Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 259: Ôn Nhan khống chế Lục Cảnh Nguyên

Quản gia nhiệt tình tiếp đãi Lục Cảnh Nguyên, bảo người hầu lên lầu tìm Hắc Tướng Quân, kết quả là Hắc Tướng Quân đã chạy ra sân sau chơi bóng.

Lục Võ: "Làm phiền dẫn chúng tôi ra sân sau."

Quản gia không dám chậm trễ, vội vàng dẫn người ra sân sau.

Hắc Tướng Quân đang chơi bóng thấy nhóc con thì ngay cả quả bóng yêu thích nhất cũng chẳng thèm đoái hoài, phấn khích chạy về phía cậu bé.

"Cún con."

Nhóc con vui vẻ ôm lấy đầu Hắc Tướng Quân cọ cọ, rồi mở món quà mình mang tới ra, đó là một chiếc khóa vàng.

Chiếc khóa vàng này nhóc con đã chọn rất lâu, cuối cùng mới chọn được chiếc có hoa văn gần giống với chiếc khóa vàng mà ông cố tặng cho cậu.

Cậu đã liên lạc với chị, vốn định mang đến câu lạc bộ cho Hắc Tướng Quân, nhưng chị lại không có thời gian đến đó.

Nhóc con có chút nóng lòng, cộng thêm đã một thời gian không gặp Hắc Tướng Quân nên đã mang quà tìm đến tận Ôn gia.

Biết đi đến nhà người khác phải mang theo quà, đặc biệt đây còn là nhà của chị, nhóc con hiểu chuyện còn mang theo một đống quà quý giá, nhưng cậu không hề biết đây không phải là nhà thật sự của Ôn Lê, và những người này cũng không phải là người thân thật sự của cô.

Lục Võ giúp nhóc con đeo khóa vàng cho Hắc Tướng Quân.

Vì kích thước cơ thể thay đổi, chiếc chuông vàng trên cổ Hắc Tướng Quân đã được Ôn Lê thay ít nhất ba lần. Chiếc chuông nó đang đeo bây giờ to hơn lúc nhỏ hai vòng, cộng thêm chiếc khóa vàng lớn của nhóc con, vẻ phú quý đó sắp đuổi kịp đại gia mới nổi rồi, tuy giàu hơn nhưng khí chất cũng "hổ báo" hơn hẳn.

Dáng vẻ này mà đi ra ngoài, đừng nói là trộm, ai nhìn thấy mà chẳng thèm thuồng.

Hắc Tướng Quân vui mừng vẫy đuôi liên tục với nhóc con.

Một người một chó chơi bóng ở sân sau.

Quả bóng bay ra ngoài.

Hắc Tướng Quân đang định lao tới nhặt bóng thì thấy quả bóng lăn đến chân một người và được người đó nhặt lên. Hắc Tướng Quân nhìn người đó, nhớ lại lần trước đối phương đã sợ mình thế nào, nên nó dừng lại, khẽ sủa một tiếng: "Gâu~"

Hy vọng đối phương trả bóng cho mình.

Ôn Nhan cầm quả bóng, mỉm cười đi đến trước mặt nhóc con.

Cô ta ngồi xổm xuống, nụ cười dịu dàng, giọng nói cũng dịu dàng: "Thật khéo quá, chúng ta lại gặp nhau rồi, còn nhớ cô không? Chúng ta đã gặp nhau ở công ty đấy, lúc đó cháu còn nhặt được đồ cô đánh rơi nữa, cô là chị của Ôn Lê."

Nhóc con nhìn Ôn Nhan.

Nhóc con tiếp xúc với không nhiều người, người trước mặt cậu vẫn còn ấn tượng, nghe cô ta nói mình là chị của Ôn Lê, nhóc con rất bất ngờ, hơn nữa cậu chưa bao giờ nghe Ôn Lê nhắc tới.

Ôn Nhan: "Cô có thể chơi cùng cháu không?"

Những lời Lục Võ nói lần trước nhóc con vẫn còn nhớ, Lục Võ bảo nếu cậu chơi với những người chị khác, Ôn Lê sẽ để ý. Lẽ ra cậu nên lắc đầu từ chối lời đề nghị của Ôn Nhan ngay lập tức, nhưng cậu lại nghĩ Ôn Nhan là chị của Ôn Lê... nhóc con do dự.

Ôn Nhan: "Chúng ta cùng chơi bóng nhé? Tay cô bị thương rồi, đang ở nhà dưỡng thương, buồn chán lắm."

Ôn Nhan để lộ một chút cổ tay đang quấn băng gạc.

Nhóc con thấy cô ta bị thương thì càng khó mở lời từ chối.

Lục Võ đang định tiến lên ngăn cản thì điện thoại nhóc con để chỗ anh vang lên, là cuộc gọi video của Lục Tây Kiêu.

Lục Võ đành phải bắt máy.

Và ngay trong khoảnh khắc anh cúi đầu nhận cuộc gọi video, Ôn Nhan vốn đang dịu dàng bình thường bỗng nhiên thay đổi tính nết, một tay bế thốc nhóc con lên, đồng thời rút khẩu súng đã lên nòng trong túi ra gí vào đầu cậu bé, ngón tay đặt trên cò súng, nhanh chóng lùi lại, giãn cách khoảng cách với Lục Võ.

Ôn Nhan khống chế Lục Cảnh Nguyên, hét lớn với Lục Võ đang định phản ứng: "Đừng qua đây, nếu không tôi bắn chết nó ngay lập tức."

Quản gia dẫn theo hai người hầu bưng nước trái cây và hoa quả ra, nhìn thấy cảnh này suýt chút nữa thì rụng rời tim gan.

"Gâu gâu gâu——" Hắc Tướng Quân chống chân trước xuống sàn, sủa liên hồi về phía Ôn Nhan, để lộ hàm răng sắc nhọn.

Ôn Nhan vốn sợ chó liền nổ súng thẳng về phía Hắc Tướng Quân đang ở gần mình nhất, lực giật khiến tay cô ta có chút tê dại.

Hắc Tướng Quân phản ứng cực nhanh, né được trong gang tấc.

Viên đạn bắn xuống sàn nhà, làm đá vụn bắn tung tóe. Hắc Tướng Quân nhe răng với Ôn Nhan, thân mình càng hạ thấp xuống, tư thế sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

Nhóc con bị phát súng này làm cho ngây người.

Lục Võ thừa cơ định rút súng, tay vừa chạm vào thắt lưng sau, Ôn Nhan cảnh giác lập tức thu súng lại gí sát vào đầu nhóc con, hét lớn với Lục Võ: "Đừng động đậy!"

Lục Võ đã nắm lấy súng buộc phải buông tay, theo yêu cầu của Ôn Nhan, Lục Võ giơ hai tay lên.

Lục Võ giữ bình tĩnh, cố gắng thương lượng với Ôn Nhan.

"Cô có biết hậu quả của việc này là gì không?"

"Bớt nói nhảm đi, lùi lại."

"Tôi bảo anh lùi lại, không muốn nó sống nữa đúng không?"

Lực tay của Ôn Nhan mất kiểm soát, họng súng ấn mạnh vào đầu nhóc con, liên tục ép Lục Võ lùi bước.

Nhóc con sợ hãi nhắm nghiền mắt, đầu bị họng súng gí đau điếng, cậu mím chặt môi nhỏ, cố gắng không để mình khóc ra tiếng.

Cảm xúc của Ôn Nhan đang cực kỳ kích động, Lục Võ không dám kích thích cô ta thêm nữa.

Biết khẩu súng trong tay Ôn Nhan rất nguy hiểm, sợ cô ta làm hại nhóc con, Hắc Tướng Quân cũng không dám manh động.

"Chỉ cần cô thả thằng bé ra, tiền tài danh vọng, bất cứ thứ gì cô muốn Ngũ gia đều có thể cho cô. Tôi đang gọi video với Ngũ gia đây, cô có thể thương lượng với Ngũ gia." Lục Võ vừa nói vừa chậm rãi hướng ống kính về phía Ôn Nhan, đồng thời bật loa ngoài.

Cuộc gọi video đã được kết nối từ nãy, Lục Tây Kiêu đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Tiếng súng vừa rồi suýt chút nữa khiến tim anh ngừng đập, lúc đó anh đã bật dậy khỏi bàn làm việc, không thể ngồi yên được nữa, may mà Lục Cảnh Nguyên không bị thương.

Qua ống kính, Lục Tây Kiêu nhìn nhóc con trong lòng Ôn Nhan đang sợ hãi không dám mở mắt, sát ý trong đôi mắt đen láy cuộn trào: "Ôn Nhan, tôi khuyên cô đừng tự tìm đường chết, bây giờ thả người ra tôi còn có thể tha cho cô một mạng. Nếu thằng bé bị thương dù chỉ một sợi tóc, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết."

Nói là thương lượng, nhưng Lục Tây Kiêu chỉ đưa ra cho Ôn Nhan một lựa chọn duy nhất.

Ôn Nhan nghe xong lại cười lớn, cô ta cao giọng đáp lại đầy thách thức: "Lục Tây Kiêu, Lục Ngũ gia, tôi sẽ khiến anh phải nhớ đến tôi cả đời."

"Đi chuẩn bị cho tôi một chiếc xe."

"Nghe thấy chưa?!"

"Ngay lập tức!"

Ôn Nhan hét lớn vào mặt quản gia đang sợ đến ngây người bên cạnh.

Lục Tây Kiêu cố gắng tiếp tục thương lượng với Ôn Nhan, nhưng bị cô ta ép lùi ngày càng xa. Ôn Nhan khống chế Lục Cảnh Nguyên lùi về phía gara, sau khi quản gia lái xe tới, cô ta đưa Lục Cảnh Nguyên lên xe, nhấn ga lao vút ra khỏi Ôn gia.

"Gâu gâu——" Hắc Tướng Quân đuổi theo chiếc xe chạy ra khỏi Ôn gia.

Lục Võ cũng lập tức lái xe đuổi theo.

Ôn Nhan vừa lái xe ra khỏi Ôn gia không lâu, trên đầu đã liên tục xuất hiện mười mấy chiếc trực thăng màu đen và hàng trăm chiếc flycam lượn lờ trên không trung, hoàn toàn định vị được chiếc xe của cô ta.

Lục Tây Kiêu liên tục gọi điện sắp xếp nhân thủ bao vây Ôn Nhan từng lớp một, đồng thời sải bước lên sân thượng tòa nhà, leo lên trực thăng.

Trên trực thăng, anh gọi điện cho Ôn Lê.

Ôn Lê lúc này vừa ra khỏi sân bay, từ Ma Đô trở về Kinh Thành, chuẩn bị về Ôn gia dọn đồ, đón Hắc Tướng Quân rồi quay lại Ma Đô.

Năm ngày nữa cô sẽ làm phẫu thuật ở Ma Đô.

Lần trước ngất xỉu khi ngâm suối nước nóng, Lục Tây Kiêu không phụ sự ủy thác đã đến kịp thời, nên Ôn Lê đã lưu số của anh.

Thấy cuộc gọi của Lục Tây Kiêu, Ôn Lê bắt máy.

"Ôn Lê, cô đang ở đâu? Cảnh Nguyên bị Ôn Nhan bắt cóc rồi, cô ta có súng. Bây giờ tôi đang ở Ma Đô, có thể giúp tôi một tay không?"

Đề xuất Xuyên Không: Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
BÌNH LUẬN
Leyla
Leyla

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

cầu review

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện