Nhóc con mở mắt ra sau giấc ngủ, thấy Lục Tây Kiêu đang nằm bên cạnh, cậu bé lồm cồm bò dậy, chằm chằm nhìn anh một lúc, xác định không phải là mơ, nỗi ấm ức bắt đầu dâng trào.
Cảm giác thiếu an toàn khiến cậu bé cực kỳ khao khát sự an ủi của ông nhỏ, muốn nói chuyện với ông, muốn nằm vào lòng ông, nhưng lại sợ làm phiền ông ngủ.
Nhóc con hiểu chuyện cứ thế ngồi im lặng nhìn Lục Tây Kiêu, đôi tay nhỏ nhắn lau nước mắt, cố nhịn không để phát ra tiếng khóc.
Lục Tây Kiêu sau khi hạ cánh đã đến bệnh viện xử lý vết thương ở vai trái trước, sau đó mới về khách sạn, tắm rửa xong thì trời đã sáng, lúc này mới nằm lên giường chưa đầy nửa tiếng, vừa mới chợp mắt.
Vốn không ngủ sâu, Lục Tây Kiêu cảm nhận được điều gì đó nên tỉnh dậy.
Thấy nhóc con đang ngồi lau nước mắt.
"Cảnh Nguyên."
"... Ông nhỏ."
Nhóc con suýt chút nữa là không nhịn được mà khóc òa lên.
Lục Tây Kiêu ngồi dậy, bế cậu bé vào lòng.
Nhóc con không ngừng dùng đôi tay nhỏ dụi mắt, lau sạch nước mắt, cố gắng kìm nén không để mình khóc, ông nhỏ cũng đang buồn, cậu bé không muốn làm ông phải lo lắng thêm cho mình.
"Xin lỗi con, vì đã bỏ con lại đây." Một bàn tay lớn của Lục Tây Kiêu áp vào tấm lưng nhỏ nhắn của nhóc con, nhẹ nhàng vỗ về.
Nhóc con lắc đầu, muốn nói không sao đâu, không cần xin lỗi.
"Nhưng mà ông nhỏ đi tìm chị rồi."
"Chị..."
Nhắc đến chị, tâm trạng nhóc con càng buồn hơn.
Cậu bé nghẹn ngào hỏi: "... Có tìm thấy không ạ?"
"Tìm thấy rồi."
Lục Tây Kiêu vừa định chia sẻ tin vui Ôn Lê đã tha thứ và làm hòa với mình cho nhóc con thì bị tiếng gõ cửa cắt ngang.
Ngay sau đó là hai tiếng chó sủa: "Gâu gâu —"
Thần sắc nhóc con chấn động: "Chó con."
Nhóc con đang ngồi trong lòng Lục Tây Kiêu lập tức dùng cả tay lẫn chân bò ra mép giường, leo xuống, ngay cả giày cũng không kịp xỏ, đôi chân trần nhỏ xíu chạy huỳnh huỵch ra khỏi phòng ngủ.
Miệng rối rít gọi đầy phấn khích: "Chó con."
Cậu bé kiễng chân xoay nắm cửa, cửa vừa mở, thấy Ôn Lê đang đứng bên ngoài, nhóc con vừa ngạc nhiên vừa có chút lúng túng trong chốc lát, đôi mắt nhìn Ôn Lê, bĩu môi nhỏ, rõ ràng vẫn còn ấm ức nhưng không biểu hiện ra.
"Chị..."
Cậu bé gọi Ôn Lê bằng giọng mũi, nước mắt chực trào.
"Gâu ~"
Hắc Tướng Quân từ ngoài cửa lách vào trong.
"Chó con..." Nhóc con ôm chầm lấy cổ Hắc Tướng Quân, khuôn mặt nhỏ dán chặt vào cái đầu to xù lông của nó.
Cái miệng nhỏ thút thít hai tiếng, sắp khóc đến nơi.
"Gâu gâu gâu ~"
Hắc Tướng Quân vẫy đuôi không ngừng.
Nó cũng nhớ nhóc con vô cùng.
Nhóc con ôm Hắc Tướng Quân một lát rồi buông ra, quay sang nhìn Ôn Lê, cậu bé ngước cái đầu nhỏ lên, hai bàn tay nhỏ lo lắng đan vào nhau, rụt rè gọi: "... Chị."
Ôn Lê bước vào cửa, ngồi xổm xuống trước mặt nhóc con.
Cô vừa định nói gì đó.
Nhóc con đã lên tiếng trước: "Chị ơi, em xin lỗi."
Ôn Lê im lặng một lúc: "Con xin lỗi chị chuyện gì?"
Nhóc con: "Ông nhỏ làm chị giận, em giúp ông nhỏ nói xin lỗi, chị tha lỗi cho ông nhỏ được không ạ?"
Dù cậu bé không biết giữa ông nhỏ và chị đã xảy ra chuyện gì, nhưng bất kể là lỗi của ai, chị là con gái, ông nhỏ là con trai, phải gánh vác trách nhiệm chính.
Ôn Lê nhìn nhóc con gầy đi một vòng, mắt đỏ hoe, mũi cũng đỏ ửng vì nhịn khóc, nghĩ đến cảnh sáng hôm đó nhóc con thấy mình thì tràn đầy vui sướng, hớn hở chạy theo sau lưng nói chuyện với mình, kết quả bị mình ngó lơ, cuối cùng bị bỏ lại ngoài thang máy với ánh mắt không thể tin nổi, lòng cô thắt lại, Ôn Lê quay sang lườm kẻ gây họa một cái cháy mặt, nói: "Đúng là toàn bộ đều là lỗi của ông nhỏ con."
Nhóc con lập tức quay đầu nhìn Lục Tây Kiêu, giọng nức nở nói: "Ông nhỏ nói xin lỗi đi, cần chị tha lỗi."
Lục Tây Kiêu bước tới ngồi xổm xuống, nói với Ôn Lê: "Xin lỗi em. Đều là anh không tốt." Anh vẫn chân thành như cũ, hứa với nhóc con: "Sau này ông nhỏ sẽ không làm chị giận nữa."
Lời hứa này cũng là nói cho Ôn Lê nghe.
"Chị tha lỗi cho ông nhỏ đi mà, ông nhỏ không dám nữa đâu." Nhóc con lắc đầu với Ôn Lê, cam đoan.
Ôn Lê: "Nể mặt con nên chị tha lỗi cho anh ta đấy."
Nhóc con giơ tay lau nước mắt: "Cảm ơn chị."
Rõ ràng là đang vui, nhưng lại càng muốn khóc hơn.
Nhóc con lúc này chạy tót vào phòng ngủ.
Hắc Tướng Quân chạy theo cậu bé.
Để lại hai người nhìn nhau.
Nhóc con nhanh chóng chạy trở ra, tay cầm điện thoại của mình, đôi tay nhỏ lướt màn hình, mở WeChat nhấn vào trang trò chuyện với Ôn Lê, đưa điện thoại cho cô xem.
"Chị ơi..." Cậu bé nhìn đầy ấm ức.
Cậu bé dùng tay nhỏ lướt cho Ôn Lê xem, cả màn hình đều là tin nhắn thoại cậu bé gửi cho cô và những dấu chấm than đỏ chói, lướt mấy cái vẫn không thấy điểm dừng, ít nhất cũng phải vài trăm tin nhắn.
Ôn Lê có thể tưởng tượng ra cảnh nhóc con mấy ngày nay ôm điện thoại vừa lau nước mắt vừa gửi tin nhắn tìm mình.
Tim Ôn Lê nghẹn lại, cô lấy điện thoại ra, trực tiếp thả nhóc con ra khỏi "danh sách đen" trước mặt cậu bé: "Xong rồi nhé."
Nhóc con lập tức gửi cho Ôn Lê một cái sticker.
Cuối cùng cũng không còn dấu chấm than đỏ nữa rồi.
"Cảm ơn chị." Cậu bé rưng rưng nước mắt.
Nhìn nhóc con hiểu chuyện, Ôn Lê đưa tay ra, ôm hờ lấy cậu bé, nhóc con cũng nhích tới trước hai bước nhỏ.
"Hôm đó chị không để ý đến con, con không giận chị sao?"
Nhóc con lắc đầu.
Nhưng những giọt nước mắt to bằng hạt đậu lại rơi ra từ hốc mắt.
Cậu bé hoàn toàn không nhịn được khóc nữa, nức nở mạnh hai tiếng.
Cánh tay Ôn Lê đang ôm cậu bé khẽ siết lại, định bế cậu bé lên.
Nhóc con thuận thế bước tới, vốn dĩ cậu bé còn có thể nhịn được, nhưng cái ôm này của Ôn Lê khiến cậu bé không trụ nổi một giây nào nữa, giơ hai cánh tay nhỏ ôm chầm lấy Ôn Lê, gục đầu lên vai cô mà khóc.
"Oa oa oa... chị ơi... oa oa..."
Nhóc con ấm ức chết đi được, cũng đau lòng muốn chết.
Đầu tiên là chị và ông nhỏ cãi nhau, chị không để ý đến cậu bé, ông nhỏ đau lòng, chó con cũng bị dắt đi, sau đó chị chặn cậu bé, ông nhỏ nói không cưới được chị nữa, rồi sau đó ông nhỏ cũng biến mất, cậu bé bị bỏ lại đây không liên lạc được với ai.
Mấy ngày nay nhóc con ngay cả khi ngủ cũng thút thít.
Nửa đêm tỉnh dậy ngồi trên giường khóc, không biết đã rơi bao nhiêu nước mắt.
Lục Vũ vừa thất tình vừa phải trông trẻ, tóc bạc cũng thi nhau mọc ra.
Nỗi ấm ức, đau lòng cùng sự bất an, lo lắng tích tụ trong lòng nhóc con đều tuôn ra theo tiếng khóc, nước mắt làm ướt đẫm vai Ôn Lê.
Hắc Tướng Quân cũng đau lòng theo, không ngừng dùng đầu cọ vào nhóc con.
Ôn Lê vốn không biết an ủi người khác, một tay nhẹ nhàng vỗ lưng nhóc con, đôi mắt thì lườm Lục Tây Kiêu cháy mặt.
Thấy nhóc con khóc thành thế này, Lục Tây Kiêu cũng chẳng dễ chịu gì.
"Sau này chị đừng không để ý đến ông nhỏ, không để ý đến em nữa được không ạ? Ông nhỏ sẽ buồn lắm, sau này ông nhỏ sẽ nghe lời chị, em cũng nghe lời chị." Nhóc con vừa khóc vừa nói.
Cậu bé đã không còn dám hy vọng chị có thể làm bà nhỏ hay mẹ của mình nữa rồi.
Chỉ cần sau này chị không ngó lơ ông nhỏ và cậu bé, cậu bé đã mãn nguyện lắm rồi.
Rõ ràng chính mình cũng đau lòng muốn chết, nhưng vẫn hiểu chuyện đặt cảm nhận của Lục Tây Kiêu lên hàng đầu.
Ôn Lê lên tiếng đồng ý.
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Trăm Lần Bị Giết Trong Cõi U Minh, Phu Quân Hóa Điên Vì Hối Hận
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay