"Tiểu ông nội~" Nhóc con dùng giọng sữa gọi tiểu ông nội của mình.
Lục Tây Kiêu đáp lời, né tránh ánh mắt của Ôn Lê để nhìn nhóc con.
Khi nhìn thấy bát kem đầy ắp trước mặt nhóc con, lông mày anh theo bản năng định nhíu lại nhưng đã kịp kìm lại được.
Ăn hết bát kem này chắc anh phải bế nhóc đi quỳ trước tượng Phật mất!
Trời lạnh thế này sao lại có chỗ bán kem nhỉ?
Trời lạnh thế này sao lại gọi kem mà ăn?
Nhóc con lúc này lại xúc một thìa cho vào miệng.
Lục Tây Kiêu ngồi xuống bên cạnh nhóc con: "Cảnh Nguyên, tiểu ông nội đói rồi, cho tiểu ông nội ăn với được không?"
Anh không tiện nói trước mặt Ôn Lê rằng ăn nhiều đồ lạnh sẽ bị cảm bệnh.
"Vâng." Nhóc con hào phóng chia sẻ với tiểu ông nội.
Lục Tây Kiêu bưng bát kem qua, ăn một miếng, tuy trong trung tâm thương mại sưởi ấm đầy đủ nhưng vẫn thấy buốt miệng, cũng có chút không quen vị này.
Nhóc con lúc này lại đẩy một chiếc túi lớn bên cạnh về phía Lục Tây Kiêu, vui vẻ nói với tiểu ông nội: "Chị mua."
Lục Tây Kiêu nhìn qua: "Chị mua cho anh à?"
Anh không giấu nổi vẻ vui mừng, liền nhìn sang Ôn Lê.
Nhóc con lắc lắc cái đầu nhỏ, bàn tay nhỏ vỗ vỗ vào mình, rồi vội vàng kéo món quà lại một chút: "Không phải."
Lục Tây Kiêu đang hớn hở đưa tay ra nhận: "..."
Nhóc con thấy buồn thay cho tiểu ông nội vì không nhận được quà năm mới của chị...
Nhưng đây là chị tặng cho nhóc...
Có thể cho tiểu ông nội mượn chơi, nhưng không thể tặng lại, nếu không sẽ là không tôn trọng chị, sau này chị cũng sẽ không mua cho nhóc nữa.
Thật là ngượng ngùng và đau lòng.
Lục Tây Kiêu im lặng thu tay về.
Tiếp tục cầm thìa ăn kem.
Một miếng lớn trôi xuống, lòng càng thêm lạnh.
Nhìn tiểu ông nội đang thất vọng, nhóc con rút thẻ từ trong túi ra, hiểu chuyện nói: "Con mua..." Nhóc mua cho tiểu ông nội.
Lục Tây Kiêu được an ủi đôi chút: "Được."
Anh nhìn sang Ôn Lê đối diện, mở lời: "Anh hai tôi đột nhiên có việc gấp, làm phiền em rồi."
Ôn Lê liếc nhìn nhóc con, chạm phải ánh mắt nhóc, thong thả nói một câu: "Nhóc không phiền."
Nhóc con mỉm cười thẹn thùng với cô.
"Anh hai tôi tính tình thẳng thắn, có lẽ không biết cách nói chuyện lắm, nhưng ông ấy là người thực tế, đặc biệt là với người nhà." Khựng lại một chút, Lục Tây Kiêu nhớ đến câu "cố lên" của anh hai trong điện thoại, thế là anh tiếp tục nói: "Hai đứa con trai của ông ấy chẳng đứa nào di truyền được tính cách của ông ấy cả, đặc biệt là Lục Tử Dần, giống y hệt chị dâu hai của tôi."
Sau đó Lục Tây Kiêu như mở máy nói, kể cho Ôn Lê nghe về người nhà mình: "Anh ba tôi và anh hai tôi tính cách hoàn toàn trái ngược, nội tâm hơn nhiều, có hai con gái một con trai, con gái lớn năm ngoái kết hôn rồi, mấy tháng trước vừa sinh con, anh tư tôi thì kết hợp tính cách của anh ba và anh hai, lúc tĩnh lúc động, có một con trai và một con gái, với chị dâu tư cũng coi như đủ nếp đủ tẻ, tôi còn có một người chú họ, cùng anh họ cả ở Đức, phụ trách việc kinh doanh bên đó, anh họ thứ thì chọn tự lập môn hộ, ngoài ra tôi còn có hai người anh họ, một chị họ, một em họ..."
Ôn Lê: "..."
Lục Tây Kiêu: "Tôi có nói hơi nhiều không?"
Ôn Lê giọng điệu không rõ cảm xúc: "Anh muốn nói thì cứ nói."
Cứ coi như Lục Tây Kiêu đang khuấy động bầu không khí vậy.
"Tôi nói xong rồi."
"..."
"Sắp Tết rồi, em định về Minh Thành ăn Tết à?"
"Ừ."
Lục Tây Kiêu khẽ gật đầu, lại sắp có một khoảng thời gian không được gặp rồi.
Nhưng chắc Ôn Lê sẽ quay lại sớm thôi, dù sao còn phải tập luyện nữa.
Lục Tây Kiêu vừa nghĩ ngợi vừa xúc hết miếng này đến miếng khác vào miệng, ăn hết một phần ba, Lục Tây Kiêu mới sực tỉnh vì lạnh, cảm giác niêm mạc miệng chẳng còn chút cảm giác nào nữa. Nhìn bát kem vẫn còn hơn một nửa, thầm nghĩ lẽ ra không nên nói đói, nên nói khát thì hơn.
Ngay sau đó anh phát hiện cả người đối diện và nhóc con bên cạnh đều đang nhìn mình.
Anh chỉ đành nói với Ôn Lê: "Thực sự có chút đói..."
Nhìn Lục Tây Kiêu đang tranh kem của trẻ con ăn đến mức môi đỏ bừng vì lạnh, Ôn Lê muốn nói lại thôi.
Nhóc con thì trân trân nhìn tiểu ông nội, cái miệng nhỏ mới chỉ được nếm hai miếng nhỏ xíu khẽ chép chép mấy cái.
Chị mời nhóc ăn, nhóc chia sẻ với tiểu ông nội, kết quả tiểu ông nội coi như cơm mà ăn đã đành, còn ăn mảnh, chẳng thèm nhớ đến nhóc tí nào.
Trước đây tiểu ông nội có gì ngon đều nhường nhóc ăn trước mà...
Cảm nhận được chút cảm xúc oán hận đang dần lan tỏa của nhóc con, Lục Tây Kiêu hỏi: "Ở đây ngoài đồ lạnh ra còn có món gì khác không?"
Ôn Lê đưa một miếng vào miệng, thong thả đáp lại: "Nước lọc chắc là có đấy, còn có thể miễn phí và không giới hạn nữa."
Lục Tây Kiêu: "..."
Nhóc con lắc lắc cái đầu nhỏ: "Không muốn."
Nhóc không muốn uống nước lọc.
Nhóc lại nhìn bát kem trước mặt tiểu ông nội.
Lục Tây Kiêu nhân cơ hội nói: "Vậy chúng ta đổi quán khác ăn nhé?"
"Tôi cũng sắp đi rồi."
Ôn Lê từ chối.
Trước khi đi, Lục Tây Kiêu đút cho nhóc con một miếng nhỏ.
Nhóc con đã tha thứ cho tiểu ông nội.
Tình cảm ông cháu vốn đã bền chặt nay càng thêm khăng khít.
Trước cửa trung tâm thương mại, Lục Tây Kiêu nhận sáu hộp quà từ tay Lục Kỳ, đưa cho Ôn Lê: "Tôi và Cảnh Nguyên chúc Tết sớm bà ngoại em."
Về đến nhà họ Ôn, Ôn Lê gặp Hắc Tướng Quân ở sân sau ra đón, cô đưa một túi quà cho nó.
"Quà năm mới Lục Cảnh Nguyên tặng mày đấy."
Hắc Tướng Quân phấn khích ngậm túi quà chạy vào biệt thự, không đợi nổi mà muốn chạy về phòng để mở ra xem.
Ôn Nhan đúng lúc đi xuống lầu, cô ta vốn dị ứng với lông chó, dường như bị Hắc Tướng Quân đang hùng hục lao lên lầu làm cho kinh hãi, cô ta liên tục né tránh, sau đó chân đứng không vững, trực tiếp ngã từ mấy bậc thang cuối cùng xuống, trán lập tức đỏ lên một mảng.
Hắc Tướng Quân một hơi lao lên lầu nghe thấy động tĩnh, lập tức quay đầu nhìn lại, phát hiện tình hình xong, nó đặt túi quà xuống, sủa với Ôn Nhan dưới lầu hai tiếng, rồi chạy về phía cô ta.
"... Đừng qua đây, đừng qua đây."
"Người đâu, mau cứu mạng với."
Ôn Nhan dưới đất sợ hãi đến mức không màng đến vết thương và cơn đau trên người, liên tục lùi lại phía sau, cứ như con vật trước mặt không phải là chó mà là hổ báo cáo chồn muốn ăn thịt cô ta vậy.
Lâm Vân và những người hầu trong biệt thự nghe thấy động tĩnh đều lập tức ra xem, nhưng không một ai tiến lên làm gì cả.
"Dì Vân cứu con với..." Ôn Nhan kinh hãi cầu cứu.
Nhận ra đối phương sợ mình, Hắc Tướng Quân lùi lại phía sau.
Đang lúc không biết làm sao.
"Hắc Tướng Quân, lên lầu."
Ôn Lê bước vào, chẳng thèm nhìn Ôn Nhan dưới đất lấy một cái.
Hắc Tướng Quân có chút sốt ruột sủa với Ôn Lê một tiếng, như đang nói với cô rằng không liên quan đến nó, nó không hề chạm vào cô ta.
Ôn Lê vừa đi vừa dạy nó: "Lần sau nó còn giở mấy cái trò mèo này thì cứ trực tiếp cắn nó cho tao, cắn vào cổ ấy, chết cho nhanh."
Giọng điệu thản nhiên như không, nhưng lại nói ra những lời cực kỳ độc địa.
Những người có mặt nghe xong đều biến sắc.
"Gâu~" Hắc Tướng Quân ra hiệu rằng nó không thích cắn người.
Ôn Lê dắt Hắc Tướng Quân lên lầu, đám người hầu đứng xem tản ra hết, tiếp tục đi làm việc, Lâm Vân cũng quay người đi làm việc của mình.
Chỉ còn Ôn Nhan vẫn nằm dưới đất, đến một người đỡ cô ta dậy cũng không có.
Ôn Bách Tường sau khi về nhà nghe vợ kể lại chuyện Ôn Nhan bị Hắc Tướng Quân dọa đến mức ngã cầu thang, vợ còn nói Ôn Lê lần sau định để Hắc Tướng Quân cắn chết Ôn Nhan.
Lâm Vân: "Ôn Nhan ở lại nhà họ Ôn thì người chịu tổn thương chỉ có chính nó thôi."
Ôn Bách Tường im lặng đi đến phòng Ôn Nhan thăm hỏi.
Ôn Nhan nói một tiếng "vào đi", thấy là cha, cô ta vội vàng kéo tay áo xuống che đi vết bầm tím, lại giấu thuốc đi, lúc đứng dậy thì vén tóc ở thái dương xuống, cố gắng che đi vết thương trên trán.
Trong phòng nồng nặc mùi rượu thuốc, Ôn Bách Tường nhìn hành động của Ôn Nhan, trong lòng thấy xót xa.
"Ba, ba đã về rồi."
Dáng vẻ giả vờ như không có chuyện gì của Ôn Nhan càng khiến Ôn Bách Tường thấy nghẹn lòng.
"Vết thương thế nào rồi?"
"Con không sao, chỉ là trán bị va quẹt chút thôi, là do con cả ngày chưa ăn gì nên lúc xuống lầu chân bị mềm nhũn rồi ngã xuống thôi." Ôn Nhan sờ sờ trán mình.
Nhìn Ôn Nhan đang bao che cho Ôn Lê, Ôn Bách Tường đầy vẻ bất lực, nhất thời không biết nên nói gì.
Ông ta chỉ có thể quan tâm: "Cơ thể con vẫn chưa khỏe hẳn, cả ngày không ăn gì sao mà được, xuống lầu ăn chút gì đi, lát nữa ba bảo bác sĩ gia đình qua xem."
Ôn Nhan lại buồn bã và tự trách nói: "... Ba, hồ sơ con nộp đều bị từ chối hết rồi, Lục Ngũ Gia không chỉ phong sát con trong ngành, mà bây giờ không một công ty nào dám nhận con cả."
Ôn Bách Tường: "Vậy thì cứ ở nhà."
Ôn Nhan lắc đầu: "Ba đã nuôi con bao nhiêu năm nay rồi, con không thể cứ thản nhiên để ba tiếp tục nuôi mãi được. Ba, cho con vào công ty giúp việc được không? Con sẵn sàng làm từ cấp cơ sở nhất, theo đúng mọi tiêu chuẩn đánh giá của thực tập sinh, ba không cần đặc biệt quan tâm đến con đâu, ở công ty cứ coi con như người lạ, như nhân viên bình thường là được, con muốn giúp ba, muốn tự lực cánh sinh, như vậy ít nhất trong lòng con cũng thấy thanh thản hơn."
Đối mặt với yêu cầu của Ôn Nhan, Ôn Bách Tường không đưa ra phản hồi ngay lập tức.
Đề xuất Hiện Đại: Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
[Pháo Hôi]
cầu review
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay