Một ngày trước Tết ông Công ông Táo.
Thành viên đội hai và các học viên thanh thiếu niên ở tầng một gần như đã về hết.
"Tôi cũng về ký túc xá dọn đồ đây, hẹn gặp lại mọi người vào năm sau nhé~" Phó Thanh tắt màn hình, cầm bao lì xì năm mới vừa mới nhận được còn nóng hổi, cười hì hì nhắc nhở mấy người: "Lì xì năm mới gửi trong nhóm hay gửi riêng đều được, đừng quên gửi là được nhé~ Yêu mọi người nhiều lắm~"
Lục Tử Dần ngó đầu sang hỏi Dư Quý đối diện: "Cá Bống, cậu mua vé chưa? Khi nào thì đi? Để tôi tiễn cậu."
Phó Thanh vừa bước ra khỏi cửa nghe thấy vậy liền ngả người ra sau, thò đầu ra sau cửa: "Tiễn tôi với phó đội, tôi bốn giờ chiều nay."
"Còn không mau cút đi." Lục Tử Dần vớ lấy bịch khăn giấy ném qua.
"Thiên vị!" Phó Thanh đáp lại bằng một ngón tay thối to đùng.
Dư Quý đầu cũng không ngẩng: "Không cần đâu."
Lục Tử Dần bĩu môi: "Được rồi."
Quay sang nhìn Ôn Lê, cười hì hì hỏi: "Đại thần, mấy ngày Tết tôi có thể tìm cô chơi không? Tôi dắt theo tiểu Cảnh Nguyên nữa."
Ôn Lê nhìn màn hình: "Tôi không ở kinh thành."
"Định đi du lịch à? Đi đâu thế? Cho tôi đi cùng với được không?"
"Về nhà. Minh Thành."
"Minh Thành tôi chưa đi bao giờ, có xa không? Cảnh đẹp không? Có món gì ngon không? Tôi đến nhà cô chúc Tết, cô dắt tôi đi chơi được không?"
Ôn Lê: "Minh Thành dân phong thuần phác, không tiếp người ngoài."
Lục Tử Dần: "Lại còn có kiểu đó nữa à? Dân tộc thiểu số sao?"
"Ừ."
Lục Tử Dần có chút thất vọng "à" một tiếng, lẩm bẩm: "Dân tộc thiểu số cũng không đến mức không tiếp người ngoài chứ..."
Một lát sau, Ôn Lê đang gõ bàn phím thuận miệng nói một câu: "Sao cậu không đến nhà Dư Quý chúc Tết? Tìm Dư Quý chơi?"
Lục Tử Dần liếc nhìn Dư Quý, lấy tay che miệng, nhỏ giọng đáp lại Ôn Lê: "Cá Bống không cho tôi đến nhà cậu ấy."
Thực ra Lục Tử Dần rất muốn đến tham quan gia tộc xã hội đen xem thế nào.
Ôn Lê: "Nhà cậu ấy nguy hiểm, không cho cậu đến cũng là bình thường."
Ôn Lê thuần túy là trêu chọc.
Lời vừa dứt, nhận ra hình như mình lỡ lời rồi, Ôn Lê đang tập trung phần lớn vào màn hình liền định thần lại.
Phát hiện Dư Quý đang nhìn mình, cô giả vờ như không biết.
Lục Tử Dần nhìn nhìn Dư Quý.
Sau đó bước vài bước đến trước mặt Ôn Lê, ngồi xổm xuống.
Hạ thấp giọng hỏi: "Đại thần, có phải cô biết ba của Cá Bống làm nghề gì không? Ngũ thúc của tôi nói với cô à?"
Ôn Lê mặt không đổi sắc, thuận nước đẩy thuyền: "Ừ."
Lục Tử Dần: "Chắc chắn là ba tôi nói với Ngũ thúc của tôi rồi."
"Cá Bống không giống ba cậu ấy đâu, những việc ba cậu ấy làm chẳng liên quan gì đến cậu ấy cả." Lục Tử Dần xua xua tay, làm chứng cho nhân phẩm của Dư Quý, lại nói: "Hơn nữa ba của Cá Bống tuy giết người phóng hỏa nhưng có thể giết đều là kẻ đáng giết, đốt đều là kẻ đáng đốt, chúng ta không rõ sự tình bên trong thì đừng có mang kính màu mà đoán mò."
Những lời phía trước tuy Lục Tử Dần đã hạ thấp giọng nhưng Dư Quý hoàn toàn có thể nghe thấy, thực ra cậu chính là hỏi thay cho Dư Quý.
Nhưng mấy câu sau biện hộ cho Dư Quý và ba Dư Quý thì cậu nói rất nhỏ, không để Dư Quý nghe thấy.
Cũng có một phần nguyên nhân là chính cậu cũng thấy không có cơ sở.
Dù sao cha của Dư Quý cũng là ông trùm xã hội đen lớn nhất Đông Nam Á.
Khả năng chưa từng làm việc xấu nào là không lớn lắm.
Ôn Lê há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu.
Tỏ ý đã hiểu.
"Đại thần, Ngũ thúc của tôi có phải thích cô không?"
"Ban ngày ban mặt đừng có nói lời ma quỷ."
"Tôi cũng thấy đó là lời ma quỷ."
Ôn Lê rời khỏi câu lạc bộ, quay về nhà họ Ôn.
Dọn dẹp đồ đạc rồi dắt Hắc Tướng Quân về Minh Thành.
Ôn Minh đúng lúc từ tầng ba đi xuống: "Ôn Lê, em định về nhà ngoại ăn Tết à? Hay là đón bà ngoại lên đây cùng ăn Tết đi?"
Ôn Minh vừa nói vừa đưa tay ra, muốn giúp Ôn Lê xách hành lý.
Bị Ôn Lê né tránh, lời nói cũng bị Ôn Lê phớt lờ.
Ôn Minh chỉ đành thôi, đi theo cô vào thang máy: "Vậy anh có thể cùng em về nhà ngoại ăn Tết không?"
"Gâu gâu~" Hắc Tướng Quân thấy được đấy, nó khá hoan nghênh.
Ôn Minh cười xoa xoa đầu chó của Hắc Tướng Quân.
Để ngăn Ôn Minh giống như hồi nghỉ hè tự tiện chạy đến nhà ngoại ở Minh Thành, Ôn Lê cảnh cáo một câu: "Đừng có mà sán lại gần."
Cửa thang máy mở ra, Ôn Lê dắt Hắc Tướng Quân rời đi.
Ôn Minh khẽ thở dài, nhìn phòng khách trống trải, không có lấy một chút không khí Tết sắp đến, gia đình đoàn viên ấm áp.
Anh thực sự không muốn ở nhà ăn Tết, thế là anh quay người lên lầu, cũng dọn dẹp đồ đạc rồi ra khỏi cửa...
Buổi tối Ôn Bách Tường về đến nhà, muốn bảo Ôn Minh đi cùng mình tham gia một buổi tiệc thương mại. Kể từ sau vụ Ôn Nhan đạo nhái, một hơi đắc tội gần nửa giới kinh doanh, bản thân ông ta lại tiếp tục tự phanh phui chuyện xấu hổ, tập đoàn Ôn thị bị các doanh nghiệp lớn cố ý bài xích.
Buổi tiệc thương mại này ông ta vất vả lắm mới lấy được thư mời.
Hiện tại công ty khó khăn lắm mới thở phào được một hơi, Ôn Bách Tường phải đi tạo dựng lại các mối quan hệ, tái hòa nhập vào vòng tròn đó.
Kết quả Ôn Minh chẳng thấy bóng dáng đâu.
Ôn Bách Tường gọi điện cho Ôn Minh, biết được người đang ở trên máy bay.
"Lại đi nước M? Dạo này sao con cứ chạy sang nước M suốt thế?"
"Sao ba không biết công ty có nghiệp vụ gì với nước M cần con phải đi công tác thường xuyên như vậy? Là việc công hay việc tư?"
Ôn Nhan không biết đầu dây bên kia Ôn Minh nói gì, chỉ thấy sắc mặt Ôn Bách Tường trầm xuống, sau đó có chút giận dữ.
"Cho nên con đòi công ty từ ba là định lấy cái tâm ham chơi chưa thu lại được đó để quản lý công ty sao?!" Ôn Bách Tường gắt gao nói.
Sau đó điện thoại bị Ôn Minh cúp máy.
Ôn Bách Tường tức giận bóp chặt điện thoại.
"Ba, anh đã không có ở đây thì để con đi cùng ba nhé."
Ôn Nhan tiếp tục nói: "Bây giờ con là trợ lý của ba, đi cùng ba tham gia các hoạt động tiệc tùng thương mại chẳng phải là công việc của con sao."
Ôn Nhan cố ý ngã cầu thang đã dùng một thân đầy vết thương và nước mắt để toại nguyện vào được Ôn thị, còn trở thành trợ lý chủ tịch.
Ôn Minh muốn ngăn nhưng không ngăn được.
Ôn Bách Tường không cho phép ai thách thức uy nghiêm của mình dường như có chút đối đầu với đứa con trai đại nghịch bất đạo, nhưng lại để Ôn Nhan được lợi.
Mặc dù trong mắt Ôn Bách Tường thì không hẳn là vậy.
Ôn Bách Tường không đồng ý ngay lập tức.
Ôn Nhan dường như nhìn ra nỗi lo lắng của ông ta, hiểu chuyện nói: "Ba yên tâm, con sẽ không để họ biết thân phận của con đâu."
Ôn Bách Tường đành nói một câu: "Ba không có ý đó."
Tại buổi tiệc.
Lục Tử Thừa ứng phó với từng người đến mời rượu trò chuyện.
Dường như sự chú ý đang đặt vào buổi tiệc, nhưng quan sát kỹ sẽ thấy tầm mắt anh thỉnh thoảng lại xuyên qua đám đông nhìn về cùng một hướng.
Ánh mắt anh luôn không kìm được mà nhìn về phía đó, người cũng vô thức tiến lại gần phía đó hơn, trong đầu đồng thời hồi tưởng lại cảnh tượng ở bệnh viện ngày hôm đó, lời tỏ tình bất ngờ của Ôn Nhan...
Ôn Nhan lúc đó chỉ đem chuyện thầm mến nhiều năm của mình nói cho anh biết.
Lúc đó cô ta chỉ muốn cứu vãn chút hình tượng trong lòng Lục Tử Thừa.
Thế nên không nói thêm gì khác, cũng không làm thêm gì khác.
Lục Tử Thừa lúc đó cũng không đưa ra phản hồi.
Sau đó Lục Tử Thừa không tránh khỏi việc ngày nào cũng nghĩ đến chuyện này, mà lúc này, Ôn Nhan đang ở cách anh không xa.
Ôn Nhan ăn mặc lộng lẫy trà trộn trong chốn danh lợi.
Một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da đánh giá Ôn Nhan, khóe miệng bị ly rượu che khuất mang ý vị sâu xa: "Xinh đẹp thế này, sao trước đây tôi chưa từng thấy cô nhỉ? Có thể cho tôi xin một tấm danh thiếp được không?"
Đề xuất Ngược Tâm: Bị Người Xưa Bỏ Rơi, Mới Hay Chân Tình Lại Ở Nơi Huynh Trưởng
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay