Chương 97: 97 (1/2)

97 (1/2)Đúng năm giờ, Khương Thư dứt khoát tắt máy tính, đứng dậy, vươn vai thư giãn cái lưng hơi cứng đờ.Chẳng trách cha Khương cứ luôn treo hai chữ "nghỉ hưu" bên miệng, cô mới đi làm được bao lâu chứ, mà đã bắt đầu mơ tưởng đến những ngày thảnh thơi uống trà ngắm hoa, chẳng phải làm gì rồi.Tan làm rồi, cô cầm túi xách, tâm trạng nhẹ nhàng tiến về phía hầm gửi xe.Trời tối dần,...
BÌNH LUẬN