Lục Tây Kiêu vừa tiếp đất, từ xa bóng người lay động, tiếng bước chân dồn dập từ bốn phương tám hướng áp sát, anh nhanh chóng rời khỏi chân tường.
Tất cả nguồn điện đều được bật lên, toàn bộ khu vực trong nháy mắt sáng rực như ban ngày, soi rọi mọi thứ không còn chỗ trốn.
Nhưng rất nhanh, tất cả nguồn điện lại bị cắt đứt, toàn bộ khu vực chìm vào bóng tối, Lục Tây Kiêu biết đó là Ôn Lê.
Anh mượn bóng đêm nhanh chóng chạy đi hội quân với Ôn Lê.
Phía trước vài chục mét đột nhiên bùng nổ súng chiến.
Là nhóm Ôn Lê.
Lục Tây Kiêu tăng tốc.
Những người khác nghe tiếng súng cũng lũ lượt kéo về phía này.
Chưa kịp đến chỗ Ôn Lê, anh đã đụng độ trực diện với một đội tuần tra hàng chục người, bọn chúng đồng thời phát hiện ra Lục Tây Kiêu, nâng súng điên cuồng xả đạn về phía anh.
Lục Tây Kiêu nhanh chóng lách người né tránh sau bức tường.
Đường phía trước bị chặn, phía sau ngày càng nhiều người áp sát.
Sắp bị bao vây.
Lục Tây Kiêu buộc phải đổi hướng, từ bỏ việc hội quân.
Đội tuần tra đó bám sát Lục Tây Kiêu, tiếng súng thu hút ngày càng nhiều người, chẳng mấy chốc sau lưng Lục Tây Kiêu đã là vô số truy binh.
Nguồn điện bị cắt, Lục Kỳ không thể giám sát tình hình trong biệt thự, cũng không thể chỉ đường cho Lục Tây Kiêu, anh ta lập tức khởi động vô số máy bay không người lái đã chuẩn bị sẵn. Vô số drone bay lượn trên bầu trời đêm, Lục Kỳ thông qua camera trên drone tìm lại được Lục Tây Kiêu đang lẩn trốn.
Lúc này Lục Tây Kiêu vì bị truy đuổi mà ngày càng xa Ôn Lê.
Trên drone ngoài camera còn lắp đặt bom điều khiển từ xa, Lục Kỳ điều khiển drone kích nổ ở nhiều vị trí.
Thành công phân tán binh lực trong biệt thự.
Tiếng súng vang rền lửa cháy ngút trời, tiếng giao tranh nổ ra khắp nơi.
Trong biệt thự hỗn loạn tưng bừng.
Lục Kỳ liên tục kích nổ bom trên drone dọn dẹp truy binh sau lưng Lục Tây Kiêu và nhanh chóng tìm cho Lục Tây Kiêu và Ôn Lê một điểm hội quân mới, chỉ dẫn hai bên gặp nhau.
Điện thoại vẫn duy trì cuộc gọi, Lục Tây Kiêu đeo tai nghe bluetooth theo hướng Lục Kỳ chỉ mà né tránh truy binh suốt chặng đường.
Xung quanh mấy cây số này đều là địa bàn của Charles, đâu đâu cũng là người của Charles, còn có đại quân đang kéo đến.
Phải rời khỏi đây trước khi đại quân của Charles đến.
Người của Charles đều là những kẻ dày dạn kinh nghiệm chiến đấu và không sợ chết, bọn chúng không chọn cách để tất cả mọi người ở lại trong biệt thự chơi trò mèo vờn chuột với Lục Tây Kiêu, mà thông minh và nhanh chóng dựng lên bức tường hỏa lực ở vòng ngoài cùng biệt thự, dàn vũ khí hạng nặng chờ sẵn, chặn đứng đường ra của nhóm Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu: "Ôn Lê bọn họ giờ đang ở đâu?"
Lục Kỳ nhanh chóng kiểm tra tình hình: "Đang trên đường đến chỗ anh, cách anh khoảng một trăm sáu mươi mét, phía trước họ có hai đội khoảng hai mươi người. Trong thời gian ngắn khó mà hội quân với anh được. Nhưng cách anh chưa đầy năm mươi mét về hướng tay trái có hai thành viên Blackwater, anh có thể hội quân với họ trước."
Lục Tây Kiêu: "Phía cô ấy giờ có thể rút ra ngoài không?"
Lục Kỳ nhanh chóng xem xét: "Có thể đột phá, với thực lực và hỏa lực của cô Ôn thì bất cứ lúc nào cũng có thể rút lui an toàn."
Lục Tây Kiêu dứt khoát: "Bảo Ôn Lê không cần hội quân nữa, chia nhau ra mà rút."
Lục Kỳ: "Hả?! Vậy còn anh thì sao..."
Lục Tây Kiêu ngắt lời: "Làm theo lời tôi nói đi."
"Vâng."
Lục Kỳ lập tức truyền đạt ý của Lục Tây Kiêu.
Ôn Lê nghe xong hỏi Lục Kỳ: "Anh ta có rút ra được không?"
Lục Kỳ: "Người của Charles đã vây kín vòng ngoài, phía Ngũ gia mấy lối ra đều có chốt chặn."
Trong lòng anh ta thầm cầu nguyện: Ngàn vạn lần đừng bỏ rơi Ngũ gia nha!
Charles và tâm phúc đều chết rồi, người của Charles chắc chắn sẽ không muốn bắt sống Lục Tây Kiêu nữa, mà sẽ trực tiếp giết luôn.
Lục Kỳ đang nghĩ xem có nên điều đại quân qua đây không.
Ôn Lê quyết đoán chọn ra ngoài tiếp ứng: "Chúng ta rút ra trước, đi đường vòng mở một lỗ hổng cho Lục Tây Kiêu."
Lục Kỳ lập tức đáp: "Rõ."
Ôn Lê dẫn theo vài thành viên Blackwater vừa đánh vừa rút khỏi biệt thự, các thành viên khác cũng bắt đầu rút ra ngoài.
Trong biệt thự chỉ còn lại drone đang thu hút hỏa lực gây hỗn loạn.
Xung quanh Lục Tây Kiêu toàn là người.
Ôn Lê đã rút ra ngoài dẫn đầu các thành viên Blackwater và những người chờ sẵn bên ngoài đang dọn dẹp chướng ngại vật vòng ngoài cho Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu: "Gần đây có xe không?"
Lục Kỳ lập tức tìm kiếm, rồi chỉ đường cho Lục Tây Kiêu.
Rất nhanh đã tìm thấy một dãy xe đang đỗ.
Xe hầu như đều không khóa.
Phía sau đột nhiên xuất hiện một đội năm sáu người.
Lục Tây Kiêu nhanh tay nổ súng giết chết ba tên, sau đó lên một chiếc Jeep, nhấn ga lao về phía trước.
Ôn Lê đã mở được hai lỗ hổng cho Lục Tây Kiêu, tạm thời chưa có hỏa lực mới bổ sung vào.
Lục Tây Kiêu lao về phía một trong số đó.
Tiếng xe thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh.
Bọn chúng ùa tới.
Vô số đạn bắn vào chiếc Jeep.
Đám vong mạng đó cầm súng tiểu liên hoặc súng phóng lựu RPG không sợ chết lao lên, cố gắng dùng hỏa lực chặn đứng Lục Tây Kiêu.
Drone liên tục ném bom mở đường cho Lục Tây Kiêu.
Từ xa, Ôn Lê đang tiếp ứng đứng trên thùng xe bán tải, vác một khẩu súng bắn tỉa, từng phát một, những tên xông lên đầu tiên với hỏa lực mạnh nhất lần lượt chết dưới họng súng của Ôn Lê, tất cả đều bị bắn nổ đầu một cách chuẩn xác.
Lục Kỳ nín thở nhìn chằm chằm chiếc Jeep đó.
Chiếc Jeep cuối cùng cũng vượt qua vòng vây một cách hú vía.
Trong mớ hỗn độn và lửa đạn, một tên bạo đồ đứng vững vàng vác một khẩu súng phóng lựu RPG, nhắm chuẩn chiếc Jeep đang lao đi.
Hắn bóp cò, một quả pháo bắn ra.
Quả pháo xé toạc bầu trời đêm, mang theo sức mạnh hủy diệt sấm sét lao về phía chiếc Jeep, bắn trúng đuôi xe một cách chuẩn xác.
Dưới màn đêm,
Chiếc Jeep do Lục Tây Kiêu lái nổ tung một quầng lửa lớn.
Đôi mắt nhạt màu sau ống ngắm độ phóng đại cao đột ngột co rụt lại.
Lục Kỳ trước máy tính đại não đứng hình, cả người sững sờ.
Đồng tử Ôn Lê khẽ run, cô đột ngột ngẩng đầu nhìn sang.
Từ xa, chiếc Jeep bị ngọn lửa hung hãn thiêu rụi, khói đen cuồn cuộn bốc lên, chiếc xe dừng lại đó không thể di chuyển thêm phân nào.
Lửa cháy đến bình xăng, chiếc Jeep lại nổ tung một lần nữa.
Tiếng nổ bị gió đưa vào tai Ôn Lê, làm cô ù tai hoa mắt, cô trợn tròn mắt, đại não đứng hình nhìn cái khung xe đang bốc cháy đằng xa, ánh lửa phản chiếu trong mắt cô.
Trong một khoảnh khắc dường như vạn vật đều im lặng.
Chỉ còn chiếc Jeep bị cháy kêu lách tách.
"Ngũ gia..."
Lục Kỳ hoàn toàn gục xuống ghế xe, không thể phản ứng.
Trong tai nghe duy trì liên lạc với Lục Tây Kiêu chỉ toàn tiếng rè rè, mặt Lục Kỳ xám như tro tàn, đại não mất khả năng suy nghĩ.
Bỗng nhiên, tiếng rè biến mất.
Thoang thoảng nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập.
Tiếp đó, giọng Lục Tây Kiêu vang lên rõ ràng: "Tôi đang ở dưới dốc bên trái mặt đường, tìm xem có đường nào đi được không."
Tín hiệu không tốt lắm, giọng nói lúc đứt lúc nối.
Nhưng đúng là Lục Tây Kiêu.
Lục Kỳ ngẩn ra, không chắc chắn gọi: "... Ngũ gia?"
Anh ta ngơ ngác: Chắc không phải ma chứ?
Lục Tây Kiêu đeo lại tai nghe cho chắc, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Phía trên vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Xung quanh anh toàn là cỏ cây, tối đen như mực.
Anh đã nhìn thấy quả pháo đó qua gương chiếu hậu, anh gần như đã nhảy xe ngay khoảnh khắc bị trúng pháo.
Chậm thêm chừng không phẩy mấy giây nữa thôi là xe nát người tan rồi.
Cũng may hai bên con đường này là dốc thoai thoải, thoát được một kiếp.
Lục Tây Kiêu lần mò bước đi.
"Cô Ôn, Ngũ gia nhảy xe rồi, Ngũ gia không sao."
Trong tai nghe đột nhiên vang lên giọng nói vẫn còn chưa hoàn hồn của Lục Kỳ.
Giọng nói đó vừa mừng vừa sợ, kích động khôn xiết.
Mang theo tiếng khóc nức nở vì thoát chết trong gang tấc.
Ôn Lê đang sững sờ mất vài giây mới phản ứng lại được.
Thần trí cô dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đôi môi nhợt nhạt mấp máy, giọng nói không ổn định: "... Còn bao nhiêu drone, phái hết ra cho tôi, lắp bao nhiêu bom thì kích nổ hết đi, san bằng nơi này cho tôi."
Cùng với dòng suy nghĩ quay về, trong mắt cô là một mảnh lạnh lẽo.
Ôn Lê thu súng bắn tỉa lại, đi tìm Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu vừa đi chưa được bao xa, bị tiếng nổ lớn phía sau làm cho giật mình quay đầu lại, ánh lửa thắp sáng cả bầu trời đêm.
Tiếng nổ vẫn còn tiếp tục, động tĩnh này, e là cả căn biệt thự đã thành một đống đổ nát rồi.
Lục Tây Kiêu hoang mang.
Sao lại nổ tung thế kia?
Chẳng phải đã bảo đừng gây ra động tĩnh quá lớn, để tránh bị Châu trưởng Gali tra ra rồi dẫn đến xung đột lớn hơn sao?
Vì thế Ôn Lê vốn định sau khi giết Thompson sẽ tìm cách ám sát Charles, sao giờ lại nổ tung rồi?
Ôn Lê không lẽ tưởng anh chết rồi nên đang báo thù cho anh đấy chứ?
Lục Kỳ không chuyển lời cho Ôn Lê sao? Hay là có biến cố gì khác?
Màn hình điện thoại vỡ rồi, nhưng may mà vẫn dùng được, Lục Tây Kiêu bật đèn pin điện thoại soi đường, đạp lên đám cỏ dại cao đến bắp chân để dò đường.
Đường này thực sự khó đi.
Không, chính xác mà nói là chẳng có đường nào cả, toàn phải tự dẫm mà đi.
Đi được hơn hai mươi phút, phía trước có vài luồng sáng.
Là nhóm Ôn Lê.
Đối phương cũng đã phát hiện ra anh.
Cả hai bên đều tăng tốc.
"Ôn Lê?"
Cách khoảng mười mét Lục Tây Kiêu đã gọi cô.
Tiếng gọi này đập mạnh vào dây thần kinh của Ôn Lê, truyền đến tận tim, bước chân đang lao tới của Ôn Lê hơi khựng lại, chậm dần.
Người đáp lại Lục Tây Kiêu là Lục Kỳ.
"Ngũ gia!"
Lục Kỳ vượt qua Ôn Lê đang đi đầu, chạy nhỏ về phía Lục Tây Kiêu, miệng không ngừng gọi Ngũ gia Ngũ gia đầy kích động.
Một luồng ánh sáng đèn pin chiếu thẳng vào mặt Lục Tây Kiêu.
Lục Tây Kiêu không nhịn được nheo mắt lại, hơi nghiêng mặt đi.
Dù nhìn không rõ nhưng anh biết chắc chắn đó là Ôn Lê.
Thế là anh nhịn luồng sáng mạnh mà nhìn qua.
Quả nhiên thấy Ôn Lê đang cầm đèn pin.
Lục Tây Kiêu cười với cô.
Ôn Lê đứng đó, không biết có phải vì mắt bị ánh sáng trắng của đèn pin chiếu vào hay không mà Lục Tây Kiêu thấy sắc mặt Ôn Lê rất trắng, biểu cảm cũng có chút không tốt, lạnh lùng.
Cách khoảng bốn năm mét, Ôn Lê nhìn Lục Tây Kiêu.
Chiếc áo choàng tắm trắng trên người anh bẩn không ra hình thù gì, dính đầy cỏ dại bùn đất, chân xỏ dép lê, cả người đầy vẻ nhếch nhác.
Ôn Lê dời ánh sáng đèn pin khỏi mặt Lục Tây Kiêu.
Lục Kỳ lấy chiếc áo khoác rằn ri mang theo khoác lên người Lục Tây Kiêu.
"Ngũ gia anh thấy thế nào? Không bị thương chứ?" Lục Kỳ đối chiếu kiểm tra Lục Tây Kiêu từ trên xuống dưới, mắt đầy vẻ lo lắng và xót xa.
Lục Tây Kiêu: "Tôi không sao."
Người hỏi anh là Lục Kỳ, nhưng lời Lục Tây Kiêu lại là nói cho Ôn Lê nghe.
Mắt cũng dán chặt vào Ôn Lê.
Anh bước tới trước mặt Ôn Lê.
"Sao thế? Có chuyện gì ngoài ý muốn à?"
Anh quan tâm hỏi khẽ.
Lại nhìn đám người Blackwater sau lưng Ôn Lê.
Đếm một lượt.
Số người đủ cả.
Không có bất kỳ thương vong nào.
Thấy Ôn Lê không nói lời nào, chỉ thần sắc kỳ lạ nhìn chằm chằm mình, xác định tâm trạng cô lúc này đang không tốt, Lục Tây Kiêu vốn giỏi quan sát sắc mặt liền thu lại nụ cười, dè dặt hỏi một câu: "Tôi làm vướng chân mọi người à?"
Vì anh đã lơ là người phụ nữ đó, để cô ta nổ phát súng kia, làm kinh động người của Charles, khiến mọi người rơi vào nguy hiểm, vốn dĩ có thể rút lui không tiếng động.
Lục Tây Kiêu đang định xin lỗi.
Thấy ánh mắt Ôn Lê càng không đúng.
Nhưng gương mặt đang căng thẳng của cô đang giãn ra.
Cô buông một câu: "... Tắm rửa cũng thơm đấy."
Lục Tây Kiêu bị trêu chọc: "..."
Cô chắc là không giận anh.
Dù sắc mặt cô vẫn còn chút cứng nhắc.
Lục Tây Kiêu thở phào.
"Đi thôi." Ôn Lê quay người đi thẳng.
Lục Tây Kiêu đi theo cô.
Đường này đối với người đi dép lê như anh thực sự không thân thiện chút nào.
Dẫm phải một hòn đá to bằng quả trứng gà, suýt chút nữa trẹo chân.
Anh nhìn Ôn Lê đang đi phăm phăm phía trước mình, đánh bạo nắm lấy cổ tay Ôn Lê.
Bước chân Ôn Lê hơi khựng lại.
Lục Tây Kiêu: "Tôi đi dép lê khó đi quá, tôi đi theo em."
Ôn Lê không quay đầu, không nói gì, cũng không hất tay Lục Tây Kiêu ra, cứ thế để anh nắm, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lục Tây Kiêu thấy vậy liền nhếch môi, anh bước hai bước lên cạnh Ôn Lê, đi song song với cô, bàn tay to đang nắm nhẹ cổ tay Ôn Lê chuyển sang nắm chặt lấy.
Rất nhanh họ đã quay lại đường lớn, lên xe rời đi.
Trên đường lướt qua đại quân đang kéo đến của Charles.
Đi được một đoạn, họ đổi sang máy bay trực thăng đã chờ sẵn.
Trong khoang máy bay có chút yên tĩnh.
Ôn Lê nhìn màn đêm ngoài cửa sổ thẫn thờ.
Trong đầu toàn là hình ảnh chiếc Jeep bị nổ tung.
Nhịp tim khó khăn lắm mới trở lại bình thường lại bắt đầu đập nhanh.
"Lê Lê?"
Lông mi Ôn Lê run rẩy, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Lục Tây Kiêu đã thay quần áo xong ở phía sau bước tới.
Thực ra Lục Tây Kiêu đã thay xong quần áo và ngồi đây được một lúc rồi, chỉ là Ôn Lê không nhận ra.
"Em sao thế?"
Cảm nhận rõ ràng tâm trạng Ôn Lê không ổn, và là nhắm vào anh, nhưng lại không giống như đang trách anh làm vướng chân hay giận anh, không đoán ra được rốt cuộc là vì cái gì.
Lục Tây Kiêu: "Có phải tôi có chỗ nào làm không tốt không?"
Lục Kỳ ở ghế phụ nghe lời này mà xót xa quẹt nước mắt.
Ôn Lê dời tầm mắt khỏi mặt anh, nhìn về phía trước, vài giây sau mới lên tiếng: "Tôi đang nghĩ đến Lục Cảnh Nguyên."
Lục Tây Kiêu: "Mấy ngày nay tôi cũng không ở bên cạnh nó, không biết nó thế nào rồi, nó chắc chắn vẫn đang buồn vì hôm đó em không thèm để ý đến nó. Nó chắc tưởng em sau này sẽ không bao giờ thèm để ý đến nó nữa."
Anh cũng tưởng Ôn Lê sau này sẽ không bao giờ thèm để ý đến anh nữa.
Lại nghe Ôn Lê nói với giọng hơi gắt: "Vừa nãy nếu anh chết dưới quả pháo đó, nó chắc chắn sẽ đau lòng đến chết mất."
Lục Tây Kiêu hơi ngẩn ra, nhìn Ôn Lê nói: "Em... là vì tôi suýt bị pháo bắn chết nên mới có sắc mặt không tốt sao?"
Trong mắt anh tràn đầy sự kinh ngạc và vui mừng.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Hủy Hôn, Tôi Trở Thành Quyền Thần Bậc Nhất Kinh Thành
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay