Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 398: Ôn Lê: Không phải anh chỉ uống canh thôi sao; Gắp cá cho Ôn Lê ngay trước mặt bà ngoại

Ôn Lê cầm đống quần áo vừa thu vào quay lại nhà chính, lúc vào cửa nói với Lục Tây Kiêu phía sau: "Đồ đạc cứ để ở phòng bên trái đi."

"Được." Lục Tây Kiêu xách hai cái vali ở cửa vào nhà chính, trước khi mang vào phòng bên trái, anh quay đầu nhìn Ôn Lê đang ôm quần áo vào phòng đối diện, anh không đẩy cửa vào thẳng phòng Ôn Lê mà đứng đợi ở cửa một lát.

Ôn Lê cất quần áo xong cầm móc áo đi ra, thấy Lục Tây Kiêu đang đợi ngoài cửa, cô đi tới mở cửa phòng mình: "Vào đi."

"Cẩn thận cái bậu cửa, nhấc chân cao lên chút." Lục Tây Kiêu nhắc nhở nhóc con phía sau, xách hành lý theo vào phòng.

Vừa vào cửa, anh theo bản năng đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt.

Đồ đạc rất nhiều và tạp nham, khiến thoạt nhìn có vẻ hơi bừa bộn nhưng nhìn kỹ lại thấy khá ngăn nắp, mọi thứ đều được phân loại gọn gàng.

Giữa phòng còn dựng một cái bao cát tập đấm bốc.

Ôn Lê: "Mang cái ổ chó của mày sang phòng bà ngoại đi."

Hắc Tướng Quân chạy lại ngậm ổ của mình lên, băng qua nhà chính tha thẳng sang phòng đối diện, sau đó lại chạy về.

Ôn Lê đi tới đầu giường cầm đôi dép lê của mình lên, nói với Lục Tây Kiêu: "Anh cứ dọn dẹp trước đi."

"Phòng này có được tham quan không?" Lục Tây Kiêu hỏi cô.

Ôn Lê hứ một tiếng: "Anh đều ngủ ở đây rồi còn gì."

Hỏi thừa.

Cô mà bảo không được thì chẳng lẽ hằng ngày anh định nhắm mắt mà ra vào à?

Bày đặt làm quý ông lịch lãm cái gì không biết.

Lục Tây Kiêu cười nói: "Hứa là không lục lọi lung tung."

Ôn Lê xoay người ra khỏi phòng.

Lục Tây Kiêu đặt vali vào sát tường rồi nói với nhóc con đang tò mò ngắm nghía căn phòng: "Tối nay chúng ta mới tham quan phòng chị sau nhé." Sau đó cũng dắt nhóc con đi ra.

Bà cụ đã bận rộn chuẩn bị xong bữa tối trong bếp.

Thấy Ôn Lê bưng thức ăn vào, vị đại thiếu gia từ nhỏ đã cơm bưng nước rót cũng đi theo vào bếp giúp một tay.

Nhóc con như cái đuôi nhỏ bám theo anh không rời.

Bốn người quây quần bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ không quá lớn để ăn cơm.

Bà cụ nhiệt tình chào mời: "Bà chỉ làm mấy món cơm canh đạm bạc thôi, không biết hai cha con có ăn quen không."

Lục Tây Kiêu: "Cháu ăn quen ạ. Bà vất vả quá."

Nhóc con nhỏ giọng nói theo: "... Vất vả."

Bà cụ cười hỉ hả: "Không vất vả gì đâu."

Nói xong, bà vào bếp lấy thêm mấy cái bát múc canh cá, còn lấy cho nhóc con một cái thìa sứ để dùng.

Bà cụ bưng bát canh cá vừa múc xong đưa cho Lục Tây Kiêu.

"Nào, nếm thử canh cá do chính tay Lê Lê câu về nấu đi."

Lục Tây Kiêu vội vàng đón lấy: "Dạ để cháu tự làm là được rồi ạ."

"Không sao, đừng khách sáo, mau nếm thử đi." Bà cụ đáp lời, tiếp tục múc canh cho nhóc con.

"Vâng." Lục Tây Kiêu bưng lên định uống, bỗng nghe Ôn Lê ngồi bên trái thong thả buông một câu: "Không phải anh chỉ uống canh thôi sao?"

Động tác của Lục Tây Kiêu khựng lại, nhìn cô.

Ôn Lê cứ thế thản nhiên nhìn lại anh.

Thấy Lục Tây Kiêu đặt bát xuống một nửa, rồi lại bưng trên tay, uống cũng không được mà không uống cũng chẳng xong, cứ đứng hình ở đó.

Ôn Lê đón lấy bát canh cá bà ngoại vừa đưa tới, bĩu môi, định nói kháy Lục Tây Kiêu câu gì đó, thì lúc này bàn tay bưng bát canh của Lục Tây Kiêu lại vươn qua, dùng đũa gắp con cá diếc đồng to bằng hai ngón tay trong bát mình bỏ vào bát canh của cô.

Ôn Lê mới biết hóa ra anh đang đợi bà ngoại đưa bát canh cho cô.

Anh ghé sát đầu về phía cô, cười nói nhỏ: "Anh uống canh, canh cũng ngon lắm, em ăn thịt đi, ăn nhiều vào."

Ôn Lê nhìn con cá anh vừa gắp qua: "..."

Sau đó không biết vì tâm lý gì mà liếc nhìn bà ngoại một cái.

Bà cụ không nhìn họ, cười tủm tỉm múc canh cho Hắc Tướng Quân.

Cái nụ cười đó, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang "hóng biến" thành công vậy.

Thấy Ôn Lê cũng không chê con cá Lục Tây Kiêu gắp cho, không có ý định nổi cáu, thậm chí còn chẳng thấy hành động của Lục Tây Kiêu có gì là đường đột, nụ cười trên mặt bà cụ càng sâu hơn.

Lục Tây Kiêu húp một ngụm canh, nói: "Ngon tuyệt ạ." Rồi nói với Ôn Lê: "Cá em câu ngon, mà bà nấu cũng khéo nữa."

Thần sắc Ôn Lê phức tạp.

Cái tên này hóa ra cũng dẻo miệng, biết nịnh đầm gớm!

Bà cụ: "Ngon thì uống nhiều vào, vẫn còn nhiều lắm."

"Vâng, cháu cảm ơn bà ạ."

Ôn Lê có chút cạn lời nhắc nhở: "Bà ngoại của tôi."

Lục Tây Kiêu: "Anh gọi bà là vì sự tôn kính."

Ôn Lê muốn trợn trắng mắt với anh luôn.

Cô vừa húp canh vừa hỏi: "Công ty anh rảnh rỗi thế à?"

Lục Tây Kiêu: "Em cũng biết nhà anh đông người mà, người nhà nghe nói anh đi tìm em, ai nấy đều tranh nhau gánh vác hết công việc của anh, bảo anh cứ thoải mái mà nghỉ ngơi."

Ôn Lê không thèm tiếp chuyện anh nữa, cầm đũa lên ăn cơm.

Tiện tay gắp thức ăn cho Lục Cảnh Nguyên ngồi đối diện.

"Cảm ơn chị ạ~"

Ôn Lê chỉ muốn nghe nhóc con đáng yêu này nói chuyện thôi.

Nói gì cũng lọt tai hơn ông nội nó.

Bà cụ vừa ăn vừa không nhịn được quan sát Lục Tây Kiêu, thấy từng cử chỉ hành động của anh đều toát lên vẻ quý phái nhưng không hề kiêu ngạo, phong thái đường hoàng chính trực, đối với trẻ con cũng cực kỳ tỉ mỉ và kiên nhẫn, nào là gỡ xương cá, gắp thức ăn, lau miệng. Bà cụ càng nhìn càng ưng ý, ánh mắt tràn đầy vẻ hài lòng.

"Cậu Lục này... bà gọi là Tiểu Lục nhé, dù sao cậu cũng gọi bà là bà ngoại rồi. Tiểu Lục này, cậu và Lê Lê nhà bà quen nhau thế nào vậy? Lê Lê bảo là nhờ đứa nhỏ này à?" Bà cụ nhìn nhóc con.

Lục Tây Kiêu dừng đũa: "Dạ đúng ạ. Cảnh Nguyên thích chơi gắp thú bông, Ôn Lê cũng thích, thế là hai người thành bạn ạ."

"Lê Lê đúng là thích chơi cái đó thật. Hóa ra là vậy."

Lục Tây Kiêu đặt đũa xuống, kể với bà cụ: "Nhờ có Cảnh Nguyên mà cháu mới có cơ hội quen biết Ôn Lê. Cảnh Nguyên từng bị lạc một lần, cũng nhờ Ôn Lê nhặt được, Ôn Lê không chỉ giúp đỡ đứa nhỏ mà còn giúp đỡ cháu rất nhiều, kỳ nghỉ hè còn mời cha con cháu sang nước M chơi, hai hôm trước mới về ạ, ngoài ra cháu còn một đứa cháu gọi bằng chú, học cùng trường với Ôn Lê, trên Ôn Lê một khóa."

Bà Phương: "Hóa ra giữa hai đứa có nhiều chuyện như vậy, hèn gì bà thấy Hắc Tướng Quân với đứa nhỏ này cũng thân thiết quá chừng."

"Gâu gâu~"

Nhóc con nhìn Hắc Tướng Quân đang ăn cơm trên cái ghế đẩu thấp.

Bà cụ: "Bà cứ lo Lê Lê ở Kinh Thành một mình sẽ cô đơn, giờ thì bà yên tâm rồi."

Lục Tây Kiêu: "Bà cứ yên tâm ạ, Ôn Lê ở Kinh Thành có bạn bè, có bạn học, không cô đơn đâu ạ, hơn nữa bọn cháu ở ngay sát vách nhà Ôn Lê, hầu như ngày nào cũng gặp nhau, lúc nào cũng có người chăm sóc."

"Thế thì tốt quá. Ơ? Hai đứa ở gần nhau thế à? Gần mức nào? Ngày nào cũng gặp sao?" Bà cụ nhìn hai người.

Ánh mắt Ôn Lê quét qua Lục Tây Kiêu một cái.

Lục Tây Kiêu không dám nói bừa nữa.

Ôn Lê: "Cùng một khu chung cư."

Bà cụ gật đầu như hiểu như không.

Cũng chẳng biết cái khu chung cư đó to cỡ nào mà ngày nào cũng gặp được nhau.

Cơm canh đạm bạc, cứ ngỡ cái miệng quý tộc của Lục Tây Kiêu sẽ không nuốt trôi, ai dè anh ăn khá ngon lành, chẳng thấy chút gượng ép hay làm màu nào, một đĩa cá kho sạch bách luôn.

Ôn Lê mới ăn được nửa bát đã ngồi đó nhìn anh ăn.

Người già ai chẳng thích thấy con cháu ăn uống ngon miệng.

Bà cụ chỉ cần nhìn Lục Tây Kiêu ăn thôi cũng thấy vui lây.

Trong gian nhà chính chỉ có một bóng đèn tròn tỏa ra hơi ấm khó tả.

Ăn xong, bà cụ định dọn bát đũa.

Lục Tây Kiêu vội đứng dậy: "Để cháu dọn cho ạ."

Bà cụ vội ngăn lại: "Không cần không cần, Tiểu Lục là khách, sao bà để cháu dọn được, mau đặt xuống đi."

Hai người bắt đầu đùn đẩy nhau.

Ôn Lê im lặng giật lấy bát đũa từ tay hai người.

Bắt đầu thu dọn.

Lục Tây Kiêu giúp một tay.

Bát đĩa vừa xếp chồng lên nhau, Ôn Lê đã bưng thẳng vào bếp.

Việc lau bàn cũng bị bà cụ tranh mất.

"Cháu trông đứa nhỏ đi, ngồi xem tivi một lát, hoặc ra sân đi dạo, ở nông thôn buổi tối chẳng có chỗ nào đi đâu, toàn tắm rửa nghỉ ngơi sớm thôi, chắc cháu sẽ thấy buồn chán, nhưng phong cảnh làng quê bà đẹp lắm, mai xem Lê Lê có chịu dẫn hai cha con đi chơi loanh quanh không, cái con bé đó hễ về làng là lười ra khỏi cửa lắm."

Bà cụ lau bàn xong, vào bếp tìm Ôn Lê, giành lấy việc rửa bát: "Lê Lê, hay là con dẫn họ ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm đi, đừng có để họ ngồi không thế."

Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn bộ phản diện đều điên cuồng, chỉ duy nhất nữ chính đáng yêu
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện