấc ngủ này thực ra không kéo dài bao lâu.

Lục Tây Kiêu nói: "Vẫn chưa đến nơi nhanh vậy đâu, em có muốn ngủ thêm chút nữa không?"

Ôn Lê: "Không ngủ."

Lục Tây Kiêu: "Vậy để anh ngủ thêm chút nữa."

Anh vừa nói vừa làm bộ định tựa đầu vào vai Ôn Lê lần nữa.

Ôn Lê đẩy phắt anh ra: "Cút."

Lục Tây Kiêu cười hì hì ngồi ngay ngắn lại.

Ôn Lê: "Ngồi xa ra chút, chật chết đi được."

Lúc nãy hai người chen chúc nhau ngủ, Ôn Lê cảm thấy cả người đau nhức, cổ cũng mỏi nhừ.

Lục Tây Kiêu nhích ra ngoài một chút.

Nhỏ mọn đến phát hờn.

Phía bên kia của anh chỗ trống to đến mức ngồi được thêm hai người nữa.

Ôn Lê: "Xa nữa ra."

Lục Tây Kiêu lại nhích thêm một tí tẹo.

Ôn Lê nghi ngờ anh chẳng hề nhúc nhích.

Thế là cô gằn giọng tiếp tục: "Nhích ra!"

Lục Tây Kiêu hơi nhổm người dậy, lần này nhích ra nhiều hơn một chút. Nhưng tất cả những lần nhích cộng lại vẫn chưa bằng một lòng bàn tay.

Ôn Lê mất kiên nhẫn: "Chậc..."

Bình thường Hắc Tướng Quân rất thích làm trò con bò, mỗi lần nó "ngáo" lên đều phải nghe thấy tiếng "chậc" này của Ôn Lê mới chịu ngoan ngoãn im lặng.

Lục Tây Kiêu nghe thấy tiếng này của Ôn Lê, lập tức nhích ra xa hẳn.

Y hệt Hắc Tướng Quân.

Đúng là cái đồ "ưa chậc".

Ôn Lê đang ngồi sát cửa sổ nhích ra ngoài một chút, đồng thời liếc Lục Tây Kiêu hai cái, ánh mắt như muốn nói: Cứ phải để bà đây cáu mới chịu cơ.

Trực thăng bay về Kim Châu.

Ôn Lê đưa các thành viên Hắc Thủy trở về phủ Châu trưởng.

Cô về phòng tắm rửa sạch sẽ.

Trời vẫn chưa sáng, thế là cô lên giường ngủ thêm hai tiếng nữa.

Sau khi ngủ dậy, cô tìm thấy A Minh đang ăn sáng trong bếp.

"Chị Ôn. Chị về lúc nào thế?"

"Nửa đêm. Hắc Tướng Quân đâu?"

A Minh: "Để em đi dắt nó qua cho chị."

Ôn Lê: "Tôi đi cùng cậu."

A Minh: "Không cần đâu, chị Ôn cứ ăn sáng trước đi."

Ôn Lê vẫn đi theo A Minh.

Thấy A Minh đi về phía khu nuôi sư tử, Ôn Lê hỏi: "Cậu nhốt Hắc Tướng Quân chung với sư tử à?"

A Minh: "Đương nhiên là không rồi, nhốt chung có mà đánh nhau to, em nhốt nó ở phòng bên cạnh phòng của bố mẹ Leo."

Ôn Lê đút tay túi quần vừa đi vừa hỏi: "Nhốt lại nuôi à?"

A Minh than thở: "Không nhốt không được chị ạ, căn bản là không trông nổi nó, nó cứ đòi chạy ra ngoài suốt. Mà nó thông minh quá cơ, nếu không phải Giang Ứng Bạch cứ lấy chị ra dọa nó thì nó đã chuồn tám trăm lần rồi. Thế mà nó vẫn chỉ hứa hươu hứa vượn bên ngoài thôi, đêm đến lại lén lút trốn đi, chuông báo động kêu inh ỏi cả lên. Sức lực nó dồi dào đến phát sợ, mọi người sắp bị nó hành cho ra bã rồi. Hết cách, nó chẳng có tí uy tín nào cả, anh Tề lại bảo không được để nó đi tìm người của Nam Dương, nên đành phải nhốt nó lại."

Ôn Lê khẽ nhíu mày, không nói gì.

Nhưng bước chân lại nhanh hơn.

A Minh: "Đúng rồi chị Ôn, lúc chị đi vùng Hắc Sắc Tam Giác Tuyến, anh Tề có gọi cái tên khốn Nam Dương kia đến, bàn giao xong hợp đồng chuyển nhượng Mạn Lĩnh rồi, anh Tề nói với chị chưa?"

Ôn Lê hỏi ngược lại: "Lúc bàn giao cậu có mặt ở đó không?"

A Minh lắc đầu: "Lúc đó em đang ở kho vũ khí. Có chuyện gì sao chị?"

Ôn Lê: "Không có gì."

Nơi nuôi sư tử rất rộng, có cả sân chơi trong nhà và ngoài trời, ngoài sư tử còn nuôi mấy con ngựa giống thượng hạng.

Bình thường Tề Ngự thích đến đây nhất.

A Minh mở một trong những phòng nuôi.

Trong căn phòng sạch sẽ đặt một chiếc lồng sắt đen khổng lồ, Hắc Tướng Quân đang nằm bò trên sàn nhà, vẫy đuôi một cách chán nản.

Nghe thấy tiếng động, Hắc Tướng Quân lười biếng ngước mắt lên.

Thấy Ôn Lê, nó bật dậy như lò xo, phấn khích sủa liên hồi: "Gâu! Gâu gâu! Gâu gâu gâu —"

Nó phấn khích nhảy lên nhảy xuống trong lồng sắt lớn.

"Đừng có ồn nữa..." Giang Ứng Bạch bực bội lẩm bẩm một tiếng.

Ở một góc lồng sắt, Giang Ứng Bạch đang ôm chăn ngủ ngon lành.

"Giang Ứng Bạch nói, nhốt Hắc Tướng Quân lại chị Ôn có thể sẽ giận, anh ấy sợ bị giận lây nên vào nhốt chung với nó luôn." A Minh vừa nói vừa thả Hắc Tướng Quân ra.

Hắc Tướng Quân lao về phía Ôn Lê, cái đầu to xù lông không ngừng cọ vào chân cô, rồi lại chạy vòng quanh cô.

Ôn Lê ngồi xổm xuống, ôm lấy đầu chó lắc lắc, rồi vỗ nhẹ một cái không nặng không nhẹ: "Không ngoan."

"Gâu gâu gâu..." Tiếng sủa của Hắc Tướng Quân đầy vẻ ấm ức.

Cái lũ này nhốt nó ở đây không cho nó gặp nhóc con, nhóc con còn đang buồn lắm, ở đây lại không thấy chủ nhân đâu, nó sao mà chịu ngồi yên cho được.

Hắc Tướng Quân lập tức sủa dữ dội với A Minh hai tiếng.

Rồi lại ấm ức sủa với Ôn Lê.

Dường như đang mách lẻo với Ôn Lê rằng đám người này nhốt nó lại.

Ôn Lê xoa đầu Hắc Tướng Quân, bước vào trong lồng sắt, ngồi xổm xuống trước mặt Giang Ứng Bạch.

"Giang Ứng Bạch?"

Ôn Lê véo một bên tai anh ta.

"Giang Ứng Bạch?"

Anh ta nồng nặc mùi rượu, ngủ say như chết.

Hắc Tướng Quân trực tiếp dùng chân.

Giúp Ôn Lê gọi anh ta dậy.

Giang Ứng Bạch trong cơn mơ bị đau, mặt nhăn nhó một cái.

Xoay người ngủ tiếp.

Hắc Tướng Quân định bồi thêm vài phát chân nữa.

Nhưng bị Ôn Lê ngăn lại.

"Để cậu ta ngủ đi. Chúng ta đi tìm Lục Cảnh Nguyên."

"Gâu!"

Đề xuất Hiện Đại: Nhân Danh Tình Ái Mà Hại Ta!?
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện