Chương 4

Tim Khương Thư vẫn còn đập thình thịch, sau lưng toát ra một lớp mồ hôi mỏng. Cô nhìn con rắn nhỏ xanh biếc đang ngoan ngoãn cuộn tròn trên cổ tay thiếu niên, lại liếc nhìn chiếc túi giấy bị mình ném dưới đất, lập tức hiểu ra vừa rồi mình hoàn toàn hiểu lầm đối phương.Nhưng hiểu thì hiểu, nỗi sợ hãi lại không dễ dàng tan biến như vậy.Đó là rắn! Một con rắn sống sờ sờ!...
BÌNH LUẬN