242 (1/2)
Tống Minh Nguyệt trở về nơi mình tạm trú.
Đó là một tòa nhà dân cư trông có vẻ đã cũ kỹ, tường ngoài loang lổ, lối đi tối tăm, ưu điểm duy nhất có lẽ là tiền thuê đủ rẻ, có thể giúp cô thở phào dưới áp lực trả khoản nợ khổng lồ.
Vốn dĩ, bà ngoại có để lại một căn nhà nhỏ, nhưng để chữa bệnh cho bà, Tống Minh Nguyệt đã sớm bán căn nhà cũ đó đi.
Tống Minh Nguyệt không biết mình đã đi bộ về một cách mơ hồ như thế nào.
Gió lạnh mùa đông tạt vào mặt, nhưng cô không cảm thấy đau rát gì, chút cảm giác chát chúa dày đặc trong lòng còn buốt giá hơn cả gió lạnh, cô máy móc đi lên tầng ba, mò mẫm lấy chìa khóa từ sâu trong túi vải, đang chuẩn bị tra vào ổ khóa.
Một cảm giác bị nhìn chằm chằm khiến sống lưng cô cứng đờ.
Cô đột ngột quay đầu lại, nhìn về phía bóng tối nơi góc cầu thang.
Khương Tư Minh không biết đã đứng đó bao lâu.
Anh mặc một chiếc áo khoác dài màu xám đậm, dáng người cao ráo, nhưng gần như hòa lẫn vào ánh sáng m...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 7.100 linh thạch
Đề xuất Ngược Tâm: Hắn Nói Nếu Ta Yêu Hắn, Hãy Vì Hắn Mà Tuẫn Tiết