Ôn Minh vừa thấy Ôn Lê đã vội vàng nói: "Tiểu Lê, em đừng nói cho Lâm Trục Khê biết, đừng nói với cô ấy, anh không có làm, anh thật sự không có làm chuyện đó."
Anh ta giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, sợ bị phát hiện, vành mắt đỏ hoe, vừa lúng túng vừa sợ hãi, giọng nói run rẩy.
"Mấy người có bệnh thì đi mà chữa." Tuy bản thân không phải người tốt lành gì, nhưng việc nhân cách liên tục bị bôi nhọ và bị làm phiền khiến Ôn Lê cảm thấy hơi khó chịu.
Cô lách qua người anh ta đi ra cửa.
"Tiểu Lê, Tiểu Lê anh thật sự không có làm, anh sẽ chứng minh cho em thấy, em đừng để cô ấy biết..." Ôn Minh nhìn theo bóng lưng Ôn Lê mà gần như van nài một cách hèn mọn. Anh ta lắc đầu, cụp mắt thất thần lẩm bẩm: "Anh không có..." nhưng giọng điệu lại dần mất đi sự tự tin.
Xe của bệnh viện tâm thần đã dừng trước cổng Ôn gia.
Nhưng rất nhanh sau đó, xe cấp cứu cũng chạy tới.
Ôn Nhan dùng dao gọt hoa quả cắt cổ tay, được đưa đến bệnh viện.
Ôn Nhan vốn muốn nhân cơ hội này dùng bài ca hiếu thảo báo ân để thao túng Ôn Bách Tường, khiến ông ta bảo vệ mình. Không ngờ Ôn Minh lại đuổi tới bệnh viện, chẳng nói chẳng rằng đã lôi xềnh xệch cô ta - người vừa mới khâu xong vết thương - đi kiểm tra phụ khoa.
Ôn Nhan khóc lóc vùng vẫy.
Ôn Bách Tường định ngăn cản nhưng bị Ôn Minh cảnh cáo: "Nếu cha không muốn mất đứa con trai này thì đừng làm gì cả."
Ôn Minh vừa lôi vừa kéo, cưỡng ép đưa Ôn Nhan đến khoa phụ sản. Tiếng động ồn ào thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Bác sĩ và y tá cố gắng ngăn cản nhưng Ôn Minh mặc kệ. Ôn Nhan vì thế mà mất sạch tôn nghiêm, cô ta hận Ôn Minh thấu xương. Nhìn cha mình đứng đó trơ mắt ra không làm gì, lòng thù hận trong cô ta trỗi dậy điên cuồng.
Ôn Minh lôi Ôn Nhan vào phòng khám.
Anh ta quăng cô ta lên bàn khám như quăng một cái giẻ rách.
Giọng nói âm trầm vang lên: "Ôn Nhan, bất kể kết quả kiểm tra thế nào, anh cũng sẽ khiến em phải hối hận vì những gì mình đã làm."
Ôn Nhan sợ tới mức run bắn người. Chuyện đã đến nước này, cô ta buộc phải chủ động nói ra sự thật để dập tắt cơn giận của Ôn Minh.
"... Tôi nói, tôi nói."
Ôn Minh nhìn chằm chằm vào cô ta.
Trong tâm trạng căng thẳng của Ôn Minh, Ôn Nhan cuối cùng cũng chính miệng nói ra sự thật: "... Tối qua, chúng ta chẳng xảy ra chuyện gì cả."
Ngay lập tức, Ôn Minh như trút được gánh nặng ngàn cân.
Mặc dù Ôn Nhan tạm thời thoát khỏi việc bị Ôn Minh cưỡng ép tống vào bệnh viện tâm thần, nhưng cô ta không thể ở lại Ôn gia được nữa. Khổ nhục kế cực đoan của cô ta có tác dụng với Ôn Bách Tường, nhưng cũng chỉ khiến ông ta nhân từ cho cô ta ở lại Ôn gia tịnh dưỡng vài ngày.
Trên xe từ bệnh viện về nhà, Ôn Bách Tường lên tiếng: "Đợi con tịnh dưỡng ổn định rồi thì rời khỏi Ôn gia đi."
Lúc này Ôn Bách Tường đã bình tĩnh lại.
Bất kể là Ôn Minh say rượu làm càn hay chỉ là một sự hiểu lầm, hoặc thật sự là do Ôn Nhan giở trò như lời Ôn Minh nói, thì sự thật đối với Ôn Bách Tường đã không còn quan trọng nữa. Rõ ràng, giữa con trai ruột và con gái nuôi, ông ta đã chọn con trai ruột.
"Cha..."
Nước mắt Ôn Nhan rơi lã chã, không thể tin nổi nhìn cha mình.
Ôn Bách Tường nhắm mắt, hạ quyết tâm ngắt lời cô ta: "Nếu con không muốn bị anh trai con tống vào bệnh viện tâm thần thì hãy rời khỏi Ôn gia."
Lại là ông ta sai rồi. Lúc Ôn Nhan ra khỏi đồn cảnh sát, lẽ ra ông ta nên nghe lời Ôn Minh để cô ta rời đi. Bất kể sự thật hôm nay là gì thì cũng sẽ không xảy ra chuyện này.
Tận tai nghe thấy Ôn Minh dùng quan hệ cha con để đe dọa Ôn Bách Tường, Ôn Nhan biết rằng dù mình có rơi bao nhiêu nước mắt, nói bao nhiêu lời hay ý đẹp, bày tỏ lòng hiếu thảo ra sao cũng vô ích.
Thế là cô ta chậm rãi thu lại nước mắt, vô cảm nhìn về phía trước, bình tĩnh chấp nhận kết cục này: "Được, đợi vài ngày nữa con khỏe lại sẽ rời khỏi Ôn gia."
Cô ta tính kế Ôn Minh, ngoài việc trả thù anh ta thì còn là để có thể gả cho anh ta, bám trụ ở Ôn gia cả đời. Chỗ dựa duy nhất và cũng là người duy nhất có thể giúp cô ta đạt được mục đích chính là Ôn Bách Tường. Nhưng cô ta đã đánh giá thấp sự cứng rắn và quyết đoán của Ôn Minh, cũng như đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng Ôn Bách Tường.
Dù có vùng vẫy thế nào cũng không còn khả năng nữa rồi.
Ôn Bách Tường đang chìm đắm trong cảm xúc của mình nên không nhìn thấy sự lạnh lẽo đáng sợ và vẻ điên cuồng đang cuộn trào trong mắt Ôn Nhan ngồi bên cạnh.
Ôn Bách Tường cảm thấy mệt mỏi chưa từng có, tóc bạc đã lốm đốm hiện ra ở hai bên thái dương, chỉ trong thời gian ngắn mà ông ta già đi trông thấy. Sự uy nghiêm, mạnh mẽ và tự tin của ông ta đã bị Ôn Lê mài mòn từng chút một chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi.
Mấy ngày nay gần như không ngủ, Ôn Bách Tường đã kiệt sức đến giới hạn. Sáng nay về nhà vốn định nghỉ ngơi, nhưng từ bệnh viện về xong ông ta lại ngồi lặng lẽ ở ghế sofa phòng khách tầng một suốt cả ngày.
Trên tay ông ta cầm bức ảnh chụp chung của mình và mẹ Ôn Lê.
Điện thoại từ công ty gọi đến liên tục.
Lúc đầu Ôn Bách Tường còn nghe máy, về sau ông ta chẳng buồn động đậy nữa. Gần mười một giờ đêm, ông ta mới đợi được Ôn Lê về.
Ôn Bách Tường đứng dậy, cảm thấy hoa mắt chóng mặt, thân hình hơi lảo đảo. Ông ta định thần lại, nhìn Ôn Lê, cất giọng nặng nề: "... Tiểu Lê, còn đường nào để cứu vãn không con? Ta thừa nhận, ta không phải là một người chồng tốt, càng không phải là một người cha tốt. Cả đời này ta đã làm quá nhiều chuyện ngu ngốc, có lỗi với quá nhiều người, đặc biệt là con. Nếu quỳ xuống mà có tác dụng, ta sẵn sàng quỳ xuống trước mặt con, chỉ cầu xin con cho ta một cơ hội để bù đắp."
Sự sám hối sâu sắc của Ôn Bách Tường bị Ôn Lê phớt lờ.
Ôn Lê đi thẳng lướt qua Ôn Bách Tường, đến một câu cũng chẳng buồn nói.
Thái độ của cô đã nói lên tất cả.
Nghe tiếng bước chân Ôn Lê lên lầu, Ôn Bách Tường không đeo bám nữa, ông ta đứng tại chỗ, tự lẩm bẩm: "... Chuyện hôm nay ta xin lỗi con, ta không nên nghi ngờ con, xin lỗi con."
Vẫn không có bất kỳ lời hồi đáp nào, mặt Ôn Bách Tường xám như tro tàn.
Lâm Vân cực kỳ không tán thành việc Ôn Bách Tường để Ôn Nhan ở lại nhà dưỡng thương, bà ta chỉ muốn Ôn Nhan biến khỏi Ôn gia ngay lập tức vì sợ sau này cô ta lại không chịu đi. Nhưng bà ta lại không dám có ý kiến gì.
Và thực tế đã chứng minh, nỗi lo của Lâm Vân không hề sai.
Ngày thứ hai sau khi Ôn Nhan cắt cổ tay, cô ta đã ra ngoài.
Cô ta ở lì trong câu lạc bộ bắn súng cả ngày.
Hai ngày sau đó cô ta cũng đều đến câu lạc bộ này.
Và tối hôm đó sau khi rời khỏi câu lạc bộ, cô ta đã hẹn gặp một người, nhận được một thứ từ đối phương.
Về đến nhà, Ôn Nhan khóa trái cửa, lấy thứ đó từ trong túi xách ra, thong thả bóc từng lớp báo bọc bên ngoài như đang thu hoạch một món bảo vật.
Cuối cùng, lộ ra một khẩu súng lục màu đen.
Ôn Nhan nghịch khẩu súng, nụ cười đầy vẻ điên dại.
Công ty nhà ngoại của Lâm Vân đã tuyên bố phá sản vào ngày hôm nay.
Còn Ôn Bách Tường đang ở bước đường cùng vẫn đang khổ sở vùng vẫy, mãi không chịu gật đầu đồng ý với quyết sách của Ôn Minh, nhưng thực chất đã ngầm thừa nhận, hay nói đúng hơn là ông ta căn bản không ngăn cản nổi Ôn Minh.
Ôn Bách Tường vẫn đang mong chờ kỳ tích xảy ra.
Nhưng tập đoàn Ôn thị đã bắt đầu đếm ngược ngày tàn.
Ôn Minh thì đang tranh thủ từng giây từng phút để tìm người chịu thu mua lại công ty.
Cả hai đang chạy đua với thời gian.
Sáng sớm,
Một chiếc Alphard màu đen dừng trước cổng Ôn gia.
Lục Cảnh Nguyên xách một món quà, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Lục Võ giao thiệp với quản gia Ôn gia. Vừa nghe Lục Cảnh Nguyên là người nhà họ Lục, là bạn của Ôn Lê, đến tìm Hắc Tướng Quân, quản gia cung kính dẫn người vào cửa.
Ôn Nhan như một bóng ma đứng lặng lẽ ở đầu cầu thang tầng hai, nhìn chằm chằm vào Lục Cảnh Nguyên ở dưới lầu không rời mắt.
Đề xuất Cổ Đại: Tuyết Tường Chu: Trường An Di Mộng
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay