Sáng sớm hôm sau, trên chiếc xe ngựa lọc cọc, Ôn Xuân Sinh ngồi đối diện với Liễu Tương Trầm. Người đàn ông chất phác, vốn dĩ kiệm lời ấy, lúc này lại nhìn chằm chằm vị công tử mang đầy quý khí trước mặt, ánh mắt sắc lẹm như muốn khoét một lỗ trên người hắn.
Liễu Tương Trầm trong lòng cũng đầy vẻ bất lực. Dù đêm qua hắn đã tốn không ít lời lẽ để giải thích rằng mình và Ôn Niệm nghe thấy động tĩnh nên mới ra xem, vì muốn bắt trọn hai tên trộm nên mới không đánh động, nhưng dường như bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để khiến vị lão cha họ Ôn này buông lỏng cảnh giác.
Cuối cùng, Liễu Tương Trầm đành thở dài, khẽ cong môi cười khổ: "Ôn thúc, thúc có điều gì...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 12.000 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Sau Khi Tu Tiên Trồng Trọt, Cả Thế Giới Cầu Xin Tôi Bán Rau
[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá đi, cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, yêu nhà dịch ạ