Lục Tây Kiêu đặt một phòng bao lớn, ba bàn, mười mấy cậu nhóc ngồi ở hai bàn khác, ngăn cách bởi một bức tường bình phong.
Mười mấy cậu nhóc gây ra động tĩnh không nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn, loáng cái đã tiêu diệt sạch một bàn sơn hào hải vị.
Chưa no, nhưng không dám gọi thêm.
Cũng may Lục Tử Dần tinh ý, nhanh chóng phát hiện ra.
Bảo bọn họ cứ việc gọi món, ăn thoải mái đi.
Cả đám hớn hở nhận thực đơn nhìn một cái, lập tức bị cái giá làm cho xanh mặt lắc đầu liên tục, đồng thanh bảo đã no rồi.
"Lát nữa về em ăn thêm bát phở xào là được, tiền của chú cũng không phải gió thổi đến, ở đây tuy ngon nhưng không đáng giá thế này."
Thấy bọn họ hoàn toàn không biết gì về tiềm lực tài chính của Ngũ thúc, Lục Tử Dần cũng chẳng buồn làm công tác tư tưởng với bọn họ, bảo phục vụ cứ mang lên theo 'cuốn'.
Sau đó thức ăn cứ thế đĩa này nối tiếp đĩa kia, không lúc nào ngớt.
Phục vụ ra ra vào vào.
Cứ thế biến bữa ăn của bọn họ thành hình thức buffet.
Lục Tây Kiêu chỉ bằng một bữa cơm đã mua chuộc được cả câu lạc bộ.
Lục Tử Dần lúc đầu còn ăn uống giữ kẽ, thấy Ngũ thúc hoàn toàn không rảnh để ý đến bọn họ thì cũng bắt đầu tùy ý hơn.
"Thằng béo, ăn cái này đi."
Hắn gắp nguyên một con tôm hùm Úc bỏ vào bát Phụ Thanh.
Phụ Thanh bị ép ăn mảnh: ...
"Cá Diếc, cậu cũng ăn nhiều vào, gầy quá, ăn nhiều vào biết đâu còn cao thêm được tí nữa."
Lục Tử Dần gắp thức ăn cho người ta, gắp theo đĩa, một lần một đĩa.
Hắn ngồi giữa hai người, bận rộn tíu tít.
Hắn tuy không có tiền tiêu vặt nhưng bình thường ăn mặc dùng toàn đồ tốt nhất, mấy thứ này hắn ăn chán rồi, hắn cũng không đói.
Ngược lại Dư Kỵ bình thường ăn uống khá tùy tiện.
Phụ Thanh càng tệ hơn, ngày nào cũng cơm hộp rẻ tiền.
Phía đối diện bàn, Lục Tây Kiêu và Ôn Lê ngồi cạnh nhau.
Ở giữa còn có một Lục Cảnh Nguyên có thể bỏ qua.
Cũng là gắp thức ăn nhưng Lục Tây Kiêu tỏ ra thanh lịch và phong nhã hơn nhiều.
"Đùi heo muối Tây Ban Nha nhà này khá ổn, nếm thử đi."
Ôn Lê nhìn lát thịt muối anh gắp vào bát mình, định nói gì đó thì Lục Tây Kiêu đã lập tức gắp cho nhóc con ở giữa: "Cảnh Nguyên cũng nếm thử đi."
Ôn Lê nuốt lời định nói vào trong, thôi vậy.
Dù sao cũng là đũa chung.
Trong bát trước mặt nhóc con toàn là đủ loại thức ăn.
Đã chất đầy như núi rồi.
Toàn là do ông út sau khi gắp cho chị thì tiện tay gắp cho nó, nhóc con đã không biết nghe ông út nói bao nhiêu câu 'Cảnh Nguyên cũng nếm thử đi' rồi.
Nó ăn không kịp luôn.
Vả lại nó vốn dĩ cũng không đói.
Lục Tây Kiêu gắp cho Ôn Lê một miếng ngó sen nhồi tôm viên.
Nói: "Anh gọi cho em..."
Nhìn cái đĩa trống không vừa xoay tới, lời phía sau của Lục Tây Kiêu tắt ngóm, nhìn sang Lục Tử Dần ở đối diện cứ gắp một cái là hết một đĩa.
Lục Tây Kiêu muốn cầm cái đĩa ném thẳng vào mặt hắn như ném đĩa bay vậy.
Con cá cháy hoang dã anh gọi cho Ôn Lê đang nằm trong đĩa thức ăn trước mặt Dư Kỵ, nhận ra anh đang nhìn, Dư Kỵ cũng nhìn lại anh.
Nhưng Dư Kỵ rõ ràng không biết anh đang nhìn cái gì.
Lục Tây Kiêu không thèm chấp sự thù địch lúc nào cũng thường trực của Dư Kỵ.
Gọi phục vụ bên cạnh lại, gọi món mới.
Sau đó dưới ánh mắt của Dư Kỵ, anh trò chuyện với Ôn Lê như thể đang khiêu khích: "Vậy là em dành hết thời gian tự học buổi tối để đi huấn luyện à?"
"Ừm."
Anh lúc này mới nói một câu: "Thảo nào anh gửi tin nhắn em không trả lời, hóa ra là bận huấn luyện."
Ôn Lê liếc anh một cái: "Có chuyện tìm tôi?"
Cô thuận tay cầm điện thoại bên cạnh lên.
Tin nhắn WeChat không ít, nhưng duy nhất không có của Lục Tây Kiêu, cô nhấn vào trang trò chuyện, lịch sử trò chuyện vẫn dừng lại ở lần trước.
Cô hồ nghi nói: "Lục tiên sinh gửi bằng ý niệm à?"
Điện thoại hỏng rồi?
Trễ lâu thế sao?
Lục Tây Kiêu thuận thế liếc nhìn màn hình của cô, sau đó giả vờ bối rối và ngượng ngùng nói một câu: "Chưa gửi sao? Xem ra là anh quên mất rồi."
Ôn Lê nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái: "..."
Lục Tây Kiêu lúc này phát hiện ra điều gì đó, chằm chằm nhìn điện thoại cô, thần sắc có chút phức tạp: "Cái biệt danh này của em... Lão... Cổ Hủ?"
Anh nhìn cô.
Muốn một lời giải thích.
Ôn Lê mặt không đổi sắc tắt điện thoại để sang một bên, thong thả nói: "Ồ, lúc đầu tôi tưởng mình kết bạn với một ông cụ thật."
Lục Tây Kiêu: "..."
Ông cụ thật thì có thể để biệt danh là Lão Cổ Hủ sao?
Ôn Lê hoàn toàn đọc hiểu biểu cảm của anh, thế là lại nói: "Lúc đầu anh ấy ăn mặc chỉnh tề nghiêm túc, giống như một tiểu cổ hủ vậy."
Tiểu cổ hủ cúi đầu nhìn quần áo có màu sắc có họa tiết của mình, rồi nhìn sang chiếc áo sơ mi trắng quần tây đen không màu sắc không họa tiết của ông út.
Nó im lặng lắc lắc cái đầu nhỏ: "Con không phải..."
"Lục tiên sinh để ý thì tôi đổi là được."
Ôn Lê lại cầm điện thoại lên.
Lục Tây Kiêu: "Không để ý, anh thấy nó khá đặc biệt."
So với những biệt danh như "Lục Tây Kiêu", "Lục tiên sinh", "Ông út của Lục Cảnh Nguyên", thì "Lão Cổ Hủ" đúng là đặc biệt hơn nhiều.
Dù sao cũng không có ý mỉa mai tuổi tác của anh.
Đỡ được việc nên Ôn Lê lại đặt điện thoại xuống.
"Lục tiên sinh nói gửi tin nhắn cho tôi, có chuyện gì?"
"Cái gã ở trung tâm thương mại lần trước ấy, hôm nay anh thấy hắn bị lột sạch đồ đứng trước cổng trường Đại học Kinh đô giơ bảng, tò mò không biết có liên quan đến em không."
Ôn Lê: "Có một chút."
Lục Tây Kiêu không tin: "Một chút?"
"Là tôi bảo hắn giơ bảng, nhưng quần áo không phải tôi lột." Cô mà tự tay lột thì sợ Trình Hào lại sướng quá.
Lục Tây Kiêu gật đầu, cười hỏi: "Hắn chọc giận em à? Lại cá cược rồi? So cái gì thế? Mà hắn lại chịu nghe lời làm theo như vậy."
Ôn Lê tùy miệng đối phó: "So kiến thức chuyên môn."
Kiến thức chuyên môn?
Cái này thì không có gì để hỏi nữa rồi.
Nhưng nói đến chuyên ngành của cô, Lục Tây Kiêu lại tò mò tại sao cô lại chọn khoa máy tính, nhưng chưa kịp hỏi.
Ôn Lê lúc này quay đầu trêu chọc anh một câu: "Vậy nên, Lục tiên sinh đứng trên tầng thượng tòa nhà tập đoàn Lục thị nhìn thấy à?"
Lục Tây Kiêu cũng không che giấu: "Thấy trên diễn đàn."
Còn nói một cách đầy lý lẽ.
Ôn Lê: "Rảnh háng?"
Lục Tây Kiêu: "Giải trí thôi."
Ôn Lê nheo mắt: ???
Anh mỉm cười: "Diễn đàn Đại học Kinh đô nhiều trò hay lắm."
Ôn Lê mặt không cảm xúc, ánh mắt không vui: "Xem trò hay của tôi?"
Lục Tây Kiêu phản ứng nhanh nhạy: "Xem em tìm trò hay từ bọn họ."
Anh vừa nói vừa gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào bát Ôn Lê.
Ôn Lê cảm thấy cái tên này cười trông thật đáng đòn.
Một nhóm người từ phòng bao đi ra, Ôn Minh vừa vặn từ một phòng bao khác bước ra, liếc mắt thấy Ôn Lê và Lục Tây Kiêu đang đi song hàng.
Anh ta bắt tay từng người đi cùng, nói vài câu khách sáo.
Mắt thì nhìn theo nhóm Ôn Lê đã xuống lầu.
Anh ta không tiến lên chào hỏi, cũng không định đi.
Ở cửa nhà, Ôn Minh bắt gặp Ôn Lê đi từ hướng hầm gửi xe tới, anh ta đứng đợi cô, cười niềm nở gọi cô.
Nhưng bị Ôn Lê phớt lờ.
Sáng hôm nay, trong giờ ăn sáng.
Ôn Nhan hiếm khi chủ động bắt chuyện với Ôn Lê.
"Tiểu Lê, trước đây em từng học thiết kế trang sức à?"
Không có gì ngạc nhiên khi bị Ôn Lê coi như không khí mà phớt lờ.
Ôn Nhan hơi ngượng ngùng nhưng không để ý.
"Chị cũng học thiết kế trang sức, chị đã xem tác phẩm dự thi của em rồi, rất có sáng tạo và linh khí, chị muốn hỏi em học với thầy nào, dạo này chị đang gặp nút thắt, đang thiếu cảm hứng, không biết có cơ hội thỉnh giáo thầy của em hoặc trò chuyện với em không."
Ôn Nhan đã phái người đi điều tra kỹ ở vùng quê Minh Thành, không tra ra được Ôn Lê từng học thiết kế trang sức với ai, ngay cả lớp năng khiếu cũng chưa từng tham gia.
Chẳng lẽ thực sự là thiên phú bẩm sinh? Tự học thành tài?
Ôn Lê nhìn cô ta nhưng không thèm trả lời.
Cứ để mặc Ôn Nhan ngượng ngùng.
Ôn Nhan: "Nếu không tiện nói cũng không sao đâu."
Ôn Lê: "Vậy cô hỏi làm gì?"
Ôn Nhan: "Chị..."
Mẹ con Lâm Vân cười thầm.
Ôn Lê vừa ăn vừa thong thả nói: "Tác phẩm của cô tôi cũng xem rồi, cái hàm lượng vàng của 97 điểm đó không cao đâu, nhìn ra được là gặp nút thắt rồi đấy."
Sắc mặt Ôn Nhan hơi cứng lại.
Ôn Tâm không cười nổi nữa, có chút chột dạ: "97 điểm gì cơ?"
Ôn Lê nhìn cô ta: "Cô nói xem? Á quân."
Đề xuất Cổ Đại: Mẫu Thân Là Ánh Trăng Sáng Của Đế Vương, Ta Bị Lăng Nhục Khiến Ngài Phát Điên
[Pháo Hôi]
Ai đọc rồi xin review truyện ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
hay