Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 149: Ôn Lê: Dám tính kế lên đầu tôi, tôi nhất định sẽ khiến cô hối hận; Ôn Lê: Đừng làm tôi thất vọng

Chuyện gian lận bị nói toạc ra trước mặt mọi người.

Mà người nói lại là kẻ cô ta ghét nhất, coi thường nhất, Ôn Tâm vốn có lòng tự trọng cao cảm thấy một trận nhục nhã và giận dữ.

Giọng điệu và ánh mắt chế giễu đó của Ôn Lê càng khiến cô ta khó chịu.

Theo bản năng định cảnh cáo Ôn Lê không được nói chuyện này ra ngoài, cũng may kịp thời khựng lại, với cái tính cách chẳng sợ trời chẳng sợ đất của Ôn Lê, càng cảnh cáo thì cô ta sẽ càng rêu rao ra ngoài.

Ôn Tâm chỉ đành cúi đầu ăn đồ ăn.

Âm thầm lườm Ôn Nhan một cái.

Đang yên đang lành nhắc đến thiết kế với thi cử làm gì.

Cũng may ba và mọi người không hỏi gì thêm.

"Ngành trang sức vẫn còn rất nhiều không gian phát triển, dù sao thế giới này cũng không bao giờ thiếu người giàu, đương nhiên tiền đề là chúng ta phải nhận được sự ưu ái và tin tưởng của họ, Ôn thị hiện tại cũng đang lấn sân sang lĩnh vực mới, anh cũng muốn chia một phần miếng bánh trang sức này, Tiểu Lê tốt nghiệp xong có muốn đến giúp anh không?"

Ôn Minh mỉm cười đưa ra lời mời với Ôn Lê.

"Sức mạnh thương hiệu quyết định không gian thặng dư, nếu chúng ta có thể tạo ra thương hiệu xa xỉ cao cấp của riêng mình, việc Ôn thị tiến thêm một bước lọt vào hàng ngũ gia tộc hạng nhất không phải là vấn đề, -LUCY- chính là nhờ vào sự sáng tạo mà độc chiếm vị trí đầu bảng trong ngành, anh khá có niềm tin trở thành -LUCY- thứ hai, Tiểu Lê muốn cùng anh nếm thử món hời này không?"

Mấy người trên bàn ăn sắc mặt mỗi người một vẻ.

Lâm Vân không ngờ Ôn Minh lại chủ động mời Ôn Lê vào công ty, xem ra thằng bé này chẳng hề đề phòng chút nào cả!

"Tiểu Lê mới năm nhất, nói mấy chuyện này còn sớm, vả lại bản tính Tiểu Lê không thích gò bó, chốn công sở sáng đi chiều về, nhân tình thế thái không hợp với con bé đâu." Lâm Vân mỉm cười nói.

Cái bộ dạng ngang ngược của con nhỏ chết tiệt này hắn không biết sao? Ở nhà quậy chưa đủ hay sao mà còn muốn nó vào quậy nát cả công ty nữa?

Nghĩ cái gì không biết!

"Tiểu Lê bây giờ được sống sung sướng rồi, sau này phải hưởng phúc nhiều vào, đi làm khổ cực làm gì?"

Bây giờ đã khó đối phó thế này rồi, thật sự để nó nhúng tay vào chuyện của công ty, vào được nội bộ công ty, học được bản lĩnh thật sự.

Thế thì còn ra thể thống gì nữa?

"Tiểu Lê có thiên phú rất lớn trong thiết kế trang sức, vận dụng tốt biết đâu tương lai thật sự sẽ có thành tựu, vào Ôn thị là một lựa chọn rất tốt, có thể cân nhắc kỹ lưỡng."

Lâm Vân không thể tin nổi nhìn Ôn Nhan vừa lên tiếng.

Con nhỏ này trúng tà rồi à?

Lại đi tán thành và xúi giục Ôn Lê vào công ty, con bé không phải định cùng hội cùng thuyền với Ôn Minh, Ôn Lê để gạt mẹ con bà ra rìa đấy chứ?

Hay là, nó đang đề phòng Ôn Lê vào Lục thị?

Dù sao Ôn Lê cũng có giao tình với người nhà họ Lục, nếu thật sự biết thiết kế thì vào Lục thị dễ hơn Ôn Nhan nhiều.

Ôn Bách Tường không có phản ứng gì nhiều trước đề nghị của Ôn Minh, Ôn Nhan ngược lại khiến lão có chút bất ngờ.

Sau đó là sự an ủi.

Ôn Nhan là một đứa trẻ hiểu chuyện lại thông minh, chỉ cần con bé có thể không chút hiềm khích mà đối xử tốt với Ôn Lê như em gái ruột, tin rằng sẽ có một ngày Ôn Lê có thể chấp nhận và hòa nhập vào gia đình này.

Ôn Lê ăn xong, đặt thìa xuống, lau miệng rồi mới thong thả tiếp lời Ôn Minh: "-LUCY- thứ hai, khẩu khí không nhỏ đâu, chỉ dựa vào ba năm kinh nghiệm cố vấn của anh sao?"

Cô nhìn Ôn Minh với vẻ mặt lãnh đạm.

Trong giọng điệu thấm đẫm vẻ lạnh lẽo: "Nể tình anh đã tận tâm tận lực vì -LUCY- suốt ba năm, tôi tặng anh một lời khuyên trước, mượn gió đông của Lục Ngũ gia, tôi chúc anh may mắn, nhưng nếu dám tính kế lên đầu tôi, tôi nhất định sẽ khiến anh hối hận."

Chưa đợi mấy người kịp phản ứng, Ôn Lê tiếp tục nhìn sang Lâm Vân.

Khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ mỉa mai: "Chỉ cần tôi muốn, vào hay không vào Ôn thị cũng chẳng ngăn cản được tôi có được nó, dựa vào bà mà cũng muốn cản?"

Tâm tư bị Ôn Lê đoán trúng còn bị nói toạc ra trước mặt mọi người, mặt Lâm Vân có chút không giữ nổi.

Ôn Lê đứng dậy rời đi, để lại một bàn im lặng.

Mỗi người một tâm tư, không ai đi giải mã câu nói "Nể tình anh đã tận tâm tận lực vì -LUCY- suốt ba năm" của cô.

"Tôi thực sự không tán thành Tiểu Lê vào công ty, ở nhà quậy phá thì thôi, công ty không phải là nơi để con bé quậy phá đâu."

Lâm Vân nói thêm một câu chữa thẹn, khí thế cũng khá đủ, dù sao bà ta nói thế này không thể coi là biện minh cho mình mà là đang nói sự thật.

Ôn Bách Tường đặt bát đũa xuống, ăn không trôi nữa.

Ôn Minh thì vẫn điềm nhiên ăn uống, bất kể là lời nói của Ôn Lê hay thái độ của Lâm Vân dường như đều không ảnh hưởng đến anh ta chút nào.

Ôn Lê về phòng gọi Hắc Tướng Quân đi câu lạc bộ.

Cửa vừa mở, Ôn Nhan đang đứng đợi bên ngoài: "Tiểu Lê, hôm nay không phải lên lớp, chúng ta ra ngoài dạo phố đi? Mua chút đồ."

Ôn Lê nhìn cô ta: "Dạo phố thì không đi đâu, không rảnh."

Nghe thấy lời đáp lại bình thường này của Ôn Lê, nụ cười trên mặt Ôn Nhan càng đậm hơn, nghĩ thầm chắc là lời mình nói trên bàn ăn lúc nãy cô đã nghe lọt tai, vừa định cố gắng thêm chút nữa.

Chẳng ngờ Ôn Lê tiếp tục nói: "Dạo này Ôn gia đúng là hơi yên bình quá, tôi đang thấy chán đây, cô muốn làm gì thì cứ làm, cố gắng gây ra động tĩnh lớn một chút, đừng có như mẹ con Lâm Vân, phế quá."

Cái yêu cầu này đưa ra đúng là vừa vô lý vừa quá đáng.

Ôn Nhan có chút chột dạ nên biểu hiện hơi thiếu tự nhiên.

Đúng vậy, cô ta đã lấy bản thiết kế nhặt được từ trong thùng rác của Ôn Lê, sau khi sửa đổi một chút đã ghi tên mình vào rồi nộp lên.

Cô ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.

"Tiểu Lê em... nói gì thế?"

Cô ta nhanh chóng khôi phục, cố gắng duy trì biểu cảm.

Ôn Lê: "Tôi đợi cô đấy, đừng làm tôi thất vọng."

Nói xong, hai tay đút túi quần, dắt Hắc Tướng Quân rời đi.

Ôn Nhan đứng ngẩn ngơ tại chỗ, đầu ngón tay lạnh toát.

Là sự chủ động tiếp cận của mình quá lộ liễu sao?

Hay là chuyện mình trộm bản thiết kế của cô đã bị phát giác rồi?

Không, không thể nào, cô ta làm kín kẽ như vậy, sao có thể bị phát hiện được? Là Ôn Lê quá đa nghi, quá nhắm vào ba, nhắm vào cô ta, nhắm vào Ôn gia thôi.

Trái tim Ôn Nhan vẫn không khỏi bồn chồn lo lắng.

Buổi tối, tiếng gõ cửa vang lên.

Ôn Nhan cầm đồ trên tay, mỉm cười đưa cho cô: "Tiểu Lê, đây là cái túi chị mua cho em khi đi dạo phố hôm nay, cũng không biết em có thích không, là mẫu mới ra đấy."

Cô ta lại đưa một chiếc túi xách khác tới: "Cái này vốn dĩ là món quà sinh nhật chị chuẩn bị cho em vào hôm đó, nhưng chị sợ em từ chối nên cứ mãi không tìm được cơ hội thích hợp để đưa cho em."

"Tiểu Lê, sáng nay em hiểu lầm chị rồi..."

Chưa kịp nói xong, cửa phòng đã bị người bên trong tuyệt tình đóng sầm lại.

Ôn Nhan nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, không hề rời đi.

Mà đứng trước cửa tự lẩm bẩm: "Tiểu Lê, chị biết sự tồn tại của chị khiến em rất khó chịu, thực ra chị luôn rất cảm ơn em, nếu không có em, chị cũng không có cơ hội này để rời khỏi cô nhi viện, tất cả những gì chị đang tận hưởng vốn dĩ đều nên là của em, em có ý kiến với chị cũng là lẽ đương nhiên."

"Từ khi em về đến nay chị vẫn chưa thể hiện sự quan tâm nhiều đến em, không phải vì lý do gì khác mà là vì chị không biết phải đối mặt với em thế nào, hay nói cách khác là chị sợ em thấy chướng mắt..."

Cách âm của phòng thực ra khá tốt, lời của Ôn Nhan truyền vào phòng khách chẳng còn lại bao nhiêu, nhưng thính lực của Ôn Lê rất tốt.

Cô không khỏi lẩm bẩm.

Màn dạo đầu dài thế này, tốt nhất là Ôn Nhan đang nén đại chiêu gì đó.

Chứ đừng có cố tình tiếp cận, làm mấy cái công dã tràng để lấy lòng rồi tự làm mình cảm động suốt một năm rưỡi, cuối cùng lại tung ra một màn hắc hóa.

Lề mề quá.

Tuy nói cơm ngon không sợ muộn, nhưng cô chẳng có kiên nhẫn mà đợi đâu.

Huống hồ lúc đó Ôn thị còn tồn tại hay không còn chưa biết chừng~

Hơn nữa, cô ta mà hắc hóa thành đại BOSS thì cũng thôi đi, chứ đừng có lúc quay lại vẫn là cái loại phế vật không làm nên trò trống gì.

Ôn Lê cầm máy tính vào phòng ngủ.

Bên ngoài Ôn Nhan vẫn đang tự lẩm bẩm những lời móc nối tâm can.

Hắc Tướng Quân sủa mấy tiếng về phía cửa phòng.

Muốn xua đuổi âm thanh phiền nhiễu bên ngoài đi.

Tiếng chó sủa lấp đầy lời nói của Ôn Nhan, Ôn Nhan đứng nghiêng người trước cửa, vẻ mặt chân thành tha thiết, nhưng đáy mắt chẳng hề có chút gợn sóng nào.

Đề xuất Ngược Tâm: Hôn Lễ Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Vì Tiểu Sư Muội Mà Tráo Đổi Quỳnh Tương Thành Trà Đắng
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

2 ngày trước
Trả lời

Ai đọc rồi xin review truyện ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

5 ngày trước
Trả lời

Truyện hay

hzz
hzz

[Pháo Hôi]

6 ngày trước
Trả lời

hay

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện