Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 42: Đòi đuổi Ôn Lê khỏi Ôn gia; Lục Tây Kiêu bước ra: "Cô Ôn"

"Anh Tri Nhàn, anh không thấy chị ta vừa làm gì sao? Sao anh còn bảo vệ chị ta chứ." Ôn Tâm tiến lên, định kéo Tống Tri Nhàn ra khỏi người Ôn Lê, "Em đã nói với anh từ sớm rồi, chị ta không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu, đừng để bị chị ta lừa..."

Tống Tri Nhàn đầy vẻ chán ghét né tránh tay cô ta, ngắt lời: "Anh đã nói rồi, chuyện của anh và cô ấy không đến lượt em xía vào."

Ôn Tâm đỏ hoe mắt, vừa giận vừa uất ức: "Em là lo cho anh mà, anh không sợ chị ta phát điên lên đánh luôn cả anh sao?"

Chưa đợi Tống Tri Nhàn kịp nói tiếp, Ôn Lê khẽ nhếch môi nhìn Ôn Tâm: "Phát điên? Thế thì tôi mà không điên một trận ra trò thì đúng là có lỗi với cô quá."

Cây gậy golf trong tay cô bắt đầu rục rịch.

Ôn Bách Tường vội vàng chắn trước mặt Ôn Tâm, nổi trận lôi đình: "Ôn Lê, mày quậy đủ chưa, nó là em gái ruột của mày, mày cũng định đánh nó sao?"

Ôn Lê nhìn lão đáp: "Đánh cả ông cũng được đấy."

"Mày!" Ôn Bách Tường tức đến mức suýt không thở nổi.

"Chủ tịch Ôn bớt giận, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, bạn học Ôn tính tình rất tốt, không vô duyên vô cớ đánh người đâu." Tống Bách Nghiêm bước ra hòa giải.

"Bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm vào đấy, còn oan uổng được nó chắc? Nó có thế nào đi nữa cũng không được ra tay nặng như vậy! Với lại vừa nãy ông không nghe nó nói định đánh cả người làm cha như tôi sao?" Sự kiên nhẫn của Ôn Bách Tường đối với Ôn Lê đã chạm tới giới hạn, lão kích động nói.

Tống Bách Nghiêm: "Chuyện này... dù sao cũng nên hỏi xem đã xảy ra chuyện gì."

"Ông Tống, tôi đang dạy bảo con gái mình, hy vọng ông đừng can thiệp vào." Ôn Bách Tường mặt xanh mét nói.

"Ông cụ Tống này già rồi lẩm cẩm hay là bị nó che mắt quá mức rồi? Vậy mà còn đi bào chữa cho loại người đó."

"Đúng thế, người làm có sai thì nó không vừa ý cũng không được ra tay nặng tay phế luôn chân người ta như vậy."

Ôn Lê bỗng chốc trở thành mục tiêu công kích của mọi người.

Ôn Bách Tường nhìn Ôn Lê, như đưa ra tối hậu thư: "Ôn Lê, hoặc là bây giờ mày cút về phòng tự kiểm điểm cho tao, hoặc là..."

Ôn Lê thong dong nhìn lão: "Hoặc là sao?"

Thấy Ôn Lê hoàn toàn không nhận thức được lỗi lầm, cũng chẳng có ý định hối cải, Ôn Bách Tường gật đầu, như đã hạ quyết tâm: "Được, đã vậy thì hôm nay tao nói cho mày biết."

Ánh mắt lão lạnh lùng, lắc đầu nói dõng dạc: "Nếu mày còn tiếp tục quậy phá thế này, nhà họ Ôn không chứa nổi mày đâu."

Lời này vừa thốt ra, Lâm Vân và Ôn Tâm suýt chút nữa không nhịn được mà cười thành tiếng.

Ôn Minh bước ra khuyên ngăn: "Ba, đừng hành động cảm tính."

Lâm Vân lườm Ôn Minh một cái, hận không thể lấy vật gì đó nhét vào miệng đứa con trai hay xía vào chuyện bao đồng này, bà ta khẽ kéo tay Ôn Minh: "A Minh, chuyện này cứ để ba con xử lý."

"Ba biết mình đang làm gì. Ôn Lê, không phải một lần hai lần nữa, ba đã dành cho con sự kiên nhẫn lớn nhất rồi."

Ôn Bách Tường không thể tiếp tục để Ôn Lê lộng hành như vậy nữa, vừa là để giữ chút mặt mũi cuối cùng trước mặt quan khách, vừa là để thiết lập uy nghiêm của người cha.

Ôn Lê khẽ nhếch môi, chẳng thèm để tâm: "Nghe có vẻ như ông định đuổi tôi ra khỏi nhà họ Ôn?"

"Nếu con còn u mê không tỉnh ngộ thì đừng trách ba tuyệt tình. Nhưng nếu con có thể..."

Ôn Bách Tường tuy đang nóng giận nhưng rốt cuộc vẫn chưa mất hết lý trí. Dù bữa tiệc tối nay đã bị Ôn Lê phá nát bét, khiến nhà họ Ôn mất sạch mặt mũi, nhưng trong lòng lão vẫn muốn cho Ôn Lê một cơ hội.

Chỉ cần Ôn Lê chịu xuống nước, chịu nghe lời dạy bảo.

Kết quả lời còn chưa dứt, Ôn Lê đã đáp thẳng thừng: "Được thôi."

"Con nói cái gì?" Ôn Bách Tường trở tay không kịp.

Lão nói đuổi Ôn Lê khỏi nhà họ Ôn, phần lớn là để dọa dẫm cô.

Chẳng ai muốn từ bỏ cuộc sống hào môn để quay về quê chịu khổ cả, Ôn Lê cũng từng nói cô về đây là để tranh giành gia sản, lão tin chắc chiêu này có thể trị được Ôn Lê.

Nhưng không ngờ Ôn Lê lại đồng ý dễ dàng như vậy.

"Tiểu Lê..." Ôn Minh định ngăn cản.

Ôn Lê không thèm để ý đến anh ta, nói thẳng với Ôn Bách Tường: "Muốn tôi rời khỏi Ôn gia cũng được, phần tài sản thuộc về tôi, cộng thêm những gì ông nợ tôi suốt gần mười tám năm qua, bao gồm cả phần của Ôn Nhan, tôi đều phải lấy đi hết."

Ôn Lê muốn tính sổ với lão, Ôn Bách Tường không mấy ngạc nhiên, nhưng việc Ôn Lê nhòm ngó cả phần của Ôn Nhan khiến lão hoàn toàn thất vọng.

Trong mắt Ôn Nhan lóe lên một tia lạnh lẽo.

Ôn Lê muốn chia nhiều như vậy, Lâm Vân tự nhiên là người đầu tiên không đồng ý: "Mày đúng là sư tử ngoạm mà, ngay cả phần của Nhan Nhan cũng muốn lấy đi, mày quá đáng vừa thôi chứ."

Ôn Lê lạnh lùng liếc Lâm Vân: "Ở đây không có chỗ cho bà lên tiếng."

Sau đó cô nhìn lại Ôn Bách Tường, mỉa mai: "Tiếc của à? Thế thì kẹp đuôi lại mà chịu đựng đi, đây là những gì ông nợ tôi."

Ôn Bách Tường tức đến đỏ mặt tía tai.

"Ông Ôn này nhịn giỏi thật đấy, phải tôi là tôi gọi người quét nó ra khỏi cửa luôn rồi, hơi đâu mà nói nhảm với nó nhiều thế."

"Đúng vậy, đã làm thì làm cho chót, nếu còn để nó ở lại Ôn gia thì chẳng những không yên ổn mà sớm muộn gì nó cũng gây ra họa lớn."

"Chủ tịch Ôn sao lại sinh ra cái loại tai họa này cơ chứ, hôm nay mà không cho nó một bài học nhớ đời thì sau này nhà họ Ôn chỉ có nước ngồi mà khóc."

"Dù sao cũng là con đẻ, chỉ tội cho Ôn Nhan là con nuôi, sau này chắc chắn không sống yên ổn nổi rồi."

"Chứ còn gì nữa, ngay cả Ôn Bách Tường là cha ruột còn bó tay với nó, Ôn Nhan lương thiện như vậy sao đấu lại nổi nó."

Tiếng chỉ trích vang lên không ngớt.

Hành vi hôm nay của Ôn Lê đã đạt đến mức khiến người ta phẫn nộ, nói một câu "người người đều muốn trừng trị" cũng không quá lời.

Ngay lúc mọi người đang sục sôi phẫn nộ, đồng thanh chỉ trích Ôn Lê.

Một giọng nói trầm thấp, đầy từ tính nhưng cũng rất xa cách vang lên không nhanh không chậm.

"Cô Ôn."

Bóng dáng cao lớn của người đàn ông xuất hiện theo tiếng gọi.

Mọi người nhìn sang, khi nhìn rõ người vừa tới, đám đông lập tức xôn xao, ai nấy đều kinh ngạc thốt lên: "Lục... Lục Ngũ gia?!"

Ôn Lê khẽ liếc mắt nhìn người đàn ông đang tiến về phía mình.

Người đàn ông mặc bộ vest đen, dáng người cao ráo, thẳng tắp, sống mũi cao, môi mỏng, gương mặt tuấn tú, cao quý, không giận tự uy.

Anh sải đôi chân dài, nếp quần tây phẳng phiu sắc lẹm, đi thẳng tới, khí trường mạnh mẽ khiến người ta phải khiếp sợ.

"Lục Ngũ gia, đúng là Lục Ngũ gia rồi."

"Ôn Bách Tường mặt mũi lớn thật đấy, vậy mà mời được cả Lục Ngũ gia, ông ta đúng là không làm thì thôi, đã làm là khiến người ta kinh ngạc, làm sao mà mời được hay vậy? Đừng nói là cả kinh thành, ngay cả trên toàn cầu, những bữa tiệc có thể khiến Lục Ngũ gia tham dự đều đếm trên đầu ngón tay."

"Đúng vậy, thêm nữa Lục Ngũ gia vốn không thích những dịp thế này, ngày thường Lục gia để con cháu trong nhà tham dự đã là nể mặt lắm rồi."

"Trước đây đúng là xem thường Ôn Bách Tường rồi, không ngờ đấy, lại trèo lên được cành cao nhà họ Lục, còn khiến Lục Ngũ gia hạ mình tham dự bữa tiệc tẩy trần nhỏ bé này."

"Thế này thì đại thiếu gia nhà họ Ôn chẳng phải sẽ lên như diều gặp gió sao?"

"Không ngờ lại có thể gặp được Chủ tịch Lục trong dịp này, nhà họ Ôn tối nay mang đến cho chúng ta hết bất ngờ này đến bất ngờ khác nhỉ."

Đề xuất Hiện Đại: Cưng Chiều Em Đến Trọn Đời
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện