Du Thừa Chí quay đầu liếc nhìn Ôn Dao một cái, rồi lại gằn giọng quát đám thiếu niên ngỗ nghịch kia: “Tiềm năng dị năng của các ngươi không tồi, nhưng các ngươi nghĩ vậy là có thể đơn độc đối mặt với hiểm nguy bên ngoài sao? Chưa qua huấn luyện đặc biệt, khác nào tự tìm đường chết!”
“Nhưng chúng con đâu nhất thiết phải học những bài học vô bổ này!”
“Dù sao thì các ngươi cũng không muốn học văn hóa, đúng không?” Du Thừa Chí hiểu rõ. Chẳng qua là chúng an nhàn nơi học đường quá lâu, huyết khí sôi trào, chỉ muốn chứng tỏ giá trị bản thân mà thôi, tất cả đều là rảnh rỗi sinh nông nổi!
Nếu có thể, ông thật sự muốn đuổi cổ chúng ra khỏi đây, để chúng tự mình nếm trải sự khốc liệt bên ngoài căn cứ, khi ấy xem chúng còn dám nghĩ như vậy chăng.
Nhưng ông cũng biết, những đứa trẻ ở độ tuổi này nổi loạn và nhạy cảm, chỉ một chút sơ sẩy cũng có thể hủy hoại tương lai của chúng, điều đó không phải là thứ ông mong muốn.
Tuy nhiên, không sao cả, có thể giáo huấn bằng cách thức khác.
“Các ngươi cho rằng mình đối phó tang thi không thành vấn đề sao?”
Vu Mặc hừ lạnh một tiếng, vẻ khinh thường hiện rõ. Chúng ta đâu phải chưa từng diệt tang thi, có gì đáng sợ đâu.
Du Thừa Chí không hỏi thêm nữa, mà xoay người bước về phía Ôn Dao.
Khi nhìn thấy thực vật biến dị kia, ông đã đoán ra thân phận của Ôn Dao. Nàng chính là muội muội của Ôn Minh, tiểu cô nương được gã Tề Cảnh Huy kia trọng vọng. Nghe nói dị năng của nàng rất cường đại, hơn nữa binh lính báo tin cũng nói chính nàng đã kịp thời cứu tên Vu Mặc kia.
Ông vốn không mấy tường tận về các mối quan hệ, chỉ biết đại khái, vì vậy khi nghe Hạ Y Huyên nói nàng là biểu muội cũng không nghĩ nhiều. Giờ xem ra, mối quan hệ này khá phức tạp, nhưng ông không mấy bận tâm, chỉ cần biết tiểu cô nương này có thể giúp đỡ là được.
Ông bước đến trước mặt Ôn Dao, khụy gối xuống, nhẹ giọng hỏi: “Cô nương là muội muội của Ôn Minh, Ôn Dao, đúng không?”
Thấy Ôn Dao gật đầu, ông mỉm cười, tiếp lời: “Có thể phiền cô nương giúp một việc không?”
Ôn Dao liếc nhìn, rồi lại nhìn tám đứa trẻ với độ tuổi khác nhau đang đứng thành hàng không xa, đoán ra ý định của hiệu trưởng. Nàng đứng không cũng trúng đạn sao? Liên quan gì đến nàng chứ?
Hạ Y Huyên cũng khụy gối xuống, hơi phấn khích nói với Ôn Dao: “Dao Dao, muội có muốn dạy cho chúng biết thế nào là lễ độ không? Đám nhóc này quá ngỗ ngược! Vừa nãy còn tấn công tỷ tỷ của muội đấy, muội hãy giúp tỷ báo thù đi!”
Ôn Dao thầm nghĩ: Mạn Mạn đã báo thù cho tỷ rồi mà…
Dường như nhận ra Ôn Dao không mấy hứng thú, Hạ Y Huyên vội ôm lấy cánh tay nàng: “Dao Dao, muội hãy cho chúng nếm trải thế nào là thiên tài thực sự, đừng tưởng có dị năng là có thể tung hoành thiên hạ vô địch, hãy cho chúng biết thế nào là ‘trời có trời, người có người’!”
Rốt cuộc thì chuyện này có liên quan quái gì đến nàng chứ?!
Ôn Dao thật sự cạn lời, hơn nữa nàng ra tay chẳng phải là ức hiếp người khác sao?
Nhìn Hạ Y Huyên níu chặt không buông, Ôn Dao chỉ đành gật đầu.
Thấy Ôn Dao đồng ý, Du Thừa Chí khẽ mỉm cười: “Thật sự làm phiền cô nương rồi. Yên tâm, chỉ cần không tàn phế, không chết là được, bị thương một chút cũng là do chúng tự chuốc lấy.”
Ôn Dao bĩu môi, quả nhiên là rất tin tưởng nàng…
Sau đó, Du Thừa Chí đứng dậy, quay sang Vu Mặc và đám thiếu niên, giới thiệu: “Tiểu cô nương này có thể các ngươi không quen biết, nhưng ca ca của nàng thì chắc chắn các ngươi biết, chính là Ôn Minh, đoàn trưởng dị năng đoàn quân khu.”
Vừa nghe đến tên Ôn Minh, mắt tất cả đám trẻ đều sáng rực. Nếu nói người chúng sùng bái nhất hiện giờ, không ai khác ngoài Ôn Minh. Chúng từng khẩn cầu Ôn Minh cho chúng gia nhập dị năng đoàn, đáng tiếc đã bị từ chối.
Tiểu cô nương dung nhan hơi tái nhợt, lại vô cùng xinh đẹp này chính là muội muội của đoàn trưởng sao?
“Nàng cũng là dị năng giả, hơn nữa tuổi còn nhỏ hơn đa số các ngươi. Các ngươi không phải cảm thấy năng lực của mình đã đủ rồi sao? Ta cũng không có ý kiến gì, chỉ cần có kẻ nào trong các ngươi đánh bại được nàng, ta sẽ đồng ý yêu cầu của các ngươi. Ngược lại, tất cả hãy ngoan ngoãn ở lại trường mà học hành tử tế!”
Du Thừa Chí sầm mặt xuống, lớn tiếng hỏi: “Các ngươi có đồng ý không?”
Mấy đứa trẻ liếc nhìn nhau, cuối cùng tất cả dời tầm mắt về phía Ôn Dao, đánh giá nàng từ trên xuống dưới. Chúng cũng chẳng thấy nàng có gì khác biệt, nhưng thực vật biến dị trên vai nàng thì rất lợi hại.
“Nàng dùng thực vật biến dị của nàng thì sao? Chúng con căn bản không thể đánh lại! Thật không công bằng!”
Có kẻ lên tiếng phản đối.
Du Thừa Chí quay đầu nhìn Ôn Dao, thấy nàng gật đầu, mới trả lời: “Đương nhiên là một mình nàng.”
Mấy đứa trẻ xúm lại bàn bạc, quyết định dùng chiến thuật luân phiên. Dù nàng có lợi hại đến mấy cũng không thể chịu nổi tám người chúng hao mòn, hiệu trưởng đâu có nói không được làm vậy.
Vu Mặc tiến lên một bước, ngẩng cao đầu ưỡn ngực nói với Du Thừa Chí: “Chúng con đồng ý, nhưng thầy phải giữ lời hứa!”
“Ta đương nhiên giữ lời hứa, nhưng còn các ngươi thì sao? Đừng đến lúc thua lại lật lọng.”
“Tuyệt đối không! Chúng con nói là làm!”
“Tốt! Ở đây có nhiều huấn luyện viên đều là nhân chứng, vậy thì bắt đầu đi.”
Du Thừa Chí lùi về rìa thao trường, đứng cùng với các huấn luyện viên khác, rồi ra hiệu cho Ôn Dao có thể bắt đầu.
Ôn Dao tháo Mạn Mạn trên cổ tay xuống, đặt vào tay Ngữ Điệp, rồi bước ra giữa trung tâm thao trường.
Thấy Ôn Dao thật sự dám bước lên, mấy người bàn bạc một lát, quyết định để Đường Hoài, kẻ có tốc độ nhanh nhất, ra trận trước, trước tiên làm hao mòn dị năng của nàng!
Đường Hoài là một đứa trẻ gầy gò chín tuổi, trông yếu ớt như thể gió thổi cũng bay, nhưng cậu bé thường xuyên nheo mắt, trong mắt thỉnh thoảng lóe lên tia sáng, nhìn là biết một đứa trẻ rất tinh ranh.
Cậu bé đi đến cách Ôn Dao năm sáu mét thì dừng lại, chưa kịp mở lời, đã nghe thấy tiểu cô nương đối diện thản nhiên nói: “Cùng lên đi.”
Cái gì? Cùng lên sao?
Đường Hoài ngẩn người một chút, cậu bé quay đầu nhìn Du Thừa Chí, không hiểu đây là tình huống gì.
Du Thừa Chí cũng bị câu nói của Ôn Dao làm giật mình. Tám đấu một? Lại là đối phương chủ động đề nghị. Đứa trẻ này đang nghĩ gì vậy? Ông vừa mới nói đám nhóc ngỗ nghịch kia không biết trời cao đất rộng, kết quả viện binh ông mời đến cũng y như vậy sao?
“Hiệu trưởng, không sao đâu, Dao Dao biết mình đang làm gì mà. Cô ấy nói vậy là không có vấn đề gì đâu, ông chỉ cần đồng ý là được.”
Hạ Y Huyên không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Du Thừa Chí. Nàng nghĩ tiểu biểu muội nhất định là hơi mất kiên nhẫn rồi, muốn tốc chiến tốc thắng, tiện thể đả kích chúng triệt để hơn một chút.
Vì Hạ Y Huyên đã nói vậy, Du Thừa Chí mặc dù có chút lo lắng nhưng vẫn đồng ý. Tuy nhiên, trong lòng ông lại có chút hối hận, đáng lẽ nên chuẩn bị chu đáo hơn. Mặc dù đã phái người đi thông báo quân y hệ trị liệu rồi, nhưng xem ra vẫn chưa đủ, đáng lẽ nên gọi thêm vài dị năng chiến sĩ đến. Dù sao các huấn luyện viên trong trường đều là binh lính bình thường, thật sự xảy ra chuyện gì, bọn họ hoàn toàn không kịp cứu.
Nghĩ một lát, Du Thừa Chí giơ tay lên, chuẩn bị tạm dừng trước, sau đó gọi vài dị năng chiến sĩ đến rồi mới bắt đầu.
“Hiệu trưởng!” Tay ông bị Hạ Y Huyên giữ lại, “Ông phải tin Dao Dao nhà chúng ta, chuyện này chẳng là gì cả, sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Tiểu biểu muội của nàng ngay cả ca ca Ôn Minh cũng phải thừa nhận không bằng, làm sao có thể không trị nổi mấy đứa nhóc ngỗ nghịch dị năng mới cấp hai chứ!
Đề xuất Cổ Đại: Hầu Gia Vì Cứu Biểu Muội Mà Nạp Bình Thê, Ta Xoay Mình Thành Phi, Chàng Hối Hận Đến Điên Cuồng
[Pháo Hôi]
Truyện đã full, cảm ơn bạn nha
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?
[Luyện Khí]
Trả lờiKhi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ