Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 71: Một Kiếm Chém Xuống Mà Đầu Còn Chưa Rơi À?

Chương 71: Một Kiếm Chém Xuống Mà Đầu Còn Chưa Rơi À?

Cùng lúc quay đầu lại còn có những người khác của Thanh Huyền Tông, thấy Diệp Linh Lung không chút do dự bay về phía Liễu Nguyên Húc, Quý Tử Trạc và những người khác cũng nhanh chóng đi theo.

Mắt thấy Liễu Nguyên Húc và Hoa Thi Đan sắp bị cùng nhốt vào trong kén, Diệp Linh Lung lao thẳng đến trước mặt Liễu Nguyên Húc, còn Quý Tử Trạc thì vội vàng vung kiếm định chém đứt tơ của sâu róm.

Một tiếng "đinh" thanh thúy vang lên, thanh kiếm của Quý Tử Trạc lập tức bị bật ngược trở lại.

"Sợi tơ này lợi hại quá!"

"Để muội!" Diệp Linh Lung hít sâu một hơi hai tay nắm chặt Huyền Ảnh, hét lớn một tiếng: "Huyền Ảnh, mau đem hết sức bình sinh của ngươi ra đây!"

Huyền Ảnh, kẻ đã làm kiếm linh hàng vạn năm không biết sức bình sinh là gì: ???

Một tiếng "tranh" vang lên, sợi tơ trắng muốt và dẻo dai bị chém đứt, Liễu Nguyên Húc và Hoa Thi Đan thân thể thả lỏng nhanh chóng bay xa khỏi con sâu róm khổng lồ đó.

Sợi tơ rơi xuống khỏi người bọn họ, Liễu Nguyên Húc không còn bị trói buộc liền đặt thanh kiếm lên cổ Hoa Thi Đan.

"Diệp Linh Lung, ngươi còn dám tiến lên một bước, ta sẽ giết sư tỷ của ngươi!"

Trên khuôn mặt non nớt của Diệp Linh Lung lúc này lộ ra một nụ cười lạnh lùng, rồi nâng Huyền Ảnh lên bất chấp tất cả lao về phía Liễu Nguyên Húc.

"Được thôi, vậy ngươi cứ giết thử xem!"

Liễu Nguyên Húc thấy nàng thực sự lao về phía mình, thần sắc có chút hoảng hốt, chẳng lẽ nàng và mình giống nhau căn bản không quan tâm đến sự sống chết của đồng môn?

Nhưng nếu nàng thực sự không quan tâm thì vừa nãy nàng quay đầu lại làm gì? Nàng chắc chắn lại đang lừa mình.

"Đã như vậy, ta sẽ khiến ngươi hối hận!"

"Giết đi! Dùng sức mà cắt đứt cổ họng nàng ta, chém đứt đầu nàng ta, đừng có nương tay! Xem ta có hối hận không!"

Liễu Nguyên Húc bị Diệp Linh Lung chọc giận, thực sự dùng sức rạch một đường bằng thanh kiếm trong tay, đã nàng không quan tâm, vậy thì giết cho nàng xem!

Giây tiếp theo, cổ họng bị rạch nát, máu tươi bắn tung tóe, cơn đau dữ dội lập tức xâm chiếm toàn thân Liễu Nguyên Húc, mắt hắn hoa lên, nhanh chóng rơi xuống đất, đồng thời phát ra một tiếng thét thảm thiết.

"A!"

Hắn cúi đầu nhìn, Hoa Thi Đan trước mặt đã biến mất từ lúc nào, thanh trường kiếm rạch một đường vậy mà lại là cổ của chính hắn.

Lúc cơ thể rơi xuống, khóe mắt hắn liếc thấy Hoa Thi Đan vừa rồi còn bị hắn khống chế trong tay vậy mà đã biến thành chỉ to bằng lòng bàn tay, lúc rơi xuống giữa không trung đã được Diệp Linh Lung đón lấy.

Diệp Linh Lung xé tờ phù giấy trên người nàng, Hoa Thi Đan lại biến về dáng vẻ ban đầu.

"Thực lực của ngươi cũng kém quá đi? Sao một kiếm chém xuống mà đầu còn chưa rơi thế? Đại đệ tử nòng cốt của Ẩn Nguyệt Cung chỉ có thế thôi à?"

...

Giết người còn phải xát muối vào lòng.

Người Liễu Nguyên Húc run lên, máu trên cổ chảy ra nhiều hơn.

Nàng ta sao cái thứ quái quỷ gì cũng có vậy? Cái này mẹ nó ai mà ngờ tới được chứ!

Cũng may lúc nãy khi cảm thấy đau đớn hắn đã thu lại vài phần lực đạo, nếu không lúc này đầu hắn đã bị chém đứt rồi.

Nhân lúc đang rơi xuống, hắn nhanh chóng lấy từ trong nhẫn ra viên linh đan cứu mạng quý giá nhất, đó là linh đan cửu phẩm có thể cải tử hoàn sinh.

Lúc hắn tốn bao công sức trả giá cực lớn để có được nó, vạn lần không ngờ cuối cùng mình lại dùng nó để chữa trị vết thương do chính mình cứa cổ.

Linh đan nuốt xuống, hắn rơi xuống tâm của một bông hoa, cơ thể hắn dần dần tìm lại được hơi thở, máu trên cổ từ từ cầm lại, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.

"Ngươi còn đứng đó ngẩn ngơ cái gì thế? Mau đi thôi! Chín con bướm đều bay vào trong rồi là chúng ta không vào được đâu!"

Phì Đầu ngồi xổm trên vai Diệp Linh Lung thúc giục nàng kịch liệt.

"Phì Đầu, hắn ăn đan dược nên sống sót rồi."

"Sống sót hắn cũng không còn đe dọa gì đến ngươi nữa mà! Lát nữa là bị sâu róm nhốt vào kén làm phân bón rồi!"

"Không được! Hắn động đến sư tỷ của ta, ta không thể nhịn!"

Diệp Linh Lung nói xong liền bay về phía Liễu Nguyên Húc trên bông hoa đó.

Nàng vừa bay qua, tơ của sâu róm khổng lồ liền phun về phía nàng, nàng vẫn không đổi hướng lao về phía trước mặt Liễu Nguyên Húc.

"A a a! Chúng ta sắp bị tơ quấn lấy rồi!"

"Trước khi ngươi phát điên có thể tìm một nơi an toàn đặt ta xuống trước được không?"

"Ta ở đây bao nhiêu năm rồi chưa từng nghe nói có quả nào bị quấn vào trong đó cả! Quả phá kén thành bướm bay về Cánh Cửa Sinh Cơ, các bạn nhỏ bên trong nhìn ta thế nào? Ta không cần mặt mũi sao?"

Phì Đầu lời còn chưa hét xong đã bị Diệp Linh Lung dùng một đạo pháp quyết khóa miệng lại, thật ồn ào.

Phì Đầu vừa mới ngậm miệng, Diệp Linh Lung đã đáp xuống bên cạnh Liễu Nguyên Húc, cùng đi với nàng còn có sợi tơ của sâu róm, nàng né một cái sợi tơ liền quấn lên người Liễu Nguyên Húc cuộn hắn lại.

Nhân lúc hắn còn chưa bị quấn hoàn toàn vào trong kén, mà sâu róm cũng chưa kịp để ý đến mình, Diệp Linh Lung giơ Huyền Ảnh vận chuyển linh lực đâm một nhát thật mạnh vào tim Liễu Nguyên Húc.

Một tiếng "bốp" vỡ vụn truyền đến, Liễu Nguyên Húc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Diệp Linh Lung, nàng vậy mà có thể làm vỡ hộ tâm kính của hắn đâm thủng tim hắn!

Giây tiếp theo, sợi tơ quấn cả người hắn vào trong cuộn hắn lại thật chặt, cái gì cũng không nhìn thấy nữa.

Liễu Nguyên Húc bị cuộn xong, mục tiêu tiếp theo của sâu róm chính là Diệp Linh Lung.

"Mau chạy đi! Đừng có ngẩn ra nữa, Liễu Nguyên Húc hắn chết chắc rồi! Hộ tâm kính cũng vỡ rồi, cổ họng còn bị cứa, người cũng bị cuộn vào rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ ngươi còn muốn nổ tung cái kén đó sao?"

Phì Đầu kích động túm tóc trên vai Diệp Linh Lung, bắt nàng mau đi.

Mắt Diệp Linh Lung sáng lên.

"Phì Đầu, thời khắc mấu chốt ngươi cũng thông minh gớm nhỉ! Ta đi nổ tung hắn đây!"

Phì Đầu ngẩn ra, rồi giơ cái tay rễ nhỏ tự tát mình mấy cái, bắt nó nói nhiều đưa ra ý kiến bậy bạ, giờ thì hay rồi.

Chỉ thấy Diệp Linh Lung lấy từ trong nhẫn ra mấy tờ phù giấy nạp vào khẩu súng cơ quan bắn phù của nàng, nhắm vào cái kén của Liễu Nguyên Húc quét sạch điên cuồng.

Tạch tạch tạch, bùm bùm bùm.

Cái kén bị uy lực cực lớn của Nổ Tung Phù nổ ra một khe hở nhỏ, thế là nàng nhắm vào khe hở tiếp tục quét sạch vào bên trong.

Tạch tạch tạch, bùm bùm bùm.

Cái kén đó từ trong ra ngoài đều bị nổ đen thui thùi lùi, Phì Đầu nhìn mà thấy tàn nhẫn.

Đúng lúc này, con sâu róm đó phát hiện kén của mình bị nổ hỏng, vội vàng dùng tơ mới vá lại, vá xong liền nổi trận lôi đình xông về phía Diệp Linh Lung.

"Mau chạy đi! Nó sắp phát điên rồi!"

"Nó phát điên thì sẽ thế nào?"

Diệp Linh Lung lời vừa hỏi xong, bỗng nhiên cả người trợn tròn mắt, ngay sau đó bị dọa đến mức quay người bỏ chạy.

"Sẽ... rất... buồn... nôn!"

Lời của Phì Đầu vừa dứt một bãi chất lỏng màu xanh lá cây nhớp nháp từ miệng sâu róm phun ra, lượng lớn lại thối còn rất dính, phun ra khắp nơi.

Diệp Linh Lung vừa chạy, những người khác cũng nhanh chóng điên cuồng chạy thoát thân.

Chỉ có Phì Đầu ngồi trên vai Diệp Linh Lung ôm đầu khóc nức nở.

"Hu hu hu, đều tại ngươi! Đã bảo ngươi chạy sớm đi không chạy! Cứ phải đi đâm người ta một kiếm, đâm xong chưa đủ còn dùng phù giấy nổ người ta, sao ngươi có thể xấu xa đến thế chứ?"

Diệp Linh Lung bận rộn tranh thủ nhìn cái đầu của nó một cái, rồi theo bản năng hét lên một tiếng "vãi chưởng", vai run lên một cái suýt chút nữa ném Phì Đầu xuống đất.

Cái này cũng quá buồn nôn rồi đi!!!

Trong lúc tình thế cấp bách Diệp Linh Lung nâng kiếm lên, chém phăng cái đầu của Phì Đầu.

...

Nó không còn là Phì Đầu nữa rồi.

Đề xuất Xuyên Không: 60 Quả Phụ Tái Giá
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện