Chương 69: Đến Đây Nào, Gia Nhập Đi, Cùng Nhau Bị Ăn Đòn Nào
"Hoảng cái gì mà hoảng? Ta vừa rồi chẳng qua là khinh địch thôi, tất cả lùi lại cho ta, hôm nay ta nhất định phải bắt được nàng ta!"
Liễu Nguyên Húc lấy từ trong nhẫn ra một viên đan dược nhét vào miệng, vết thương trên vai hắn lập tức cầm máu.
Thấy cảnh này đám đệ tử Ẩn Nguyệt Cung lập tức phấn khích hẳn lên, đúng vậy, Đại sư huynh của bọn họ còn chưa nhận thua mà, bọn họ sao có thể chùn bước trước được?
Ẩn Nguyệt Cung linh khí ưu việt, đan dược vô số, cho dù là đọ sức bền hay đọ kinh nghiệm cũng tuyệt đối không thể thua cái con bé "giá đỗ" này được.
Thấy vậy, Diệp Linh Lung khẽ cười một tiếng.
"Tiểu tử, xem ra ngươi chẳng biết gì về sự mạnh mẽ của ta cả."
Nói xong, Diệp Linh Lung lấy từ trong nhẫn ra một lọ đan dược, tùy tiện đổ ra bảy tám viên ngay trước mặt Liễu Nguyên Húc rồi tống hết vào miệng, lúc nhai còn phát ra tiếng răng rắc, giống như đang ăn kẹo vậy.
Ăn xong, khí thế trên người Diệp Linh Lung lập tức trở nên mạnh mẽ hơn, linh khí tiêu hao đã được bổ sung và thể lực hao tổn cũng lập tức hồi phục.
Cái điệu bộ này khiến đệ tử Ẩn Nguyệt Cung trợn mắt há mồm, ngay cả Liễu Nguyên Húc cũng ngẩn người theo.
Phải biết rằng so với đan dược chữa trị tăng cường sau trận chiến, thì đan dược chữa trị tăng cường tạm thời trong trận chiến quý giá hơn nhiều, vì loại đan dược này yêu cầu hiệu quả tức thì và tác dụng phụ phải nhỏ để không ảnh hưởng đến chiến đấu, nên nguyên liệu của nó rất tinh khiết và độ khó luyện dược cực cao.
Loại thuốc này thường chỉ có luyện đan sư trong đại tông môn hoặc luyện đan sư cao giai trong liên minh đan dược mới luyện ra được, mua thuốc từ tay bọn họ lại càng đắt đỏ hơn.
Ngay cả đệ tử xuất thân từ đại tông môn như Ẩn Nguyệt Cung, khi chiến đấu nếu không cần thiết thì không ăn, nếu nhất định phải ăn thì một lần cũng chỉ có thể ăn một viên, nếu không trụ nổi nữa thì mới ăn thêm viên nữa.
Còn chưa bắt đầu tái chiến, Liễu Nguyên Húc đã bị nàng làm cho tức đến nghẹn họng, thân là đại đệ tử nòng cốt của Ẩn Nguyệt Cung, hắn cũng chỉ ăn một viên một lần thôi, nàng một tên Trúc Cơ nhỏ bé, lại còn là một tông môn vô danh tiểu tốt, nàng dựa vào cái gì mà một lần ăn bảy tám viên? Thứ này không tốn tiền mua chắc?
Quá đáng hơn là, người bị thương vừa nãy hình như là hắn mà? Nàng ngay cả một miếng da cũng chưa bị trầy, ăn đan dược làm gì? Ăn cho ai xem chứ? Đây là đang coi thường ai vậy?
Liễu Nguyên Húc càng nghĩ càng giận, hắn hôm nay vậy mà bị một tên Trúc Cơ nhỏ bé sỉ nhục.
Thanh Huyền Tông, Diệp Linh Lung, tốt, tốt lắm, hắn nhớ kỹ rồi!
Đợi hắn hôm nay giết chết con bé ranh con này, hôm nào đó sẽ đi diệt cái tông môn rách nát của nàng!
Thế là, hắn mang theo cơn giận dữ mãnh liệt, cổ tay nâng lên trường kiếm trong tay lại vung lên đâm về phía Diệp Linh Lung, Diệp Linh Lung mũi chân điểm một cái tay cầm Huyền Ảnh nghênh chiến với Liễu Nguyên Húc.
Tiếng "đinh đinh đinh" của kiếm chạm nhau truyền đến, mỗi chiêu mỗi thức đều chấn động lòng người.
Liễu Nguyên Húc càng đánh càng thấy vất vả, tuy nhiên Diệp Linh Lung lại càng đánh càng hung.
Thanh kiếm trong tay nàng giống như có suy nghĩ của riêng mình, linh hoạt như một con rắn, chỗ nào có sơ hở, chỗ nào có kẽ hở là đâm vào, đâm đến mức hắn không kịp phòng bị, sau vài hiệp hắn đã chịu không ít vết thương lớn nhỏ trên người.
Thấy mình sắp không chống đỡ nổi, hắn nhanh chóng lấy từ trong nhẫn ra một tờ Định Thân Phù với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai ném lên người Diệp Linh Lung.
Diệp Linh Lung không ngờ tên này còn biết ném phù giấy, sơ ý một chút để hắn ném trúng, cả người bị định lại ở đó.
Liễu Nguyên Húc vừa định thở phào một hơi nhanh chóng lùi lại, ai ngờ, hơi thở này hắn căn bản không! thể! thở! ra! được!
Bởi vì sau khi Diệp Linh Lung không cử động nữa, thanh kiếm trong tay nàng trực tiếp thoát khỏi sự kiểm soát của nàng tiếp tục điên cuồng chém loạn xạ về phía hắn, cái điệu bộ đó giống như thù giết cha không đội trời chung vậy.
Huyền Ảnh càng đánh càng hung, càng đánh càng tàn nhẫn, nhân lúc tên này bây giờ đang là Trúc Cơ, nó nhất định phải báo thù cho chính mình thật tốt!
Cảnh tượng này khiến Liễu Nguyên Húc ngây người, cũng khiến đệ tử Ẩn Nguyệt Cung ngây người theo.
Lần này hắn thực sự tin thanh kiếm này có kiếm linh rồi, hơn nữa còn là một kiếm linh vô cùng thù dai.
Lần này Liễu Nguyên Húc càng không thể hiểu nổi, Thanh Huyền Tông rốt cuộc là một tông môn như thế nào? Tại sao đệ tử Trúc Cơ kỳ nhỏ bé bên trong lại sở hữu một thanh kiếm đã sinh ra kiếm linh?
Thứ này không phải là đan dược chữa trị tăng cường trong trận chiến, có tiền là mua được, đây là bảo bối lớn mà bất kể tông môn nào có được cũng phải cung phụng trong lầu chứa bảo vật nha!
Tức người hơn là, thứ chí bảo mà ai ai cũng cầu mà không được, ngay cả hắn cũng không có đồ tốt như vậy, cái tên Trúc Cơ nhỏ bé này vừa nãy thực sự trực tiếp vứt nó đi để chạy lấy người, chuyện này có hợp lý không? Đây là chuyện con người làm sao?
Sau khi nhận ra điều này, Liễu Nguyên Húc càng giận hơn, không chỉ nghẹn họng mà đầu còn tức đến ong ong.
Lúc này, Diệp Linh Lung tùy tay xé tờ phù giấy mà Liễu Nguyên Húc ném lên người nàng, nhẹ nhàng thoải mái, tùy tùy tiện tiện.
Khiến Liễu Nguyên Húc vốn đã có chút sụp đổ nội tâm lúc này càng tiến gần đến bờ vực sụp đổ hơn.
Tờ phù giấy do phù tu cao giai trong Ẩn Nguyệt Cung làm ra, nàng vậy mà tùy tay xé mất, giống như xé đồ chơi vậy.
Tu vi Trúc Cơ kỳ đánh không lại nàng, ăn thuốc ăn không lại nàng, kiếm trong tay không tốt bằng nàng, ngay cả phù giấy cũng không làm gì được nàng, Trúc Cơ kỳ nhỏ bé nàng thực sự có đáng sợ như vậy không chứ!
"Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Cứ thế lặng lẽ chiêm ngưỡng Đại sư huynh của các ngươi bị ta đánh tơi bời sao? Thực sự đánh chết thì phải làm sao?"
Diệp Linh Lung vừa hét lên, những đệ tử Ẩn Nguyệt Cung đó nhanh chóng tỉnh táo lại, đúng vậy, thực sự đánh chết Đại sư huynh thì phải làm sao? Nếu hắn chết, bọn họ không một ai sống nổi nha!
Lúc này thể diện còn quan trọng không? Không quan trọng nữa rồi!
Thế là, bọn họ vội vàng rút kiếm trong tay cùng nhau xông về phía Diệp Linh Lung, mới xông được một nửa giọng nói của Diệp Linh Lung lại truyền đến.
"Đúng rồi đấy, chỉ chiêm ngưỡng thì có ý nghĩa gì, đến đây nào, gia nhập đi, cùng với Đại sư huynh của các ngươi bị ta đánh tơi bời nào!"
...
Còn chưa chiến, tâm lý đã sụp đổ một nửa.
So với việc nhiều đệ tử Ẩn Nguyệt Cung cùng với đại đệ tử nòng cốt vây công một tên Trúc Cơ kỳ còn mất mặt hơn chính là, nhiều đệ tử Ẩn Nguyệt Cung cùng với đại đệ tử nòng cốt cùng nhau bị tên Trúc Cơ kỳ này đánh tơi bời.
Sau đó, bọn họ thực sự cùng nhau bị Diệp Linh Lung một mình đánh tơi bời.
Cảnh tượng này khiến ngoại trừ Quý Tử Trạc ra những người khác đều than thở không thôi.
Vẫn luôn tưởng tiểu sư muội là cái đầu nhỏ đặc biệt thông minh, tạo giải trên phù văn đặc biệt mạnh mẽ, giờ mới biết hóa ra chiến đấu lực của nàng lại mãnh liệt như vậy.
Lần trước Tạ Lâm Dật bị nàng đánh tơi bời, bọn họ còn thực lòng tưởng là Tạ Lâm Dật bị thương nên quá yếu, không ngờ không phải hắn quá yếu, mà là tiểu sư muội nàng thực sự rất mạnh nha!
Chơi thì chơi đùa thì đùa, lúc ra tay đánh ngươi nàng tuyệt đối không nói đùa!
"Đệ tử Ẩn Nguyệt Cung nghe lệnh, bây giờ tất cả tản ra tự mình rời đi, ta không tin nàng ta có thể một mình đuổi theo tất cả chúng ta!"
Liễu Nguyên Húc vừa dứt lời, Quý Tử Trạc và năm người bọn họ nhanh chóng tản ra vây thành một vòng tròn lớn bao vây bọn họ lại.
"Tiểu sư muội chưa đánh đủ, không một ai được đi!"
Mấy người này vừa nãy bất động, Liễu Nguyên Húc sắp quên mất bọn họ rồi.
Khó khăn lắm hắn mới nghĩ ra một cách giải quyết tình cảnh này, lúc này bọn họ ra tay rồi.
Vô lý hơn là, năm người bọn họ hợp vây đệ tử Ẩn Nguyệt Cung thì thôi đi, ngay cả cái con Tuyết Linh Quả sáu chân kia cũng xen vào là có ý gì? Nó có hiểu mình thuộc phe nào không? Nó có rõ mình là cái thực lực gì không hả?
Hắn hoàn toàn không ngờ sẽ có một ngày như vậy, lúc hắn gặp nạn, ngay cả một quả linh quả cũng muốn đến sỉ nhục hắn.
Chuyện này có ra thể thống gì không?
Đề xuất Trọng Sinh: Tôi Sở Hữu Hệ Thống Điểm Công Trạng Để Giúp Cả Gia Đình Phát Tài
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ