Thấy Ôn Lê không phủ nhận, Lục Tây Kiêu mừng rỡ ra mặt.
"Có bị dọa sợ không?" Anh quan tâm Ôn Lê trước, sau đó bồi thêm một câu: "Nhưng mà em lo cho anh sao không nói thẳng ra? Còn lấy Cảnh Nguyên ra làm bia đỡ đạn nữa." Anh trực tiếp vạch trần cô.
Ôn Lê hừ lạnh một tiếng: "Tôi mà thèm bị dọa sợ chắc?"
Nhìn bộ dạng cứng miệng của cô, Lục Tây Kiêu càng cười rạng rỡ hơn.
Anh kéo dài giọng, khẽ "À" một tiếng: "Bị dọa sợ là giả, vậy chuyện lo lắng và lấy Cảnh Nguyên làm bia đỡ đạn là thật rồi."
Ôn Lê định mở miệng phủ nhận, nhưng môi hơi mấp máy rồi lại thôi, bực bội quay mặt đi chỗ khác, lười chẳng buồn tiếp chuyện.
"Đã nói là cố gắng không gây động tĩnh lớn, anh còn tưởng có biến cố gì khác, tưởng Lục Kỳ chưa kịp báo cho em là anh đã nhảy xe, hóa ra thay đổi kế hoạch đơn thuần là để trút giận."
Anh có chút đắc ý quên cả trời đất, còn nghiêm túc phê bình Ôn Lê: "Chuyện này hơi thiếu lý trí một chút đấy nhé."
Nói thì nói vậy, nhưng từ ngữ khí đến ánh mắt, rồi cả nội tâm anh đều viết đầy hai chữ "hạnh phúc" trước sự thiếu lý trí này của Ôn Lê.
Ôn Lê quay mặt lại lườm anh: "Nói đủ chưa?"
Lục Tây Kiêu cười, ghé sát lại hỏi nhỏ: "Lúc nãy nếu anh thật sự bị nổ chết, em có đau lòng không?"
Ôn Lê: "Nước mắt cá sấu anh có lấy không?"
Lục Tây Kiêu giả vờ không hiểu ý cô, anh tếu táo: "Cá sấu sao? Nhưng anh thấy em giống một con báo săn hơn."
Ôn Lê cạn lời trước sự giả ngu và da mặt dày của anh.
Lục Tây Kiêu: "Lần hành động này anh thể hiện cũng được chứ?"
Ôn Lê: "Đưa số tài khoản đây, lát nữa tôi chuyển tiền hoa hồng cho."
Lục Tây Kiêu không từ chối mà đáp ngay: "Chuyển qua WeChat đi."
Để anh còn được ra khỏi "danh sách đen" nữa chứ.
Ôn Lê cố tình đối đầu với anh: "WeChat giới hạn hạn mức."
Lục Tây Kiêu: "Chuyển được bao nhiêu hay bấy nhiêu, mong chờ lần hợp tác sau, anh đây hàng tốt giá rẻ."
"Hai mươi vạn thì ít quá, không đáng mặt tôi. Dù sao lần này anh có công lớn nhất, hy sinh cũng nhiều nhất." Ôn Lê đầy ẩn ý.
Lục Tây Kiêu: "Anh có hy sinh gì đâu."
Lục Kỳ ngồi hàng ghế trước nãy giờ vẫn vểnh tai lên nghe, nghe vậy không nhịn được quay đầu hỏi: "Đúng đó Ngũ gia, ngài không bị làm sao chứ?"
Ánh mắt anh ta tràn đầy vẻ lo lắng.
Sự quan tâm này Lục Tây Kiêu chẳng thèm.
Thậm chí anh còn muốn sút cho Lục Kỳ hai phát.
Hỏi câu này, có bệnh à?
Nhưng anh lại buộc phải tự chứng minh sự trong sạch của mình.
"Tôi thì bị làm sao được?" Anh lườm Lục Kỳ một cái cháy mặt.
Lục Kỳ hậm hực rụt đầu lại, thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Lê lại hỏi: "Vết bẩn màu đỏ nhạt loang lổ trên bụng áo choàng tắm của anh là cái gì?" Cô đã phát hiện ra chi tiết nhỏ.
Ôn Lê chỉ muốn trêu chọc Lục Tây Kiêu một chút, nhưng chính cô cũng không nhận ra hành động của mình chẳng khác nào "chính thất" đang tra khảo, ngay cả giọng điệu cũng y hệt.
Lục Kỳ ở ghế phụ chuyển sang ngồi nghiêng, vểnh tai ra phía sau.
Lục Tây Kiêu né tránh ánh mắt của Ôn Lê: "Chắc là máu thôi."
Ôn Lê hất cằm: "'Chắc là'? Có vẻ chột dạ nhỉ."
Lục Kỳ hít một hơi lạnh: Có biến thật rồi!
Lục Tây Kiêu: "Anh không có."
Ôn Lê: "Nói dối, tôi sẽ mách Lục Cảnh Nguyên."
Lục Tây Kiêu đấu tranh một hồi: "Được rồi, đó là rượu vang."
Không phải anh sợ lời đe dọa của Ôn Lê, mà là chuyện này không giải thích rõ thì sự trong sạch của anh sẽ bị nghi ngờ mất. Dù sao anh cũng là "cừu non" lạc vào hang sói, tuy anh không phải cừu thật, nhưng đối mặt với một lũ sói vũ trang đầy mình, khó tránh khỏi bị nghi ngờ — cái tên đần Lục Kỳ kia chính là một trong số những kẻ nghi ngờ anh.
Ôn Lê: "Rượu vang?"
Ôn Lê nhướng mày, dùng ánh mắt chứa đựng nhiều thứ phức tạp, bao gồm cả những thứ "trẻ em không nên xem" để quét từ trên xuống dưới người Lục Tây Kiêu, đồng thời còn nhích mông ngồi xa ra một chút.
"Chơi cũng bạo đấy chứ." Ôn Lê bồi thêm một câu.
Hành động ngồi xa ra của Ôn Lê đã kích động mạnh đến Lục Tây Kiêu.
Anh lập tức ngồi sát lại, giải thích với cô: "Chẳng có chuyện gì xảy ra cả, anh chỉ bị ép đi tắm thôi."
"Tắm bằng rượu vang à?"
"Tắm nghiêm túc."
"Vậy rượu vang từ đâu ra?"
"..."
"Nói đi chứ."
"Người khác đổ."
"Ai?"
Lục Tây Kiêu có một cảm giác xấu hổ khó nói thành lời.
Rõ ràng ban đầu chỉ thấy buồn nôn.
Sao càng nói càng thấy "đen" thế này.
"Charles. Nhưng sau khi hắn đổ xong thì anh..."
Lục Tây Kiêu vội vàng giải thích.
Ôn Lê giơ tay ngắt lời anh: "Thôi anh đừng nói nữa, tôi không dám nghe đâu." Cô thậm chí không dám nhìn thẳng vào Lục Tây Kiêu, quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Lục Tây Kiêu cuống quýt: "Thật sự không có chuyện gì xảy ra hết, anh trong sạch mà..." Anh nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình phải tự chứng minh sự trong sạch của bản thân, "Hắn đổ xong là anh liền..."
Lời nói của anh đột ngột dừng lại.
Vì thấy Ôn Lê lẳng lặng giơ một tay lên bịt tai lại.
Lục Tây Kiêu: "..."
Đúng là tình ngay lý gian, có miệng mà không thể thanh minh.
Phụ nữ bị đồn thổi chuyện nhạy cảm chắc cũng bất lực thế này.
Đến một đại nam nhân như Lục Tây Kiêu còn chịu không nổi.
"Lê Lê..." Lục Tây Kiêu muốn gỡ tay Ôn Lê đang bịt tai ra, lần đầu không thành công, anh phải dùng thêm chút lực mới kéo được tay cô xuống, "Em tin anh đi, anh thật sự..."
Thấy Ôn Lê đang nhịn cười.
Anh mới biết cô cố tình.
Lục Tây Kiêu vừa giận vừa buồn cười.
Thầm lau mồ hôi hột.
Anh đã nghiêm túc thế rồi mà.
Lục Kỳ ở ghế phụ cười đến mức sắp nội thương.
Ai cũng nhận ra Ôn Lê cố ý.
Quả nhiên chuyện này ai gặp phải cũng đều cuống cuồng cả lên.
Trực thăng liên tục rời khỏi vùng Hắc Sắc Tam Giác Tuyến.
Lục Tây Kiêu bỗng nhiên nghiêng người qua, đầu ghé sát vào cửa sổ máy bay, cả người Ôn Lê bị kẹp giữa cửa sổ và Lục Tây Kiêu.
Ôn Lê thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ nhìn anh: "Làm gì đấy?"
Gương mặt nghiêng của anh ngay sát bên cạnh.
Lục Tây Kiêu không ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ, tò mò hỏi: "Để anh xem bên ngoài có gì mà em cứ nhìn chằm chằm mãi thế."
Ôn Lê: "Kệ tôi."
Lục Tây Kiêu thu hồi ánh mắt nhìn cô, cười hỏi: "Không phải vẫn còn đang nghĩ chuyện anh suýt bị pháo nổ chết đấy chứ?"
Ôn Lê vung khuỷu tay thúc cho anh một phát. Hai người ở gần nhau, cô không thể phát lực mạnh, cú thúc này không nặng không nhẹ.
"Tránh ra, tôi muốn ngủ."
Lục Tây Kiêu ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ.
Ôn Lê nhắm mắt ngủ luôn.
Lục Tây Kiêu: "Ngủ thật à?"
Ôn Lê không mở mắt: "Im miệng."
Lục Tây Kiêu im lặng hẳn.
Nhìn Ôn Lê một lúc, anh cũng nhắm mắt lại.
Tiếng cánh quạt chém gió rất lớn.
Trong khoang máy bay lại rất yên tĩnh.
Cảm nhận được hơi thở của Lục Tây Kiêu hơi gần, Ôn Lê đang nhắm mắt dưỡng thần mở mắt ra, vừa quay đầu đã chạm phải gương mặt của Lục Tây Kiêu.
Cô hơi ngước mắt, thấy anh đang nhắm mắt, mặt hướng về phía cô, thân trên cũng hơi nghiêng về phía này.
Ôn Lê lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt cận kề này.
Hình ảnh chiếc xe Jeep bị nổ tung vẫn chưa tan biến.
Cảm giác lúc đó vẫn còn vô cùng rõ rệt.
Dần dần, Ôn Lê thả lỏng người.
Lúc đó tim cô thắt lại một cái thật mạnh, kéo dài rất lâu.
Cho đến một phút trước vẫn còn dư âm.
Lúc này nhìn anh, cảm giác đó mới hoàn toàn tan biến.
Ánh mắt cô khẽ động, lướt qua gương mặt anh.
Thấy trên tóc mái của anh còn dính một cọng cỏ khô nhỏ chưa dọn sạch, cô không kìm được giơ tay lên, từ từ tiến lại gần anh.
Đầu ngón tay trắng nõn kẹp lấy cọng cỏ khô đó.
Ôn Lê nhẹ nhàng lấy nó ra.
Chưa kịp vứt đi, tay cũng chưa hạ xuống, động tác của cô bỗng khựng lại — Lục Tây Kiêu đã mở mắt nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, hai gương mặt cách nhau khoảng hai mươi centimet, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.
Tiếng cánh quạt rất ồn, nhưng giữa hai người lại tĩnh lặng không một tiếng động.
Trong đôi mắt nhạt màu của cô phản chiếu đôi mắt đen sâu thẳm, đôi mắt đen như giếng cổ dường như muốn nhìn thấu vào lòng người, sâu thẳm trong đó đang gợn sóng lăn tăn.
Tình cảm không hề che giấu trong đáy mắt anh khiến bầu không khí lập tức trở nên mờ ám.
Sau gần một phút nhìn nhau, anh bỗng nhiên tiến lại gần cô.
Động tác của anh rất chậm, như đang từng chút một dò xét.
Hai gương mặt càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Hơi thở càng gần đồng thời cũng càng nóng hơn.
Ở nơi đối phương không nhìn thấy, hai trái tim cũng đập nhanh hơn.
Chóp mũi đã chạm vào nhau.
Ngay khi sắp dán sát vào, Ôn Lê quay mặt đi.
Cô nhìn ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ.
Bàn tay vẫn nắm chặt cọng cỏ khô vừa lấy từ trên tóc Lục Tây Kiêu xuống.
Vẻ mặt cô vẫn bình thản, nhưng nhiệt độ làn da rõ ràng không đúng, nhịp phập phồng của lồng ngực cũng không đúng.
Vai bỗng nhiên nặng trĩu.
Ôn Lê quay đầu nhìn.
Đầu Lục Tây Kiêu đã tựa vào vai cô.
Đề xuất Hiện Đại: Xâm Nhiễm Giả
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay