Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 399: Ảnh hồi nhỏ của Ôn Lê; Lục Tây Kiêu: Đừng để chị biết chúng ta đã xem ảnh nhé

Ôn Lê không dẫn hai ông cháu ra ngoài.

Trời sắp tối rồi, ngoài kia nhiều muỗi lắm, vả lại hai người họ cũng đã đi đường mấy tiếng đồng hồ, Lục Cảnh Nguyên chắc cũng mệt rồi.

Ôn Lê lấy ghế ra sân, lục từ trong tủ lạnh ra mấy cây kem, phát cho mỗi người một cây, mình cũng cầm một cây, dẫn họ ngồi ngoài sân vừa ăn kem vừa... cho muỗi đốt.

Hai ông cháu cũng chẳng phàn nàn gì, bảo làm gì thì làm nấy, bảo ăn gì thì ăn nấy, tóm lại chỉ cần có Ôn Lê ở bên cạnh là được.

Bà ngoại là người ưa sạch sẽ, cái sân được quét dọn cực kỳ ngăn nắp, tuy có nuôi gà vịt nhưng bà dọn dẹp mỗi ngày.

Trong sân có một cây tử vi mười mấy năm tuổi, tán cây rất lớn, đang đúng mùa hoa nở, hoa đỏ rực rỡ, lá xanh mướt, trồng trong sân vừa che nắng vừa đẹp mắt.

Góc tường còn có một cây quế già, loại nở hoa bốn mùa, từng chùm hoa vàng rực, hương quế thơm nức cả sân.

Bà Phương rửa bát xong cũng ra sân nghỉ ngơi, lấy một đống bánh kẹo hoa quả đặt lên bàn đá cho nhóc con.

Phía rặng núi xa xa, ánh hoàng hôn ngày càng đỏ thẫm.

Mấy người ngồi trong sân nhìn trời tối dần từng chút một.

Tiếng chó sủa ngày càng nhiều, tiếng đực tiếng cái vang lên khắp nơi.

Nhóc con đúng là mệt thật rồi, khi tiêu cơm hòm hòm, Lục Tây Kiêu vào phòng lấy quần áo chuẩn bị tắm cho nhóc.

Ôn Lê đứng dậy khỏi ghế nằm, bưng cái ghế đẩu nhỏ Lục Cảnh Nguyên vừa ngồi vào nhà vệ sinh: "Lục Cảnh Nguyên có muốn ngồi tắm không?"

Lục Tây Kiêu đưa tay đón lấy.

Ôn Lê: "Biết dùng bình nóng lạnh không?"

Cái bình nóng lạnh này không giống mấy loại thông minh mà Lục Tây Kiêu hay dùng đâu.

Lục Tây Kiêu nhìn qua một lượt.

Ôn Lê đi vào, mở giúp anh, chỉ cho anh: "Bên trái là nước nóng, bên phải là nước lạnh, nhiệt độ nước hơi khó chỉnh đấy."

"Được rồi."

Ôn Lê lùi ra ngoài: "Tắm xong thì vứt quần áo vào máy giặt bên ngoài, quần lót nhớ giặt tay, giặt xong tự mang ra ngoài mà phơi, khăn mặt cũng phơi bên ngoài luôn, tôi lấy cho mấy cái móc áo mới."

"Được."

Ôn Lê sau đó quay lại sân.

Thấy bà ngoại cứ nhìn mình cười tủm tỉm.

Ôn Lê thắc mắc: "Sao thế ạ?"

Bà cụ: "Không có gì, hôm nay bà chỉ thấy vui quá thôi, vui vì Lê Lê có những người bạn khác biệt."

Ôn Lê lầm bầm một câu: "Có gì mà khác biệt chứ."

Cô ôm đầu Hắc Tướng Quân mà vò rối mù lên.

"Khác biệt lắm chứ, con có muốn bà nói ra không?"

"..."

Cửa nhà vệ sinh vừa đóng chưa được bao lâu lại mở ra, Lục Tây Kiêu bước ra, mặc bộ sơ mi trắng quần tây và giày da đen đắt tiền, trông cực kỳ lạc quẻ với khung cảnh xung quanh, hai ống tay áo xắn lên, lộ ra cánh tay săn chắc mạnh mẽ, anh nhìn về phía hai bà cháu, mỉm cười, bước chân không dừng đi thẳng vào nhà chính, lúc qua cửa hơi cúi đầu xuống.

Rất nhanh sau đó anh cầm đôi dép lê nhỏ đi ra, quay lại nhà vệ sinh.

Ôn Lê thu hồi ánh mắt.

"Tiểu Lục chưa có bạn gái nhỉ?"

Ôn Lê: "Chưa ạ."

Cứ ngỡ bà ngoại định hỏi thêm gì nữa, ai dè hết rồi.

Hỏi kiểu đầu voi đuôi chuột làm Ôn Lê không nhịn được quay sang nhìn bà, thấy bà chỉ cười không nói, vẻ mặt như đã thấu hiểu tất cả, mặt Ôn Lê hơi mất tự nhiên, động tác vò đầu Hắc Tướng Quân nhanh hơn hẳn, buông một câu: "Bà hỏi chuyện đó làm gì?"

Bà cụ: "Hỏi chơi vậy thôi, không làm gì cả, chỉ là bà khá thích cậu nhóc này, muốn tìm hiểu chút."

"Bà đừng tìm hiểu anh ta thì hơn." Ôn Lê lẩm bẩm: "Anh ta chẳng phải người tốt lành gì đâu."

Bà cụ nghe không rõ: "Người gì cơ?"

Ôn Lê quay lại cười với bà, cố tình không nói.

Bà cụ nhìn cô với ánh mắt tràn đầy cưng chiều.

Mười mấy phút sau, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng máy sấy tóc, rất nhanh, Lục Cảnh Nguyên tắm xong bưng ghế đẩu nhỏ đi ra.

"Chị ơi~"

Hắc Tướng Quân định lao tới.

"Hắc Tướng Quân, em ấy tắm rồi, không được cọ vào người em."

Ôn Lê lớn tiếng gọi giật lại.

Hắc Tướng Quân bị chê bẩn cảm thấy tủi thân vô cùng.

Nhóc con bưng ghế đẩu ngồi sát cạnh Ôn Lê.

Ôn Lê nhìn nhóc con mặc đồ ngủ thơm tho mềm mại.

"Đánh răng chưa?"

"Dạ rồi."

"Thế thì không được ăn gì nữa nhé."

"Con bít rồi ạ."

"Ông nội con đang làm gì trong đó?"

"Ông đang tắm ạ."

"..."

"Chị có muốn tắm không?"

"Để anh ta tắm trước đi."

Nhóc con chậm rãi nói: "Có cần... ông giúp chị tắm không ạ?" Dù sao cũng ở nhà chị, ông làm gì đó giúp chị là chuyện đương nhiên mà, ông chắc chắn cũng sẵn lòng giúp chị thôi.

Ôn Lê: "Không cần!"

Nhóc con xua xua tay nhỏ: "Không cần cảm ơn đâu ạ~"

Bảo Ôn Lê đừng có khách sáo.

Ôn Lê cúi người xuống, ghé sát nhóc con, lấy trán mình cụng nhẹ vào trán nhóc một cái: "Cảm ơn cái đầu em ý."

Khoảng chín giờ tối, đèn ngoài sân tắt phụt.

Lục Tây Kiêu dắt đứa nhỏ vào phòng Ôn Lê.

Phòng có rất nhiều đồ đạc, góc tường chất đầy sách, cao gần chạm trần nhà, nhưng chẳng có mấy quyển là sách giáo khoa trường phát, toàn là những loại sách mà ngay cả anh cũng chưa từng xem qua, cũng không nghĩ mình sẽ xem, lĩnh vực cực kỳ rộng, và chẳng có mấy quyển tiếng Trung.

Nhìn qua thì thấy đều đã được đọc, nhưng số lần lật chắc không nhiều, quyển nào cũng như mới, với cái não của Ôn Lê, chắc đọc một lần là không cần lật lại lần hai rồi.

Trước cửa sổ có một chiếc bàn học.

Lục Tây Kiêu tưởng tượng cảnh Ôn Lê ngồi trước bàn viết chữ học bài, từ tiểu học đến trung học, qua từng giai đoạn.

Trên mặt bàn đặt một khung ảnh.

Bên trong là ảnh Ôn Lê hồi nhỏ.

Tầm sáu bảy tuổi gì đó.

Lúc chiều cất hành lý vào Lục Tây Kiêu đã liếc thấy rồi.

Anh cầm bức ảnh lên ngắm nghía kỹ càng.

Ảnh chụp ở tiệm ảnh.

Ôn Lê sáu bảy tuổi giơ tay chữ V trước ống kính, một tay đút túi áo, nụ cười trên môi có phần hơi gượng gạo và khô khan, nhìn là biết chụp để dỗ bà ngoại vui thôi.

Ôn Lê lúc đó và bây giờ chỗ nào cũng giống, thậm chí cái khí chất "không dễ chọc" kia đã bắt đầu hình thành rồi.

Ảnh chụp vào mùa đông, chắc là dịp Tết, mặc áo bông dày cộp, quấn khăn len, đội mũ len đáng yêu và đeo găng tay len ấm áp, một cô bé nhỏ nhắn mềm mại đứng trước ống kính, được bà ngoại nuôi nấng rất tốt.

"Chị ơi~" Nhóc con trên tay anh nhận ra ngay lập tức.

"Là chị hồi nhỏ đấy." Lục Tây Kiêu mặt đầy ý cười: "Chị hồi nhỏ cũng đáng yêu y như Cảnh Nguyên vậy."

"Chị đẹp quá ạ~"

"Ừ, chị là cô bé đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất mà chú từng thấy." Lục Tây Kiêu cầm bức ảnh, không nỡ đặt xuống.

Anh muốn xin Ôn Lê bức ảnh này để sưu tầm.

Nhưng chắc chắn Ôn Lê sẽ không cho.

Không những không cho, cô còn có thể chê cái điệu bộ giơ tay chữ V trong ảnh là ngốc nghếch, rồi chạy tới giấu biệt đi cho xem.

Lục Tây Kiêu ra đầu giường lấy điện thoại, chụp lại bức ảnh, lưu giữ Ôn Lê hồi nhỏ vào trong máy mình.

Phòng đối diện.

Ôn Lê vừa nằm xuống bỗng nhớ ra chuyện gì, lập tức bật dậy xuống giường, mở cửa đi ra, sang phòng đối diện, gõ cửa.

Lục Tây Kiêu vừa đặt bức ảnh về chỗ cũ ra mở cửa.

"Sao thế em?"

"Lấy món đồ."

Ôn Lê lách người vào phòng, bước nhanh tới bàn học chộp lấy bức ảnh của mình.

Thấy Ôn Lê cố ý giấu bức ảnh ra sau lưng, Lục Tây Kiêu hơi chột dạ, anh giả vờ như không thấy, không biết trên bàn có ảnh, tò mò hỏi một câu: "Cái gì thế?"

Nghe Lục Tây Kiêu hỏi vậy, Ôn Lê hơi thở phào.

Xem ra Lục Tây Kiêu vẫn chưa thấy bức ảnh.

"Không có gì."

Cô cầm bức ảnh đi luôn.

Lục Tây Kiêu đóng cửa phòng lại, nghiêm trọng nói nhỏ với nhóc con: "Đừng để chị biết chúng ta đã xem ảnh rồi nhé."

"Tại sao ạ?"

"Chị không muốn chúng ta xem đâu."

Phòng quá nhiều đồ, Lục Tây Kiêu bế nhóc con tiếp tục tham quan, cuối cùng dừng lại trước cái bao cát tập đấm bốc kia.

Tưởng tượng cảnh Ôn Lê luyện đấm bốc.

Anh không nhịn được nắm tay lại đấm một cú.

Lực đạo không nặng không nhẹ.

Nhóc con cũng bắt chước anh, đấm một cú nhỏ xíu.

Hai ông cháu nhìn nhau cười.

"Thôi, đi ngủ thôi."

Lục Tây Kiêu bế đứa nhỏ nằm trên chiếc giường Ôn Lê từng ngủ, gối đầu lên gối của cô, cảm nhận hơi thở quen thuộc, ánh mắt bất giác trở nên dịu dàng.

Đề xuất Trọng Sinh: Kẻ Thí Mạng Bị So Sánh? Sau Khi Ta Tử Độ, Cả Tông Môn Đều Hối Hận
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện