Tiền Hằng Quý không dám ra tay nữa.
Tuy nhiên, người đến bắt hắn đã tới.
Cửa phòng họp bị đẩy ra.
Lão quản gia đầu quấn băng gạc, đích thân dẫn người tới bắt thiếu gia nhà mình, ông ấy mở miệng nói: "Khụ khụ, thiếu gia, lão gia mời cậu về ngay."
Nói chuyện còn không rõ chữ.
Giản Thư Thư tò mò nhìn người ăn mặc kiểu quản gia này, cảm thấy ông ấy bị đánh thật thảm.
Tiền Hằng Quý cũng đầy vẻ kinh ngạc, "Bác Quỳnh, ai đánh bác ra nông nỗi này?"
Lão quản gia nói: "Cậu đừng hỏi nữa, mời về cho." Ông ấy cung kính hết mức.
Tiền Hằng Quý suy nghĩ mông lung, chuyến này kéo đến rầm rộ thế này e là chẳng có chuyện gì tốt, lẽ nào những việc hắn làm đã bị bại lộ rồi sao?
Ngủ với cô nhân tình bé bỏng mà cha hắn yêu nhất? Không đúng, con khốn đó chắc không dám nói ra ngoài đâu.
Lén quẹt thẻ của cha hắn mất ba triệu tích phân? Cái thẻ đó cha hắn ít khi dùng, chắc cũng không đến mức bị phát hiện, hay là chuyện hắn lén bỏ thuốc độc mãn tính vào rượu của cha hắn?
Tiền Hằng Quý trong lòng lo sốt vó, nhưng ngoài mặt vẫn không chút biến sắc, giữ vững phong thái của một vị quý công tử điềm tĩnh.
Điều thú vị là.
Hệ thống để tăng thêm phần thú vị cho người chơi, đã thẳng tay phát sóng luôn những suy nghĩ trong lòng hắn ra, có thể tưởng tượng được phòng livestream náo nhiệt đến mức nào.
- Bình luận: Đù, hóa ra cha anh cũng chẳng nghi ngờ nhầm anh chút nào nhỉ!!
- Lâm Diêm Vương pha này đổ vỏ chuẩn không cần chỉnh ha ha ha ha!
- Chức năng mới này duyệt!
- Từ bao giờ có cái chức năng này thế, thế mà nghe được cả suy nghĩ của NPC bản địa luôn?
- Hay phết!
- Có kịch hay để xem rồi đây.
- Thư Thư bảo bối cũng ngây người luôn rồi ha ha ha ha.
Giản Thư Thư đúng là rất ngạc nhiên, chủ yếu là vì cô là một BUG nên hệ thống không chặn cô, vì thế lời của khán giả cô đều có thể nhìn thấy và nghe thấy hết.
Điều cô ngạc nhiên là Lâm Mặc ở nhà họ Tiền hình như cũng có hành động lớn?
Thế là khi lão quản gia định bắt Tiền Hằng Quý đi, cô cũng chủ động đi theo: "Tôi cũng muốn đi!"
Lão quản gia và Tiền Hằng Quý đều sững sờ, "Giản tiểu thư, cô cũng muốn đi sao?"
Giản Thư Thư gật đầu, "Tất nhiên."
Cô phải đi tìm Lâm Mặc.
Lão quản gia ngập ngừng: "Nhà họ Tiền hôm nay có việc riêng cần xử lý, liệu có thể..."
Đầu óc Giản Thư Thư rất linh hoạt, lập tức nói ngay: "Không được, chẳng phải các người nói tôi là con dâu tương lai của nhà họ Tiền sao? Vậy thì có việc riêng gì mà tôi không được nghe? Nếu không công nhận tôi, vậy thì phiền bây giờ hủy bỏ hôn ước luôn đi."
Cô thầm lầm bầm trong lòng, kể cả bây giờ không hủy tại chỗ, thì chuyến này cô sang đó cũng sẽ hủy luôn, tránh làm ảnh hưởng đến việc cô phát huy.
Tiền Hằng Quý cười khẩy một tiếng, "Cô quả nhiên vẫn muốn thu hút sự chú ý của tôi."
Tề Phong Tuấn bảo hắn câm miệng, "Nói mấy cái thứ rác rưởi nghe phát tởm."
Tả Nhất Hàn ra hiệu cậu ta giữ đúng thiết lập nhân vật.
Tề Phong Tuấn hừ một tiếng.
Cảm thấy trong lòng rất khó chịu.
Cái loại rác rưởi này cũng xứng làm vị hôn phu của Giản Thư Thư sao??
Cái hệ thống chó này không làm người mà.
Anh Mặc và Giản Thư Thư nhà cậu mới là một cặp đôi trai tài gái sắc, ngang tài ngang sức.
Thời gian không còn sớm nữa.
Lão quản gia không dám trì hoãn thêm, đành phải mang cả Giản Thư Thư theo luôn.
Tiền Hằng Quý cũng chẳng còn cách nào, trong lòng dù có thấp thỏm thế nào cũng phải về nhà thôi.
Trong đầu hắn đang nghĩ ra hàng trăm lời bào chữa.
Hai mươi phút sau.
Bọn họ rầm rộ tiến vào biệt thự cũ của nhà họ Tiền, sau cánh cổng sắt lớn là một khu vườn.
Sở hữu một trang viên nhỏ ngay giữa trung tâm thành phố là khái niệm gì chứ?
Giàu nứt đố đổ vách.
Giản Thư Thư cảm thấy nhà họ Tiền này chắc chắn đã hố không ít tiền của người ta, nhìn xem gia sản dày thế kia kìa.
Khán giả nhìn cái biểu cảm nhỏ này của cô là biết cô đang nghĩ gì rồi.
- Bình luận: Đừng nhìn nữa, người yêu cô đã vét sạch gia sản nhà họ rồi, mấy thứ đó còn đáng tiền hơn mấy thứ ngoài này nhiều!
- Đúng thế đúng thế!
- Lát nữa Tiền thiếu gia chắc là ngây người luôn ha ha ha hóng quá đi.
- Hóng +1!!
- Mấy người ác quá! Thật ra tôi cũng hóng lắm!!
Giản Thư Thư cũng đang hóng, chuyện Lâm Mặc vét sạch nhà họ Tiền là thế nào vậy?
Cô nảy ra ý tưởng, lập tức đi xem vòng tay của mình, vòng tay của cô và Lâm Mặc là cặp đôi, sau khi chia sẻ quyền hạn cũng có thể tra được đồ đạc bên phía anh, kết quả vừa nhìn, cô sợ đến mức hít ngược một hơi lạnh.
Đù!!
Giàu vãi chưởng!!
Đừng nói đến những thứ khác, chỉ riêng mấy hòm vàng kia thôi, toàn là vàng thỏi nguyên chất đấy!
Vàng chóe cả mắt.
Nếu không phải bây giờ đang đông người, lão quản gia và Tiền Hằng Quý đều ở đây, cô đã muốn nhắn tin ngay cho Lâm Mặc để hỏi xem chuyện này là thế nào rồi!
Dọa người thật đấy.
Giản Thư Thư nhanh chóng bình tĩnh lại, cũng chỉ ngạc nhiên có một giây thôi.
Tiền Hằng Quý lại tưởng cô đang trầm trồ trước gia sản của hắn, thế là tự phụ nói: "Hừ, đúng là đồ chưa thấy sự đời, cũng phải thôi, nhà họ Giản các người sau mạt thế đã lụn bại rồi, đương nhiên chưa từng thấy qua mấy thứ tốt này."
Giản Thư Thư nghe xong chỉ muốn phì cười, cuối cùng cũng hiểu tại sao khán giả cứ cười suốt rồi, khóe miệng cô cũng khó mà nén lại được, chỉ đành cố nhịn.
Tề Phong Tuấn nghe mà muốn đấm người, cậu thật sự không chịu nổi cái tên công tử bột ngốc nghếch này.
Tả Nhất Hàn kéo cậu lại không cho động thủ.
Bầu không khí trong phòng khách rất nghiêm trọng, áp suất thấp bao trùm không gian.
Tiền gia chủ đã lâu không giận dữ đến thế này, Tiền Hằng Quý có một khoảnh khắc hoảng hốt, nhưng sau khi vào cửa vẫn lễ phép gọi: "Ba."
Tiền gia chủ ngồi chễm chệ trên ghế sofa chờ sẵn, không bỏ lỡ vẻ chột dạ trong mắt con trai mình, điều này càng khẳng định chắc chắn chính là cái thằng ăn cháo đá bát này làm, ông ta gầm lên: "Quỳ xuống!"
Tiền Hằng Quý không nói đến chuyện khác, làm ăn đúng là một tay cừ khôi, tính tình thâm hiểm độc ác, nên sau khi tự do tài chính cũng chẳng coi ông già nhà mình ra gì cho lắm.
Trước mặt bao nhiêu người thế này, cha hắn lại bảo hắn quỳ xuống? Hắn đương nhiên không phục, "Có chuyện gì xảy ra mà hỏa khí của ông già lớn thế? Có chuyện gì thì ông cứ nói thẳng đi."
Đừng có hở ra là bắt quỳ, hắn đã sớm không còn là đứa trẻ để ông mặc sức đánh mắng nữa rồi.
Tiền gia chủ càng giận dữ hơn, hoàn toàn không thèm quan tâm có người ngoài ở đây, tức đến mức vung gậy chống lên đánh Tiền Hằng Quý, "Mày còn không nhận lỗi! Mày đã làm chuyện gì, còn cần tao phải nói cho mày biết sao?!"
Quả nhiên bại lộ rồi.
Tiền Hằng Quý đối với chuyện này dứt khoát đâm lao phải theo lao, "Là con làm đấy, thì sao nào?"
Hắn thẳng thắn thừa nhận luôn.
Đừng nói Giản Thư Thư ngơ ngác, Lâm Mặc đứng sau ghế sofa cũng ngây người.
Cặp đôi trẻ nhìn nhau.
Tỏ vẻ hoang mang.
Lâm Mặc cũng không biết nha, sao lại có người tranh nhau đổ vỏ thế này?
Bình luận đã cười thành lũ ngốc.
- Ha ha ha ha ha ha ha! Danh cảnh tượng, tuyệt đối là danh cảnh tượng.
- Không xong rồi, tôi cười chết mất thôi.
- Quỷ tài, đúng là quỷ tài.
- Ông trời cũng đang giúp bốn người họ, bốn người họ có cái vận may gì thế này?
- Tình cảm cha con nhà này chẳng ra gì nhỉ, nhìn xem, nhìn xem, chẳng phải đang làm loạn sao ha ha ha?
- Đánh đi đánh đi!!
- Sao cứ như nhà có ngai vàng cần kế vị thế, cha con ruột còn chơi tâm kế với nhau?
- Cười chết, nhà họ đúng là có thật đấy, đại gia trong thành phố an toàn mạt thế mà, giá trị thế nào chứ? Người bên ngoài ăn còn chẳng đủ no, họ còn được ở biệt thự hạng sang, đi xe xịn, thời đại phế thổ mà vẫn sống được gần như trước mạt thế, hèn chi hai cha con cũng phải tranh quyền đoạt lợi!
Tiền gia chủ đã phát điên rồi, liên tục dùng gậy chống đánh con trai mình, "Trả lại đây! Sao mày dám? Hả? Sao mày dám? Trả lại cho tao!!"
Tiền Hằng Quý lúc này mới thấy có gì đó sai sai, "Trả ông cái gì?"
Tiền gia chủ đã sắp tức điên rồi, "Đồ trong kho ngầm! Mày nói xem là cái gì?!"
Đề xuất Trọng Sinh: Mẫu Thân Muốn Dùng Địch Địch Úy Gội Đầu Cho Điệt Nhi