"AA.A.A.., từ đâu có lão hổ thế này?"
Vừa ra khỏi cửa, Hạ Y Huyên đã bị Đại Hoàng đang ở trong sân vui sướng chạy qua chạy lại, trắng trợn phá hư hoa cỏ lại càng hoảng sợ.
"Đại Hoàng."
Thịch, Đại Hoàng đang chơi vui vẻ nghe được giọng nói bình tĩnh lãnh đạm của chủ nhân nhà mình, thân thể mãnh liệt cứng đờ, nó ngượng ngùng thu hồi móng vuốt ra tay ác độc, liếm liếm chất lỏng dính đầy trên bộ lông, lúc này mới quay lại chạy đến bên người Ôn Dao cọ xát vào cô.
Đầu to đầy lông xù cọ cọ vào làn da lỏa lồ của Ôn Dao, có chút nhồn nhột nha.
Ôn Dao đẩy đầu Đại Hoàng, thuận tay đặt ở trên đầu của nó gãi vài cái.
Đại Hoàng được gãi rất thoải mái, nó nửa nheo mắt lại, thân thể cũng nằm xuống, trong cổ họng phát ra tiếng rên ư ư ư ư, chiếc đuôi thật dài vung qua vung lại, cực kỳ thích ý.
Hạ Y Huyên nhìn ríu rít kêu kỳ lạ, em gái họ này thật lợi hại, tuy căn cứ Hoa Bắc cũng có người mang theo thú biến dị khoe khoang đi lại khắp nơi, nhưng đại đa số đều là mèo chó, cũng chỉ một lần thấy qua báo biến dị.
Không nghĩ đến em gái nhỏ lại có một con hổ biến dị to như thế, con này chắc chắn không phải nuôi trong nhà nha.
"Dao Dao, Tiểu Tiểu đâu rồi?" Hạ Uyển biết rõ con gái nhà mình đã thu phục được một con hổ biến dị, Mạn Mạn ở trên vai Ngữ Điệp, Tiểu Tiểu đi đâu?
Tay trái Ôn Dao đang vuốt lông cho Đại Hoàng, duỗi tay phải về phía Hạ Uyển, Tiểu Tiểu trên cổ tay ngẩng đầu lên, hướng về phía mẹ Ôn vặn vẹo uốn éo thân thể, biểu hiện hình tượng mới của chính mình.
"Woa, thật đáng yêu!" Nhìn con rắng trắng nhỏ xíu nhu thuận quấn ở trên cổ tay Ôn Dao, hai mắt Hạ Y Huyên tỏa ánh sáng, trong lòng ngứa ngáy.
Bộ dáng thật quá đáng yêu mà! Quá phạm quy nữa à!
Hạ Y Huyên nhịn không được đưa tay ra muốn sờ một phát, ai ngờ Tiểu Tiểu hoàn toàn không nể tình, trực tiếp một đuôi quất đến, lập tức trên mu bàn tay phải của cô xuất hiện một vết đỏ.
"Bốp~."
Ôn Dao một cái tát vỗ xuống đầu Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu lập tức thu hồi chiếc đuôi, ủy ủy khuất khuất một lần nữa quấn tốt, vẫn không nhúc nhích... giả chết.
"Huyên Huyên cháu không sao chứ? Thật sự có lỗi, Tiểu Tiểu không phải rắn sủng vật, cũng là thú biến dị, cho nên..." Hạ Uyển có chút xấu hổ, muốn Tiểu Tiểu xin lỗi hình như có chút không đúng, nhưng muốn con gái chị xin lỗi chị cũng không nỡ, dù sao chuyện không liên quan đến Dao Dao.
"Không có việc gì không có việc gì." Hạ Y Huyên khoát khoát tay, Tiểu Tiểu ra tay vẫn có đúng mực, chỉ đỏ lên một chút, cũng không lo ngại.
"Không có làm bị thương, cũng do cháu không rõ tình huống, thì ra đây cũng là thú biến dị à, Dao Dao thật lợi hại, có hai đại bảo tiêu đây này."
"Xin lỗi." Ôn Dao lạnh lùng bảo Tiểu Tiểu.
"Không có việc gì, không..." Hạ Y Huyên vừa định nói không cần, đã nhìn thấy con rắn trắng nhỏ xíu kia lần nữa ngồi thẳng lên, hướng về phía cô nhả ra lưỡi rắn, còn cúi người xuống, dường như đang xin lỗi với cô.
Cái này thành tinh rồi nha...
Hạ Y Huyên có chút hâm mộ Ôn Dao, nhà thông thái hiểu tính thú biến dị cũng không dám tìm kiếm, cô bé còn có hai con, đều không giống bình thường, xem ra lực chiến đấu cũng không tồi, người với người vì cái gì lại chênh lệch lớn như vậy chứ?
Ôn Minh nhìn chung quanh một lần, chọn một cây nhỏ trong sân làm thí nghiệm.
Cậu nâng súng lên, động tác tiêu chuẩn, nhắm trúng mục tiêu sau đó trực tiếp bóp cò, một luồng ánh sáng trắng phóng xuất từ họng súng ra, bắn thẳng về phía cây nhỏ.
Chỗ cây nhỏ bị bắn trúng lập tức xuất hiện một cái lỗ lớn, không khác biệt lắm lớn nhỏ như thân cây.
Cây nhỏ nhẹ lung lay, sau đó "Oanh" một tiếng ngã xuống trong sân.
Tiếng động đưa đến sự chú ý của binh sĩ canh gác bên ngoài, bọn hắn thăm dò nhìn thoáng qua, xác định không có vấn đề gì mới thu hồi ánh mắt.
Ôn Minh: ...
Cậu lại nhìn kỹ một chút, mở ra chỗ rãnh, phát hiện thể tích tinh hạch bỏ vào co lại một ít, hơn nữa bên ngoài có chút dấu vết vỡ vụn.
"Đây là súng tinh năng (súng có khả năng bắn tinh hạch)." Hạ Thiên Dật hướng bọn hắn giải thích nói: "Sau khi chúng tôi phát hiện tinh hạch vẫn luôn nghiên cứu công dụng của nó, hy vọng có thể sử dụng với tư cách nguồn năng lượng mới, thế nhưng năng lượng bên trong tinh hạch vẫn luôn không ổn định, luôn thất bại.
Về sau phát hiện phương pháp tinh lọc tinh hạch, tốc độ nghiên cứu bắt đầu nhanh hơn... đây là nghiên cứu mới nhất gần đầy súng tinh năng.
Trước mắt chỉ có thể sử dụng tinh hạch sau khi tinh lọc, hơn nữa năng lượng hao tổn khá lớn, quá trình chuyển hóa phải lãng phí gần ba phần năng lượng, còn có chút gân gà."
Mấy người vừa đi vào phòng vừa nghe hắn nói tiếp:
"Nhưng nghe nói gần đây có đột phá mới, có thể đề thấp hao tổn trong quá trình chuyển hóa, đồng thời đối với tinh hạch chưa tinh lọc ổn định phương pháp này cũng có một ít thành tựu.
Cho nên cái này chỉ là vật thí nghiệm, cho cháu mở mang tầm mắt, tùy tiện chơi đùa. Dù sao sử dụng nó phải hao tổn số lượng tinh hạch không ít, còn không bằng dùng để tu luyện dị năng."
Ôn Minh gật gật đầu, lúc chuẩn bị cất vào thì nhìn thấy đôi mắt em gái nhìn thẳng tắp vào súng tinh năng trong tay cậu, cậu liền trực tiếp đưa cho cô.
Hạ Y Huyên nháy mắt mấy cái, muốn nhắc nhở cậu súng này rất nguy hiểm, đừng tùy tiện giao cho cô bé nhỏ.
Nhưng nhìn thấy cô dượng, còn có chú Tề đều là vẻ mặt tập mãi thành thói quen, cô lại lặng yên nuốt lời muốn nói vào.
Trở lại phòng khách, mấy người tiếp tục nói chuyện phiếm, chủ yếu kể về một vài chuyện cũ, ngẫu nhiên cũng hỏi thăm Ôn Minh một chút về chuyến kinh nghiệm lần này.
Hạ Y Huyên cùng Ôn Dao, Ngữ Điệp ngồi ở một bên, cô xem như đã hiểu rõ, cô em họ này có chút khuynh hướng chứng tự bế, đều không thế nào để ý người.
Vì vậy, cô bé không hỏi han gì Ôn Dao mà chủ động kể cho cô nghe vài câu chuyện thú vị về gia đình: ông nội cổ hủ, bà nội tao nhã, anh trai nghiêm nghị, buồn tẻ, và anh trai thứ hai lúc nào cũng gây chuyện, khiến chú hai muốn đuổi ra khỏi nhà.
Cô bé kể lại những câu chuyện này một cách sống động, thú vị, thậm chí còn khiến cả Vũ Điệp cũng phải say mê. Vừa nói, Hạ y Huyên vừa cẩn thận quan sát biểu cảm của Ôn Dao, nhận thấy tuy sắc mặt không thay đổi, vẫn đang nghịch khẩu súng tinh năng nhưng vẫn lắng nghe.
Cô thở phào nhẹ nhõm. May mắn thay, tuy em họ này không nói nhiều, nhưng tính cách lại tốt, không khó gần; tốt hơn nhiều so với hình ảnh công chúa hư hỏng mà cô bé tưởng tượng.
Lần này cô bé đến đây có việc. Ông nội lo cháu gái mình sẽ vì ảnh hưởng của chú mà sinh lòng oán hận gia đình, không muốn quay về. Ông dặn dò cô phải hòa thuận với họ và thay đổi quan điểm của họ.
Giờ thì có vẻ như ông nội đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Chú của cô dường như chẳng mấy quan tâm đến con cái, còn các anh chị em họ của cô dường như cũng chẳng oán trách gì gia đình. Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành được một nửa; giờ chỉ còn việc hòa thuận với họ nữa thôi.
"Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói," Ôn Minh nói với Ôn Trác và Hạ Uyển sau khi mọi người nói chuyện xong.
"Chuyện gì vậy?" Hạ Uyển tò mò. Ôn Minh từ nhỏ đã sống tự lập, hiếm khi bàn bạc với họ, chỉ nói cho họ biết quyết định của mình.
"Con sẽ nhập ngũ."
"Ồ, anh họ, anh sẽ nhập ngũ sao? Ông nội chắc sẽ vui lắm đây!" Hạ Y Huyên nghe vậy liền vui vẻ nói.
"Nhập ngũ? Sao tự nhiên lại muốn nhập ngũ?" Hạ Uyển khó hiểu. Cô hiểu con trai mình; chắc nó không thích bị gò bó. Quân đội có rất nhiều kỷ luật và yêu cầu nghiêm ngặt. Sao tự nhiên nó lại muốn nhập ngũ?
"Ta có việc nhất định phải làm." Ôn Minh thản nhiên nói.
Hạ Uyển định nói gì đó thì Ôn Trác ngắt lời: "Con lớn rồi, có chủ kiến riêng rồi. Nếu đã suy nghĩ kỹ càng thì cứ làm đi, đừng để sau này hối hận."
Ôn Minh gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Ôn Trác, nói: "Ta sẽ không hối hận."
"Được rồi, nhưng có một vấn đề." Ôn Trác ngả người ra sau ghế sofa: "Con định nhập ngũ ở đâu? Có lẽ lát nữa chúng ta sẽ đến căn cứ ở Hoa Bắc, nên..."
"Đương nhiên là của ta!" Tề Cảnh Huy nghe vậy liền nổi giận đùng đùng. Hắn đã tốn bao công sức thuyết phục n Minh nhập ngũ, thậm chí còn chuẩn bị đào tạo hắn thành người kế nhiệm, sao có thể để hắn chạy thoát?!
[Pháo Hôi]
Truyện đã full, cảm ơn bạn nha
[Pháo Hôi]
Có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương mới ạ
[Pháo Hôi]
Khi nào truyện sẽ ra tiếp ạ?
[Luyện Khí]
Trả lờiKhi nào mình rảnh nha bạn, cuối năm cv bận rộn quá, cảm ơn bạn đã ủng hộ