Chương 677: Bạn bè

Gần đến đỉnh núi, một giọng nói có chút lười biếng, lại thấp thoáng vẻ ngái ngủ như vừa mới thức dậy từ phía trên truyền xuống: “Tiêu Cẩm Nguyệt?”

“Là tôi đây.” Tiêu Cẩm Nguyệt ngẩng đầu đáp lời, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt: “Có mang cho cô ít đồ ăn ngon này.”

“Ồ?” Chỉ một từ duy nhất nhưng mang theo sự hứng thú rõ rệt. Bóng dáng Lập Kiêu nhanh chóng chạy ra từ đỉnh núi, bước chân nhẹ nhàng tiến về phía cô.

Tiêu Cẩm Nguyệt không nhịn được mà mỉm cười, trong mắt hiện lên vẻ ấm áp. Lập Kiêu tiến lại gần, ánh mắt lập tức bị gói đồ lớn trên tay Tiêu Cẩm Nguyệt thu hút.

Tiêu Cẩm Nguyệt đặt gói đồ xuống đất, cởi sợi dây da thú đang buộc ra. Bên trong đầy ắp những món đồ ăn vặt hiện ra, bao bì đủ màu sắc rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đôi mắt Lập Kiêu sáng bừng lên như những vì sao, Tiêu Cẩm Nguyệt thậm chí còn thấy rõ cổ họng cô ấy khẽ chuyển động, lặng lẽ nuốt nước miếng, ánh mắt tràn đầy vẻ thèm thuồng.

“Mau ăn đi, thích món nào thì cứ bảo, lần sau tôi lại mang đến cho.” Tiêu Cẩm Nguyệt cười vẫy tay.

Lập Kiêu hì hì cười rộ, lộ ra hàm răng trắng bóng. Cô ấy giơ tay vỗ mạnh lên vai Tiêu Cẩm Nguyệt một cái, lực đạo rất lớn, mang đậm vẻ sảng khoái của một thú nhân.

Hai người ngồi trên một tảng đá lớn trải da thú dày và cỏ khô. Tiêu Cẩm Nguyệt tiện tay lấy một gói khoai tây chiên xé ra, tiếng “rắc rắc” giòn tan vang lên rõ mồn một giữa đỉnh núi yên tĩnh. Cô chậm rãi ăn để bầu bạn cùng đối phương.

Lập Kiêu thì lục lọi trong gói đồ, chọn lấy một ôm đầy đồ ăn vặt. Lúc thì xé bao bì que cay, xuýt xoa liếm dầu đỏ trên đầu ngón tay; lúc thì bóp miếng thạch mút vào miệng; lúc lại bốc mì tôm trẻ em nhai rôm rốp, trông vô cùng thỏa mãn.

Tiêu Cẩm Nguyệt nhận ra hầu như không có thứ gì mà Lập Kiêu không thích, loại đồ ăn vặt nào cô ấy cũng nhận hết. Nhưng thứ cô ấy ưu ái nhất lại toàn là “đồ ăn rác” – nào là que cay nồng đậm, thạch dẻo dai, mì tôm giòn rụm, hay bánh quy thơm nức mùi sữa.

Ngược lại, những loại thịt vốn phổ biến ở Thú Thế như thịt bò khô, ức gà khô hay xúc xích thì cô ấy lại chẳng mấy mặn mà. Có lẽ vì ngày thường ở trong rừng ăn quá nhiều nên đã ngán, thành ra những món mới lạ hiếm thấy này mới khơi dậy được cảm giác thèm ăn của cô ấy.

“Mấy thứ này cô lấy ở đâu ra thế? Tôi chưa từng thấy bao giờ luôn.” Lập Kiêu vừa nhồm nhoàm đồ ăn vừa ú ớ hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò: “Mấy hôm trước tôi có ra ngoài dạo một vòng, còn đặc biệt đi tìm thử mà chẳng thấy đâu, muốn mua một ít cũng không mua được.”

Trước đây Tiêu Cẩm Nguyệt từng sai người mỗi tháng gửi cho cô ấy một lần, nhưng chút đồ ăn vặt đó đối với sức ăn của cô ấy chẳng khác nào dính răng, chưa kịp ăn cho đã thèm thì đã hết sạch. Cực chẳng đã, cô ấy mới định ra ngoài tìm đồ thay thế, dù vị có kém một chút cũng chấp nhận, ai ngờ tìm đỏ mắt cũng không thấy! Đừng nói là thấy, ngay cả nghe tên thôi người khác cũng chưa từng nghe qua.

“Ngoài chỗ tôi ra, cô đi đâu cũng không thấy được nữa đâu.” Tiêu Cẩm Nguyệt cười nói: “Nhưng không sao, chỗ tôi nhiều ăn không hết, sau này ăn xong cứ đến tìm tôi mà lấy.”

“Thật sao? Không còn là mỗi tháng chỉ có một chút nữa à?” Lập Kiêu mừng rỡ đến mức tay run lên, nắm bỏng ngô trong lòng rơi lả tả xuống đất.

“Thật mà.” Tiêu Cẩm Nguyệt gật đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Trước đây nói mỗi tháng đưa một lần là vì lúc đó tôi chỉ để lại bấy nhiêu, sợ cô ăn hết một lượt. Nhưng giờ đích thân tôi đã ở đây rồi, sau này sẽ không để cô thiếu miếng nào đâu.”

“Thế thì tốt quá! Tiêu Cẩm Nguyệt, cô đúng là người bạn tốt nhất của tôi!” Lập Kiêu phấn khích quá đà, lại giơ tay vỗ mạnh lên vai Tiêu Cẩm Nguyệt một cái.

Cú vỗ này không hề đơn giản, cô ấy quên mất việc thu lực, nếu là một thư tính bình thường thì e rằng đã bị vỗ gãy xương rồi. Nhưng thể chất của Tiêu Cẩm Nguyệt từ lâu đã khác người, bị vỗ như vậy không những chẳng hề hấn gì mà còn có thể mỉm cười nhặt giúp cô ấy những hạt bỏng ngô rơi trên người.

“Nghe cô nói vậy, tôi thấy nhẹ lòng hẳn.” Cô thở phào một hơi, giọng nói ẩn chứa một chút lo lắng khó nhận ra: “Tôi cứ sợ cô vì chuyện của tộc Hổ mà...”

“Không có chuyện đó đâu.” Lập Kiêu không cần suy nghĩ mà lắc đầu, giọng điệu dứt khoát: “Nếu tôi thực sự quan tâm đến họ thì hôm qua dù thế nào cũng phải cầu xin cho họ vài câu, dù là bảo cô tha cho hai ba người thì cũng coi như đã tận tâm tận lực rồi.”

Vốn dĩ cô ấy đã không thân thiết với tộc nhân, nếu không phải vì đến mức không thể chung sống nổi thì cũng chẳng rời bỏ quê hương để một mình phiêu bạt bên ngoài. Kể từ khoảnh khắc rời đi, cô ấy đã không còn là người của tộc Hổ nữa rồi.

Hai anh em Hàn Thành mang theo tộc nhân đến nộp mạng, người đưa ra quyết định là họ. Tộc Hổ để mặc họ đến đây cũng chứng tỏ chuyện này đã được ngầm cho phép, thậm chí là thúc đẩy, vậy thì đương nhiên họ phải tự gánh chịu hậu quả này.

Dù tính toán thế nào cũng không liên quan đến cô ấy. Cô ấy và Tiêu Cẩm Nguyệt kết giao chân thành, tin tưởng lẫn nhau, không bị những chuyện này làm ảnh hưởng. Huống hồ...

“Mặc dù hôm qua cô không nương tay mà đích thân giết chết họ, nhưng nếu không phải vì nể mặt tôi, có lẽ cô không chỉ dừng lại ở việc giết họ đơn giản như vậy.” Lập Kiêu ngước mắt nhìn Tiêu Cẩm Nguyệt, ánh mắt nghiêm túc: “Mọi chuyện đều do họ khơi mào, tộc nhân của cô vì họ mà chết rất nhiều, ngay cả thú phu Băng Nham của cô cũng suýt mất mạng. E rằng cô phải giết sạch cả tộc Hổ mới có thể hả giận, đúng không?”

Tiêu Cẩm Nguyệt không lên tiếng, chỉ cúi đầu nhìn miếng khoai tây chiên trong tay, đầu ngón tay khẽ vân vê.

Đúng vậy, chuyện này vốn dĩ do tộc Hổ khơi mào, ngay cả hai tộc kia cũng là do tộc Hổ mời đến trợ giúp. Nếu không phải vì có mối quan hệ với Lập Kiêu, Tiêu Cẩm Nguyệt chắc chắn sẽ trực tiếp tìm đến tận cửa để đòi một lời giải thích, thậm chí không tiếc việc lật tung cả tộc Hổ lên.

“Vậy nên, chuyện này chúng ta đừng nhắc đến nữa.” Lập Kiêu mỉm cười, lại bốc một miếng bánh quy bỏ vào miệng, giọng điệu nhẹ nhõm: “Cô vẫn là bạn của tôi.”

“Được làm một trong số ít những người bạn của cô, tôi thấy rất vinh dự.” Tiêu Cẩm Nguyệt ngước nhìn cô ấy, ánh mắt lấp lánh nụ cười.

“Cô có muốn tiếp tục ở lại trên núi không?” Tiêu Cẩm Nguyệt dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu lúc nào đó cô thấy chán cảnh một mình, muốn cảm nhận không khí náo nhiệt thì có thể đến bộ lạc của tôi ở bất cứ lúc nào. Dù là nhà gỗ, hang động hay thậm chí là hầm đất, tùy cô chọn.”

Cô cũng sơ lược kể cho Lập Kiêu nghe về việc mình sắp xây thành, muốn tạo dựng một tòa thành kiên cố và náo nhiệt nhất.

“Tạm thời tôi chưa có ý định thay đổi.” Nghe xong, Lập Kiêu im lặng một lát, ngón tay vân vê miếng bánh quy, chậm rãi lên tiếng: “Có lẽ sau này tôi sẽ thấy chán cách sống này, lúc đó có thể sẽ muốn đổi một cách sống khác, nhưng đó là chuyện của tương lai. Đến lúc tôi có ý định đó, tôi sẽ chủ động đến nương nhờ cô. Yên tâm, tôi sẽ không khách sáo với cô đâu.”

“Được, vậy quyết định thế nhé.” Tiêu Cẩm Nguyệt mỉm cười gật đầu, đưa tay khẽ chạm nắm đấm với cô ấy.

“Cũng cảm ơn cô.” Tiêu Cẩm Nguyệt nói thêm, giọng điệu chân thành: “Hôm qua đã liều mạng giúp đỡ tộc nhân của tôi.”

BÌNH LUẬN
PUTA
PUTA

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Gây cấn quá hóng a....

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
4 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều