Roland hoàn toàn không có hứng thú với kiểu dáng quần áo và vải vóc, nếu không phải bà thím may quần áo thấy cậu ta anh tuấn, cứ lôi kéo cậu ta vừa đo vừa tự lẩm bẩm thảo luận kiểu dáng, sợ rằng cậu ta chỉ biết bỏ lại một câu “ba bộ trang phục võ sĩ, tiền đặt cọc để ở đây”, sau đó đi không còn thấy tăm hơi rồi.
Chẳng qua, ta thật ra cũng không ngờ tới ngay cả tiệm vũ khí cũng không khơi nổi hứng thú của Roland, cậu ta chỉ tiện tay lấy một thanh kiếm sắt, ta nghĩ cũng phải, thanh ma kiếm đó của Roland ngoại trừ có thể phát tán khí hắc ám, bản thân thanh kiếm cũng vô cùng sắc bén hiếm thấy, cậu ta nào còn để ý tới kiếm có thể mua ở tiệm bán vũ khí bình thường.
Kết quả, tiệm...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 34 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Nhà Trẻ Vương Phủ