Chương 70: Không Phải Cùng Một Giuộc Thì Không Thể Hợp Tác Sao?
Sau khi bị chặn lại, Liễu Nguyên Húc và những người khác chỉ có thể tuyệt vọng tiếp tục quay lại đánh với Diệp Linh Lung.
Diệp Linh Lung này vô cùng đáng ghét, mỗi lần nàng đánh bọn họ đều điểm tới là dừng, làm bọn họ bị thương nhưng lại không phải trọng thương, kết quả khiến bọn họ khắp người đều là vết thương, nhưng lại không có chỗ nào chí mạng.
Bọn họ thà rằng Diệp Linh Lung thực sự muốn lấy mạng bọn họ, vì một khi nàng lộ ra sát khí, bọn họ có thể liều chết một phen với nàng.
Đến lúc đó dù có tự tổn một ngàn cũng có thể làm nàng bị thương tám trăm, chỉ cần nàng bị thương, chuyện sau đó sẽ dễ giải quyết hơn.
Bọn họ thậm chí còn cố ý chọc giận nàng, muốn nàng ra tay thật sự, nhưng nàng lần nào cũng điểm tới là dừng, không trọng thương không liều mạng, giống như đang lấy bọn họ ra làm trò đùa vậy, vô cùng kiêu ngạo, đến cuối cùng nàng không bị chọc giận, mà chính bọn họ lại tức chết trước.
Mà thanh kiếm trong tay nàng, kiếm tùy chủ nhân, cũng làm những trò khiến tâm lý người ta sụp đổ.
Là đệ tử của Ẩn Nguyệt Cung, sự kiêu ngạo và tự tin gây dựng bao nhiêu năm qua, hôm nay sắp sụp đổ gần hết rồi, ở cùng bọn họ, thực sự mỗi giây đều là sự dày vò.
Lúc này, một đệ tử Ẩn Nguyệt Cung không trụ vững nổi nữa, hắn trực tiếp rơi từ trên không trung xuống, mắt thấy sắp rơi xuống đất ngất xỉu, một sợi dây thừng bay tới quấn chặt lấy eo hắn.
Hắn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên phía trên, chỉ thấy Diệp Linh Lung ném đầu kia của sợi dây thừng cho sư tỷ của nàng.
"Sư tỷ, vất vả tỷ trói hắn lên bông hoa màu đỏ kia."
"Được thôi!"
Kha Tâm Lan nắm lấy sợi dây thừng kéo người đi trói.
"Tiểu sư muội, tại sao phải trói lên hoa màu đỏ vậy?"
"Bởi vì đệ tử Ẩn Nguyệt Cung bọn họ muội không nhớ được, nên đỏ cam vàng lục lam chàm tím, kẻ yếu nhất thì đặt ở màu đỏ, lát nữa sẽ phân biệt được ngay thôi."
Nghe thấy lời này, đệ tử bị trói đó suýt chút nữa phun ra một ngụm máu cũ.
Còn có kiểu sắp xếp mạnh yếu theo màu sắc nữa sao? Đây chẳng khác nào đóng đinh người ta lên cột trụ sỉ nhục sao? Đây là chuyện con người có thể làm ra sao?
Biết thế hắn đã cố gắng thêm một lát nữa rồi, muốn khóc quá.
Lúc này, hắn bị trói trong tuyệt vọng nhìn thấy những đồng môn vẫn đang kịch chiến bỗng chốc chân không mỏi, lưng không đau, người cũng không yếu nữa, từng người một đều tinh thần phấn chấn như thể còn có thể chiến thêm vài trăm hiệp nữa.
Khoảnh khắc đó, hắn bị trói trên cành hoa màu đỏ đung đưa theo gió, lòng càng lạnh hơn.
Thế này thà rằng ngay từ đầu bị Tuyết Linh Quả ám toán thành công nhốt trong kén còn hơn, ít nhất cái đó không cần lộ mặt cũng không cần đung đưa theo gió, quan trọng hơn là không cần sắp xếp theo màu sắc.
Tiềm năng của con người sẽ được kích phát, nhưng con người cũng sẽ bị hiện thực đánh bại.
Mặc dù mọi người đều không muốn bị trói trên cột trụ sỉ nhục sắp xếp mạnh yếu theo màu sắc đung đưa theo gió, nhưng không lâu sau số người rơi xuống ngày càng nhiều, đến cuối cùng chỉ còn lại Liễu Nguyên Húc và một đệ tử khác vẫn đang kiên trì.
Mắt thấy bọn họ cũng sắp không trụ vững nổi, lúc này cả bụi hoa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, giống như có thứ gì đó to lớn đang đi về phía bên này.
Lúc này, mọi người quay đầu lại, lập tức trợn tròn mắt, rớt cả cằm.
Chỉ thấy một con sâu róm khổng lồ đang xuyên qua bụi hoa nhanh chóng bò về phía bọn họ.
Bụi hoa nơi bọn họ đang đứng, một bông hoa lớn đến mức có thể đứng được tám người, mà con sâu róm đó to bằng một bông hoa, cao bằng hai bông hoa, đối với bọn họ chính là một con sâu róm khổng lồ.
Khi nó đi tới, cặp râu dài trên đầu quất mạnh về hướng bọn họ, trực tiếp đánh nát những bông hoa dưới chân bọn họ.
Hung dữ quá! Cái này nhìn qua là biết mang theo sát khí mà đến!
Nhóm Diệp Linh Lung cũng không quan tâm Ẩn Nguyệt Cung còn lại hai người chưa kịp trói xong, trực tiếp tự mình bay đi chạy trốn.
Lúc nàng chạy, Phì Đầu bên cạnh hoảng hốt nhảy lên người nàng, quen đường quen lối chui vào túi của Diệp Linh Lung lén lút trốn vào trong.
Diệp Linh Lung nhận ra hành động của nó vội vàng xách nó ra khỏi túi.
"Này Phì Đầu, đây chẳng phải địa bàn của ngươi sao? Con sâu róm này là thế nào, ngươi trốn cái gì?"
"Ta đâu có nói đây là địa bàn của ta! Đây là địa bàn của nó! Ngươi không thấy những người đó đều bị nhốt trong kén sao? Đều là nó nhốt đấy!"
"Nhưng người là do ngươi dụ dỗ tới, hai người các ngươi chẳng lẽ không phải cùng một giuộc?"
"Không, không phải mà. Nhưng không phải cùng một giuộc thì không thể hợp tác sao?"
Diệp Linh Lung lập tức ngây người.
Không phải cùng một giuộc đúng là cũng có thể hợp tác, nhưng tiền đề của hợp tác chẳng phải là bình đẳng sao? Nàng chẳng thấy chút bình đẳng và tôn trọng nào trên người Phì Đầu cả!
"Ngươi đừng nhìn ta như vậy nữa, ngươi mau chạy đi! Không chạy ngươi chẳng lẽ muốn bị nó nhốt vào kén sao?"
Diệp Linh Lung tức giận véo mạnh vào cái đầu lá xanh của nó, véo đến mức nó kêu oai oái, mặc dù vậy nàng vẫn phải chạy.
"Ngươi giải thích rõ cho ta, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
"Ta đúng là dụ dỗ người vào đây cho nó, sau đó nó sẽ nhốt người vào kén, rồi nó sẽ hút cạn linh lực của người ta biến người ta thành bướm lá khô."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó bướm, bướm!"
Phì Đầu kích động chỉ tay lên trời.
Diệp Linh Lung quay đầu lại quả nhiên có một con bướm bay lên, con bướm đó ở giữa là một người khô héo, hắn nhắm nghiền hai mắt đã không còn hơi thở, nhưng đôi cánh lại vẫn đang cử động, nhìn thế nào cũng thấy quái dị.
Rất nhanh, lại có một con bướm bay lên, từng con từng con một, tổng cộng có chín con như vậy!
"Nhanh! Đi theo những con bướm này, Cánh Cửa Sinh Cơ đã mở rồi! Chúng ta mau vào thôi!"
Phì Đầu vô cùng kích động, đôi tay nhỏ bé còn bấu víu vào ngón tay Diệp Linh Lung, sáu cái chân nhảy tưng tưng, dùng ngày càng thuận rồi.
Diệp Linh Lung không nghi ngờ Phì Đầu sẽ lừa nàng, dù sao kỹ năng diễn xuất của Phì Đầu rất tệ chỉ số thông minh không cao, nó có thể lừa người vào cho sâu róm làm kén đã là thành tựu cao nhất trong đời quả của nó rồi.
Thế là Diệp Linh Lung không quay đầu lại bay về hướng những con bướm đang bay đi, lúc bay còn thuận tay dán một tờ Gia Tốc Phù.
Các sư huynh sư tỷ phía sau nàng thấy vậy, ăn ý bay theo sau nàng, ngay cả một câu cũng không hỏi thêm.
Lúc này, Liễu Nguyên Húc và một đệ tử khác chưa bị trói thấy bọn họ bay đi, bọn họ cũng nhanh chóng đuổi theo.
"Đại sư huynh! Cứu mạng với!"
Những đệ tử bị Diệp Linh Lung trói trên cành hoa hét lớn, Liễu Nguyên Húc lại giống như không nghe thấy gì chỉ lo đuổi theo Diệp Linh Lung.
Để tăng tốc độ, hắn cũng tìm từ trong nhẫn ra một tờ Gia Tốc Phù, đó là tờ phù hắn đã tốn rất nhiều tiền mới mua được, trong tay chỉ có một tờ.
Sau khi dán lên người hắn nhanh chóng đuổi kịp Diệp Linh Lung, mà sư đệ của hắn bị bỏ lại phía sau, bị con sâu róm khổng lồ đó phun tơ bao bọc vào trong kén.
Tốc độ của con sâu róm khổng lồ vô cùng nhanh, sau khi bao xong một cái nó trực tiếp đuổi theo bọn Liễu Nguyên Húc, trong chớp mắt đã đuổi tới sau lưng bọn họ.
Mắt thấy Liễu Nguyên Húc sắp bị sâu róm phun tơ quấn lấy, hắn lấy từ trong nhẫn ra một sợi dây thừng quấn lấy Hoa Thi Đan đang bay cuối cùng.
"A!"
Hoa Thi Đan bị Liễu Nguyên Húc kéo ngược trở lại, hai người cùng bị tơ của sâu róm khổng lồ quấn chặt lấy.
Diệp Linh Lung nghe thấy tiếng động mạnh mẽ quay đầu lại, nhìn thấy Liễu Nguyên Húc lúc này tay đang túm lấy Tứ sư tỷ, rồi nở một nụ cười hung ác với mình, như một lời khiêu khích.
Sắc mặt Diệp Linh Lung trầm xuống, tìm chết phải không?
Đề xuất Hiện Đại: Nam Nhân Chung Cư, Vong Cố Thập Niên
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ