Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 287: Lục Kỳ: "Vượt núi băng đèo giết Ngũ Gia"; Lục Tây Kiêu: "Thử nói bậy thêm câu nữa xem"

Ánh mắt Lục Tây Kiêu dõi theo Ôn Lê đang tiến lại gần. Hắn đang định lên lầu quay về phòng chuẩn bị thì thấy Ôn Lê bên ngoài đột nhiên dừng lại giữa đường, thế là hắn cũng khựng lại theo.

Trong camera tối qua, Ôn Lê đi thẳng tới đây, tuy đi không nhanh nhưng giữa chừng không hề dừng lại.

Lục Tây Kiêu đang âm thầm quan sát thắc mắc không biết Ôn Lê dừng lại làm gì thì lúc này cô lại cử động tiếp. Cô xoay người, rồi đi về phía con đường nhỏ bên tay trái mình.

—— Con đường nhỏ nằm giữa hai căn biệt thự.

Ôn Lê đi ngang qua ngay trước mặt hắn, nhưng không dừng lại.

Đi tiếp nữa sẽ vào vùng mù của tầm mắt.

Lục Tây Kiêu lập tức rời khỏi cửa sổ sát đất, nhanh chóng ra khỏi biệt thự đi tìm Ôn Lê, rồi thấy cô đang đứng bất động trước bức tường bao bên hông căn biệt thự của hắn.

Lục Tây Kiêu không đi tới đó, nấp ở góc rẽ quan sát.

Dưới ánh trăng, Ôn Lê ngậm con dao gọt hoa quả vào miệng, sau đó một chân đạp lên gờ tường bao. Bức tường bê tông cao sáu mươi centimet, dán gạch men, phía trên nối với hàng rào sắt đen có mũi nhọn, tổng cộng cao hai mét.

Nhìn tư thế này của Ôn Lê, Lục Tây Kiêu không khỏi căng thẳng.

Không lẽ định leo tường vào sao?

Tối qua còn biết đi cửa chính, còn biết nhấn chuông mà.

Sao tối nay đột nhiên lại đổi cách vào nhà thế này?

Không kịp nghĩ nhiều, Lục Tây Kiêu từ góc rẽ đi ra, nhẹ bước tiến lại gần Ôn Lê. Bức tường cao thế này, nếu ngã xuống hoặc bị mũi nhọn trên hàng rào làm bị thương thì phải làm sao?

Chưa đợi Lục Tây Kiêu tới nơi, Ôn Lê đang đạp chân lên gờ tường một tay bám vào hàng rào, mượn lực một cái đã từ bên ngoài lộn người vào trong tường, đáp xuống đất một cách vững chãi.

Lục Tây Kiêu thở phào nhẹ nhõm.

Hắn đứng ngoài hàng rào nhìn Ôn Lê bên trong.

Tối nay định đi cửa sau à?

Diện tích bên hông biệt thự không lớn, nhưng thông với sân sau, Lục Tây Kiêu vội vàng ra hiệu cho đám thuộc hạ đang nấp ở sân sau.

Thuộc hạ ở gần cửa sau nhất sau khi nhận lệnh liền cúi người nhanh chóng đi tới mở cửa sau ra, sau đó tiếp tục ẩn thân.

Lục Kỳ ngồi xổm ở góc tường tối thui, tay ôm chậu cây cảnh che mặt, anh ta bước vài bước dài di chuyển tới bên cạnh Lục Võ.

Hạ thấp giọng nói: "Ôn tiểu thư sao không động đậy nữa? Cô ấy đang ngẩng đầu nhìn cái gì thế? Người mộng du có nhìn thấy được không?"

Lục Võ ra dấu im lặng, bảo anh ta trật tự.

Sân sau không có nhiều vật che chắn, hoàn toàn dựa vào bóng đêm để ẩn thân, mười mấy vệ sĩ áo đen dán lưng vào tường ngồi xổm thành một hàng, nín thở ngưng thần nhìn Ôn Lê đang đứng bất động ở đó.

Ôn Lê leo tường vào sau khi đứng dậy liền đi tới chân tường, ngẩng mặt nhìn lên trên. Lục Tây Kiêu nhìn theo tầm mắt của Ôn Lê, thấy một ô cửa sổ, là ô cửa sổ ở cuối hành lang tầng hai.

Cô ấy không lẽ định leo tường lên tầng hai rồi chui qua cửa sổ vào chứ?

Tối qua chẳng phải đường đường chính chính tới tìm mình sao?

Sao tối nay lại lén lút thế này?

Lục Tây Kiêu đang nghĩ ngợi thì Ôn Lê cử động, cô lại ngậm con dao gọt hoa quả vào miệng, một chân đạp lên bậu cửa sổ tầng một trước mặt, mượn lực đạp một cái, dễ dàng bám vào gờ cửa sổ.

Hỏng rồi, đúng là định leo tường chui cửa sổ thật.

Nhìn Ôn Lê đang bám trên tường leo lên trên, Lục Tây Kiêu lập tức từ ngoài tường bao lộn vào trong, đi tới ngay phía dưới Ôn Lê, giơ hai tay ra làm tư thế đón người.

Tường ngoài không bằng phẳng, lại có cửa sổ để mượn lực, nếu Ôn Lê tỉnh táo thì chẳng tốn chút sức nào cũng lên được.

Tim Lục Tây Kiêu treo ngược lên tận cổ họng.

Tuy hắn chắc chắn sẽ không để Ôn Lê ngã xuống đất, nhưng người mộng du không thể bị kinh động, dọa ra vấn đề gì thì phiền phức lắm.

Quần áo Ôn Lê đa phần đều rộng rãi, đồ ngủ lại càng thế. Theo đà leo ngày càng cao, một đoạn eo thon cùng tấm lưng trắng nõn đều phơi bày ra trước mắt Lục Tây Kiêu ngay phía dưới. Tuy là ban đêm nhưng ánh trăng đêm nay cực kỳ sáng, hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ.

Vì lo lắng cho sự an toàn của Ôn Lê nên lúc đầu Lục Tây Kiêu còn chưa phát hiện ra.

Hắn thề là hắn không cố ý nhìn đâu.

Lục Võ cũng nhận ra Ôn Lê định đi vào từ cửa sổ hành lang tầng hai, vội vàng bật tai nghe bluetooth, dặn dò người bên trong mở cửa sổ ra.

Người mộng du hành động chậm chạp, nhưng nền tảng đáng sợ của Ôn Lê vẫn còn đó, cho dù mộng du, sự nhạy bén và linh hoạt của thân thủ giảm đi chín mươi phần trăm thì mười phần trăm còn lại cũng đủ để cô dùng, rất nhanh đã leo tới dưới cửa sổ.

Lục Kỳ cảm thán: "Không hổ là Ôn tiểu thư, mộng du cũng chẳng làm chuyện bình thường, đã mất ý thức rồi mà còn biết cầm dao phòng thân."

Ôn Lê thành công chui qua cửa sổ vào tầng hai biệt thự.

Lục Tây Kiêu vừa mới yên tâm.

Nào ngờ khoảnh khắc Ôn Lê đáp xuống đất, tiếng chuông báo động vang lên.

Hệ thống an ninh của biệt thự đã phát hiện ra.

Đám vệ sĩ ở sân sau đang tập trung cao độ bị dọa cho giật mình, Lục Kỳ luống cuống tay chân móc điện thoại ra tắt đi, vừa ngẩng đầu lên đã nhận được cái nhìn tử thần từ Lục Tây Kiêu. Bóng đêm và khoảng cách đều không thể làm giảm đi sát khí trong đó, như muốn chẻ đôi anh ta ra vậy, Lục Kỳ sợ đến mức ngồi bệt xuống đất.

May mà tiếng chuông báo động không quá vang.

Lục Tây Kiêu lúc này đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, không rảnh tính sổ với Lục Kỳ, hắn vội vàng đi vào biệt thự từ cửa sau.

"Đi đi đi." Lục Kỳ không thèm suy nghĩ đuổi theo vào trong.

Lục Tây Kiêu vừa đi vừa chạy lên tầng hai.

May mà kịp lúc, Ôn Lê vẫn còn ở trên hành lang.

Hắn tranh thủ trước khi Ôn Lê tới đã quay về phòng mình, nằm lên giường, giây tiếp theo lại ngồi dậy, bật chức năng ghi hình của chiếc điện thoại dự phòng đã cố định sẵn từ trước, sau đó nằm lại lên giường.

Một lát sau, tiếng đẩy cửa khẽ khàng vang lên.

Ôn Lê vào rồi.

Nhanh thế sao?

Xem ra lần này Ôn Lê không đi tìm từng phòng một.

Lục Kỳ và Lục Võ lén lút đi theo vào phòng.

Lần thứ hai tới đây, Ôn Lê tỏ ra rất quen đường quen lối.

Lục Tây Kiêu đang nằm trên giường giả vờ ngủ nghe thấy tiếng bước chân nhỏ xíu ngày càng gần, hắn khép hờ đôi mắt, thấy Ôn Lê đã đi tới trước giường, rồi giống hệt tối qua, Ôn Lê cầm dao bằng cả hai tay, nhắm thẳng vào đầu hắn mà đâm xuống.

Vốn tưởng rằng cảnh tượng tiếp theo sẽ là kiểu "người lớn", sợ bị diệt khẩu nên Lục Kỳ đã định dắt Lục Võ chuồn lẹ, kết quả cảnh tượng đột nhiên trở nên bạo lực, Lục Kỳ sợ đến mức trợn tròn mắt.

Thấy Lục Tây Kiêu gặp nguy hiểm, Lục Võ định xông ra.

Đối mặt với con dao đâm xuống, Lục Tây Kiêu lại một lần nữa lộn người né tránh rồi ngồi dậy, nào ngờ Ôn Lê lần này một đòn không thành liền rút con dao cắm trên gối ra, xoay tay tung đòn tấn công hắn một lần nữa. Lục Tây Kiêu đang quỳ một gối trên giường vừa ngẩng đầu lên thì ánh dao đã áp sát mặt, hắn không kịp phòng bị nhưng may mà phản ứng đủ nhanh, lập tức ngả người ra sau né được.

Lưỡi dao sượt qua sống mũi hắn.

Sau hai đòn, mọi động tác của Ôn Lê đều dừng lại.

Người mềm nhũn, đổ ập về phía trước.

Lục Tây Kiêu vội vàng đưa tay đón lấy người.

Lục Kỳ hoàn hồn, bước hai bước tới lôi Lục Võ - người đã xông ra nhưng chưa xông ra hết - ra khỏi phòng ngủ, dắt người chuồn thẳng.

Lục Tây Kiêu lấy con dao đã gần như tuột khỏi tay Ôn Lê để sang một bên.

Sau đó cẩn thận đặt Ôn Lê nằm lên giường.

Ngoài cửa,

Lục Kỳ tay bấu vào hàm dưới, mặt đầy vẻ kinh hoàng: "Ôn tiểu thư mộng du là tới giết Ngũ Gia đấy! Tôi đã bảo cô ấy bao nhiêu thứ không lấy lại cứ lấy con dao làm gì, đáng sợ quá đáng sợ quá. Tối qua các anh còn chủ động mở cửa thả Ôn tiểu thư vào giết Ngũ Gia, anh còn chỉ đường cho cô ấy nữa, anh quá là vô lý luôn, tối nay còn vô lý hơn! Cả đám chúng ta đang giúp Ôn tiểu thư 'vượt núi băng đèo' giết Ngũ Gia! Bản thân Ngũ Gia còn là kẻ tiếp tay lớn nhất! Trực tiếp đặt cái đầu dưới lưỡi dao của Ôn tiểu thư cho cô ấy đâm!"

Chưa đợi Lục Võ nói gì, giọng nói của Lục Tây Kiêu đột ngột vang lên sau lưng: "Cậu thử nói bậy thêm câu nữa xem."

Đề xuất Ngược Tâm: Hắn Nói Nếu Ta Yêu Hắn, Hãy Vì Hắn Mà Tuẫn Tiết
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện