Lúc Giản Thư Thư cùng Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn xông ra từ biển máu, thì nhà họ Tiền cũng vừa trải qua một thảm họa lớn, kho hàng nhà bọn họ bị trộm sạch bách. Gia chủ nhà họ Tiền sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, ngồi thẫn thờ trên ghế chủ vị, còn thủ phạm gây ra chuyện này lại đang cung kính dâng cho ông ta một tách trà nóng.
Lâm Mặc cung kính nói: "Gia chủ, uống chén trà nóng cho hạ hỏa ạ."
Bình luận cười bay màu luôn.
- Mẹ ơi, sao anh ấy có thể thản nhiên nói ra câu này với vẻ mặt đó được nhỉ??
- Ha ha ha ha ha ha ha ha đổi lại là tôi chắc đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng rồi.
- Hèn chi anh ấy là Lâm Diêm Vương, mấy người hay cười chắc chắn không làm nổi việc này đâu ha ha ha ha!
- Không xong rồi, tôi cứ nghĩ đến lúc làm chuyện xấu mà khóe miệng không kìm được hhhh!
- Tiền gia chủ thảm thật sự nha, bao nhiêu bảo bối tích góp trong tầng hầm bí mật mất sạch sành sanh, là tôi chắc tôi cũng nhồi máu cơ tim luôn quá!
- Không ai phát hiện Lâm Diêm Vương thật sự rất "vô sỉ" sao? Đội cái lốt gương mặt vô hại và trung thành này, căn bản không ai có thể nghi ngờ được luôn!!
- Cười chết mất ha ha ha ha.
- Tôi không bao giờ nghi ngờ cái danh hiệu "Trà xanh" của anh ấy từ đâu mà có nữa rồi. [cười khóc]
- Trà xanh cho an lòng.
- Mấy người bớt cười lại đi, tôi thấy Tiền gia chủ sắp ngất đến nơi rồi kìa ha ha ha ha.
Tay Tiền gia chủ cầm tách trà nóng mà run bần bật, nhà họ Tiền vốn dĩ chỉ là một cơ sở kinh doanh nhỏ, mãi đến khi mạt thế bắt đầu, nhờ cơ duyên xảo hợp mới đứng vững được gót chân, sau đó từng chút một mở rộng kinh doanh, và điên cuồng vơ vét của cải.
Hai mươi năm đấy!
Tâm huyết của cả hai mươi năm trời!
Trong kho ngầm toàn là mạng sống của ông ta, không chỉ có cổ vật trân bảo, mà còn có từng hòm vàng, tổng cộng mấy trăm hòm vàng thỏi!
Chưa kể đến vật tư, thứ quan trọng nhất trong mạt thế.
Những thực phẩm đó.
Dịch dinh dưỡng cao cấp.
Cùng với những nguyên liệu thô cao cấp, đó đều là những thứ tốt để chế tạo vũ khí.
Kết quả là mất rồi??
Mất sạch sành sanh rồi!!!
Tay Tiền gia chủ run rẩy dữ dội hơn, sắc mặt trắng bệch, run rẩy nói: "Tiểu, Tiểu Mặc à, cậu thấy chuyện này là do ai làm?"
Lâm Mặc giả bộ ra vẻ khó xử, "Tiểu nhân không dám nói."
Tiền gia chủ như tìm thấy chút hy vọng, ông ta lập tức truy hỏi: "Cậu cứ yên tâm, cậu cứ mạnh dạn mà nói! Bây giờ tôi chỉ tin tưởng mỗi cậu thôi, nếu không có cậu cứu tôi, tôi đã suýt chết trên phố Triều Dương rồi!"
Đúng vậy.
Cách đây không lâu, Lâm Mặc mang vật tư đến cho Giản Thư Thư, trên đường về vừa hay bắt gặp Tiền gia chủ bị phục kích trên đường, đám thân tín sợ quá chạy sạch.
Lâm Mặc ra tay giúp đỡ, liều mạng cứu ông ta một phen, cái tình nghĩa đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi này đã hoàn toàn làm lay động trái tim hay nghi ngờ của Tiền gia chủ.
Vì thế ông ta lập tức quyết định mang Lâm Mặc theo bên mình, mà không hề hay biết anh đã sớm giải mã được bí mật của ông ta, trong nháy mắt đã vét sạch kho hàng của ông ta.
Mấy cái xúc tu nhỏ màu đen đúng là rất dễ dùng.
- Bình luận: Xúc tu nhỏ màu đen lập công lớn!!
- Tiền gia chủ này cũng bị dọa cho khiếp vía rồi, bên cạnh có một tên tâm đen thùi lùi thế kia mà ông cũng không phát hiện ra, làm gia chủ kiểu gì vậy??
- Đúng thế, Tiền gia chủ này ngu ngốc quá mức rồi.
- Hay là do Lâm Diêm Vương diễn quá đạt? Ha ha ha ha ha ha.
Lâm Mặc bất động thanh sắc, ra vẻ đắn đo muôn vàn, anh mập mờ nói: "Trước đây lúc đi theo Tiền thiếu gia, thấy cậu ấy rất thích đến sòng bạc..."
Tiền gia chủ đùng đùng nổi giận, lập tức đập bàn đứng dậy, "Đúng! Chính xác! Thằng ranh đó lòng lang dạ thú, tôi đã sớm biết nó muốn ngồi vào cái ghế này của tôi rồi! Ngày nào cũng lải nhải đòi tôi nghỉ hưu để giao gia nghiệp cho nó! Đồ súc sinh! Cách đây không lâu tôi còn nghe nói trong tay nó có một bảo vật không gian, chắc chắn là nó, chắc chắn là nó rồi!"
Lâm Mặc chẳng cần giải thích gì thêm, chỉ cần gợi ý một chút, cái gai cắm trong lòng Tiền gia chủ đã mọc thành cây đại thụ, vốn đã kiêng dè con trai mình từ lâu, giờ đây lại càng hận đến nghiến răng nghiến lợi!
Tiền gia chủ hét lớn, quát tháo đám hộ vệ bên ngoài: "Người đâu? Cút đi đâu hết rồi?! Một lũ vô dụng! Vô dụng!! Lúc quan trọng thì không nhờ vả được gì, bỏ mặc tôi mà chạy, giờ thì chết hết ở xó nào rồi!!"
Quản gia chạy hớt hải vào, "Gia, gia chủ, chẳng phải ngài bảo đi bắt đám hộ vệ bỏ chạy sao? Mọi người đi bắt phản đồ hết rồi..."
Tiền gia chủ giận ngút trời, nhảy dựng lên, "Đi hết rồi?! Có não không hả? Đi hết rồi thì ai giữ nhà?!!"
Ông ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ hét lớn: "Thế này mà đối thủ một mất một còn giết tới, gia nghiệp lớn thế này, chẳng phải là dâng trắng cho người ta sao!!"
- Bình luận: Gia chủ tỉnh lại đi, gia nghiệp của ông vừa bị vét sạch rồi kìa.
- Ha ha ha ha ha ha.
Khán giả trong phòng livestream xem mà sướng rơn, ai nấy đều phấn khích không thôi.
Lâm Mặc vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh, ra dáng một đứa trẻ ngoan.
Tiền gia chủ trút giận lên đầu quản gia, thậm chí dùng gậy chống gõ vỡ đầu quản gia, quát mắng ông ta: "Cút! Mau bảo người đi bắt thằng nghịch tử đó về đây cho tôi, tôi phải dạy dỗ nó một trận ra trò!"
Ông ta tức đến đỏ mặt tía tai, cứ như sắp ngất xỉu đến nơi.
Thật trùng hợp.
Tiền Hằng Quý đang họp ở công ty nhà họ Giản, còn Giản Thư Thư đang cùng Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn giết tới đó, chuẩn bị trực tiếp đoạt quyền.
Chơi game đến mức này cũng là hiếm thấy, bình luận toàn là ha ha ha.
- Bốn người bọn họ đúng là nhân tài, tôi vừa từ bên Lâm Diêm Vương qua đây, bị anh ấy biểu diễn cho một phen lác mắt, kết quả kịch hay của ba vị bên này cũng thật là tuyệt vời ông mặt trời!
- Cười chết mất, Tiền thiếu gia anh có biết nhà anh bị trộm rồi không? Thủ phạm còn đổ vỏ cho anh gánh nữa kìa ha ha ha ha!
- Tiền thiếu gia kiểu: Đang đi trên giang hồ, nồi từ trên trời rơi xuống ha ha ha ha ha ha ha ha.
- Mấy người đừng cười nữa, ồn đến mắt tôi rồi ha ha ha ha ha ha.
Giản Thư Thư lúc này không rảnh quan tâm đến phòng livestream, cô đang chất vấn các nguyên lão của công ty: "Sao hả? Tôi dù gì cũng là tiểu thư danh chính ngôn thuận của nhà họ Giản, cái công ty này tôi còn không đòi lại được đúng không?"
Các nguyên lão nhìn nhau trân trân.
"Nhưng mà, tiểu thư à, quyền quản lý công ty này đúng là do lão phu nhân giao cho Tiền thiếu gia mà..."
"Đúng thế đúng thế, cô đừng có quậy nữa, lo mà an tâm dưỡng bệnh mới là chính sự!"
"Tiền thiếu gia làm rất tốt mà."
Thấy đám "đồ cổ" này đều thiên vị Tiền Hằng Quý, Giản Thư Thư cũng không hoảng hốt: "Nhưng hắn dù sao cũng là người ngoài, cổ phần nằm trong tay tôi, hắn chẳng qua chỉ được bà nội tôi hứa miệng giao cho quản lý công ty thôi."
Tính là chủ nhân kiểu gì?
Giản Thư Thư cười như không cười nhìn Tiền Hằng Quý: "Tôi vẫn còn chưa chết đâu nha."
Đợi đến lúc cô thật sự biến mất.
Cổ phần công ty này có lẽ thật sự không giữ được, đôi cha mẹ ngốc nghếch kia của cô làm sao mà giữ nổi.
Sắc mặt Tiền Hằng Quý rất khó coi, nếu không phải vì giữ hình tượng, hắn hiện tại đã muốn lôi cô ra ngoài rồi, thế là hắn mở miệng nói một câu kinh điển: "Cô bớt giở mấy cái trò vô vị này đi, tôi biết cô làm vậy là để thu hút sự chú ý của tôi, nhưng có thể đừng có đem chính sự ra đùa giỡn như vậy không?"
Giản Thư Thư khinh bỉ nhổ toẹt một cái, "Ai thèm anh?" Đúng là cái loại củ cải thối.
Sắc mặt Tiền Hằng Quý hoàn toàn đen kịt lại.
"Chuyện này..." Các nguyên lão nhìn trái ngó phải, chẳng dám đắc tội ai, chỉ biết trân mắt ra nhìn.
Tiền Hằng Quý ra hiệu cho vệ sĩ của mình, người của hắn định ra tay, Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn lập tức tiến lên che chở cho Giản Thư Thư.
"Tôi xem ai dám bước tới?"
"Mấy người thử xem."
Tề Phong Tuấn liếc xéo bọn họ bằng vẻ mặt bất cần đời, trong mắt đầy sát khí.
Đề xuất Trọng Sinh: Đời Người Bị Đánh Cắp