Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 288: Ngũ Gia thay cái não chỉ có Ôn tiểu thư; Ôn Lê: "Cái quái gì thế này"

Lục Kỳ sợ đến mức nhảy dựng tại chỗ, vội vàng quay đầu và lùi lại. Nhìn Lục Tây Kiêu xuất hiện ở cửa phòng, Lục Kỳ lườm Lục Võ, dùng mắt mắng người: Anh không biết đóng cửa à?!

"Cậu dùng con mắt nào thấy Ôn Lê muốn giết tôi?"

Lục Tây Kiêu hỏi một câu đầy sát khí.

Lục Kỳ lắc đầu.

"Cậu nhìn ra từ đâu là Ôn Lê muốn giết tôi?"

Lục Tây Kiêu hỏi dồn dập câu thứ hai.

Lục Kỳ lắc đầu.

"Cô ấy giết tôi làm gì?"

Lục Tây Kiêu nhìn chằm chằm Lục Kỳ, tung câu hỏi thứ ba.

Lục Kỳ lắc đầu như trống bỏi: "Không thấy, không nhìn ra, không biết. Từ nhỏ tôi ăn uống thiếu chất nên thị lực luôn rất kém."

Lục Võ: "Ngũ Gia, tôi thấy rồi, cả hai mắt tôi đều thấy rồi, Ôn tiểu thư vừa nãy đúng là muốn giết ngài."

Lục Kỳ phục sát đất, định đưa tay bịt miệng Lục Võ lại.

Cái đồ óc lợn này! Nói thật làm cái gì! Nói mấy lời làm tổn thương tình cảm của Ngũ Gia và Ôn tiểu thư như vậy không phải là tìm chết sao?

Lục Tây Kiêu nhìn Lục Võ đang bản lĩnh nói lời thật lòng, ánh mắt hơi nheo lại, mang theo ý cảnh cáo rõ rệt.

Lục Võ, người luôn đặt sự an toàn của Lục Tây Kiêu và Lục Cảnh Nguyên lên hàng đầu, không chút sợ hãi nói: "Người mộng du không có ý thức, không biết mình đang làm gì, nhưng Ôn tiểu thư lại có thể nhận ra ngài, hơn nữa không chỉ mục tiêu rõ ràng mà còn ngày càng cẩn thận hơn. Hai lần mộng du liên tiếp làm cùng một việc chứng tỏ đây không phải là trùng hợp. Cô ấy không chỉ giết ngài, mà còn chỉ giết mỗi ngài. Tôi nghe Lục Kỳ nói Ôn tiểu thư từng cùng Ngũ Gia đấu giá S Châu, nói như vậy thì Ôn tiểu thư và ngài thực ra là có hiềm khích. Ôn tiểu thư mộng du cực kỳ có khả năng là di chứng của phẫu thuật não cộng thêm nguyên nhân tâm lý gây ra. Ôn tiểu thư không tiếc 'vượt núi băng đèo' tới giết ngài, nguyên nhân tâm lý này rất có thể là do ngài gây ra, ngài trong lòng cô ấy chắc chắn là 'đặc biệt'."

Lục Kỳ mặt đầy vẻ không tin nổi nhìn Lục Võ.

Mọc não và mọc miệng từ lúc nào thế?

Đây là lần đầu tiên anh ta nghe Lục Võ nói nhiều như vậy.

Lục Kỳ nghe mà không nhịn được gật đầu lia lịa, quay đầu lại thấy khuôn mặt lạnh lùng của Lục Tây Kiêu, sợ quá lại vội vàng lắc đầu.

Lục Võ: "Tôi nghe Lục Kỳ nói Ôn tiểu thư là quyền vương của S Châu, tuy Lục Kỳ rất có thể nói quá lên, nhưng có thể trở thành quyền vương thì thân thủ chắc chắn cũng không yếu đi đâu được. Một mối nguy hiểm tiềm tàng mạnh mẽ như vậy ngài không thể không phòng."

Lục Kỳ sắp quỳ xuống rồi: Đại ca à, anh đừng có cái gì cũng nghe tôi nói chứ!

Tôi chỉ nói có hai cái đó thôi, anh vận dụng hết sạch sành sanh luôn rồi.

"Xem ra phát súng đó của Ôn Nhan không phải bắn vào người cậu, mà là bắn vào não cậu, còn tiện tay bắn mù mắt cậu luôn rồi." Sắc mặt Lục Tây Kiêu lạnh lẽo, giọng điệu hơi lạnh.

"Ôn Lê không phải người bình thường, cách biểu đạt tình cảm đương nhiên cũng không giống, đừng có đem Ôn Lê so sánh với người bình thường, càng đừng có lấy tư duy của cậu đi suy đoán hành động của Ôn Lê."

Ôn Lê tới tìm hắn bị bóp méo thành Ôn Lê tới giết hắn, Lục Tây Kiêu khinh thường giải thích, nhưng thực sự không nhịn nổi Lục Võ sai quá sai như vậy.

"Nghe cho kỹ đây, Ôn Lê không phải tới giết tôi, là tới tìm tôi, hơn nữa chỉ tìm mỗi tôi, chẳng qua là cách tìm tôi hơi đặc biệt, làm chuyện đặc biệt với tôi thôi. Cậu cũng biết tôi trong lòng cô ấy đặc biệt mà. Ngoài ra, Lục Kỳ không có nói quá, Ôn Lê chính là rất mạnh. Cút."

"Ngũ Gia..."

Lục Võ còn định nói gì đó, bị Lục Kỳ cưỡng ép kéo đi.

Lục Kỳ kéo người xuống lầu suốt dọc đường: "Đừng có Ngũ Gia Ngũ Gia nữa, anh là đại gia, anh là đại gia của tôi được chưa?!"

Lục Võ: "Ngũ Gia rốt cuộc bị làm sao thế?"

Lục Kỳ: "Ngũ Gia bị làm sao á? Anh nói xem Ngũ Gia bị làm sao! Ngũ Gia bị tráo não rồi, tráo thành một cái não chỉ có Ôn tiểu thư thôi. Bất kể Ngũ Gia là tự lừa mình dối người hay thực sự không nhận rõ hiện thực, ngài ấy bây giờ hoàn toàn chìm đắm trong giấc mộng đẹp do mình tự thêu dệt nên. Anh cứ nhất quyết đòi phá vỡ nó làm gì. Anh vừa nãy nói một tràng dài như vậy, phân tích có lý có tình, Ngũ Gia lại chỉ nghe thấy mỗi câu anh nói ngài ấy đặc biệt trong lòng Ôn tiểu thư thôi. Ngài ấy còn hiểu sai hoàn toàn ý nghĩa nữa. Đã rõ ràng như vậy rồi mà anh thế mà vẫn chưa hiểu, còn cứ cố nói mãi."

Lục Võ: "Cứ thế mà mặc kệ sao?"

Lục Kỳ: "Anh quản nổi không? Đừng nói con dao đó của Ôn tiểu thư chưa đâm vào người Ngũ Gia, cho dù có đâm vào thật thì Ngũ Gia đều tưởng đó là đãi ngộ đặc biệt Ôn tiểu thư dành cho ngài ấy."

Lục Võ không thể hiểu nổi: "Ngũ Gia đây là bị bệnh sao?"

Lục Kỳ: "Đúng vậy, hơn nữa vô phương cứu chữa, sau này sẽ còn ngày càng nghiêm trọng hơn. Việc anh có thể làm bây giờ là đi bọc hết mấy cái mũi nhọn trên hàng rào tường bao lại, rồi lắp thêm điểm tựa và điểm bám lên tường ngoài của cả căn biệt thự, cải tạo thành tường leo núi để thuận tiện cho Ôn tiểu thư ngày mai tới."

Lục Võ: "..."

Lục Kỳ: "Đừng có nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó, tôi không có bệnh, tôi đang rất nghiêm túc nói với anh đấy, không có lừa anh đâu."

Ôn Lê giết hắn? Ôn Lê giết hắn làm gì? Ôn Lê sao có thể giết hắn, Ôn Lê có lý do gì để giết hắn? Hơn nữa Ôn Lê muốn giết hắn dùng súng chẳng phải thuận tiện hơn sao? Dùng một con dao gọt hoa quả á?

Cái não của Lục Võ ấy, chẳng khác gì Lục Tử Dần, thế mà hắn cũng dám dùng.

Lục Tây Kiêu ngồi ở cuối giường, đợi Ôn Lê tỉnh lại.

Điện thoại đang ghi hình, Lục Tây Kiêu chỉ đành ngồi cách Ôn Lê xa một chút, ngay cả cảm xúc cũng không dám biểu lộ quá nhiều trước ống kính.

Khác với tối qua, Ôn Lê lần này ngủ khoảng hai tiếng đồng hồ mới tỉnh lại. Mở mắt ra, thấy một con búp bê thỏ màu tím hồng đầy nơ bướm, sặc mùi thiếu nữ.

Ôn Lê ngẩn người.

Cái quái gì thế này, sao trông hơi quen mắt nhỉ.

Không rảnh để tâm đến cái này, cô lập tức ngồi dậy.

Thấy Lục Tây Kiêu ngồi ở cuối giường, Ôn Lê liền biết mình lại mộng du rồi, cảm giác bực bội lập tức bủa vây lấy cô.

Cô thấy con dao gọt hoa quả mình mang tới bị Lục Tây Kiêu đặt trên tủ đầu giường, không cần nói cũng biết chuyện gì đã xảy ra.

Thấy Ôn Lê tỉnh lại, Lục Tây Kiêu cầm chiếc điện thoại đang ghi hình lên: "Tôi có quay phim lại, em muốn xem không?"

Ôn Lê im lặng một lát, đưa tay ra.

Lục Tây Kiêu kéo thời gian về tận lúc đầu, sau đó đưa cho cô.

Ôn Lê thấy mình cầm dao đi vào đâm Lục Tây Kiêu, sau khi bị Lục Tây Kiêu né được thì mình liền rơi vào giấc ngủ bình thường.

Thấy lúc mình ngã xuống Lục Tây Kiêu đã đón lấy cô vào lòng, bế cô lên giường, thần sắc Ôn Lê không rõ ràng.

Sau khi Lục Tây Kiêu đặt cô nằm trên giường thì liền biến mất khỏi ống kính, loáng thoáng có thể nghe thấy Lục Tây Kiêu đang nói chuyện với ai đó ở ngoài phòng. Một lát sau Lục Tây Kiêu quay lại phòng, xuất hiện trở lại trong ống kính, lấy một chiếc khăn lau chân cho cô...

Thấy cảnh này, thần sắc Ôn Lê hơi khác lạ, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt lại. Cô bỗng nhiên như mất kiên nhẫn, tùy tiện kéo thanh tiến độ vài cái, phía sau toàn là cảnh cô đang ngủ.

Ôn Lê tắt điện thoại.

"Muốn xem camera không? Lần này em không đi cửa chính, là leo tường vào, leo tường chui cửa sổ lên tầng hai, không có đi tìm từng phòng một mà đi thẳng tới phòng tôi luôn." Lục Tây Kiêu kể lại đại khái quá trình cho cô nghe.

Ôn Lê: "..."

Cạn lời đến mức nhắm mắt lại.

Ban ngày chê bai việc đi cửa chính lộ liễu quá ngu ngốc, ít nhất cũng nên leo tường chui cửa sổ, kết quả thế mà lại ghi nhớ và thực hiện luôn!

Ôn Lê điều chỉnh lại tâm trạng: "Cái di chứng này của tôi xem ra một hai ngày là không hết được rồi. Vì sự an toàn của Lục tiên sinh, Lục tiên sinh vẫn nên dọn về Lục gia đi."

Để Lục Tây Kiêu dọn đi là cách đơn giản nhất.

Còn có hiệu quả hay không thì lúc đó sẽ biết.

Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện