Chương 430: Kết Thúc Rồi.
Cho nên, tất cả nỗi hụt hẫng trước đó của nàng đều là uổng phí.
Chiêu Tài vẫn là cái con Chiêu Tài ngốc nghếch và ngây ngô đó.
Nàng trực tiếp giơ một nắm đấm nện lên đầu nó.
“Đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi? Đừng có ăn nhiều như vậy! Ngươi nhìn ngươi xem, lại biến thành một quả cầu rồi!”
Chiêu Tài bị mắng xong lập tức lộ ra vẻ mặt tủi thân, trông thật đáng thương.
Diệp Linh Lạc lập tức mềm lòng, vẫn là đứa con ngoan của nàng.
“Thôi bỏ đi, ngươi quay lại cái hộp quan tài mà tiêu hóa...”
Diệp Linh Lạc nói xong bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, Chiêu Tài vẻ mặt đầy thắc mắc nhìn nàng, không phải muốn quay lại sao? Sao không bắt đi?
“Ngươi đã tự do rồi, ngươi là bảo bối ngoan nhất tốt nhất của ta, không cần phải quay lại cái nơi giam cầm ngươi đó nữa.”
Chiêu Tài nghiêng đầu, không hiểu.
“Ta là nói, sau này ngươi có thể giống như Thái tử và Béo Đầu, muốn ra ngoài chơi thì lúc nào cũng có thể ra ngoài chơi! Ngươi là bảo bối của nhà ta, ngươi vừa giỏi vừa mạnh vừa ngoan ngoãn, không cần phải che che giấu giấu nữa, ta sau này đi đâu cũng có thể dắt theo ngươi!”
Mắt Chiêu Tài sáng lên, hiểu rồi!
Nghĩa là, có thể tùy lúc ra ngoài ăn đồ ăn rồi! Tuyệt quá!
Chiêu Tài xoay một vòng, ôm cái đầu của nó vui sướng như một thằng ngốc.
Xoay xong mới phát hiện ra, quỷ thì tự do rồi, nhưng quỷ hồn cũng chẳng còn con nào nữa, ồ, lại phải buồn bã rồi.
Chiêu Tài đang chìm đắm trong mớ cảm xúc nhỏ của nó, Diệp Linh Lạc cũng chẳng thèm quản nó, quay đầu lại kiểm tra tình hình ở đây, xem làm thế nào để đi hội quân với những người khác.
Lúc này, nàng bỗng nhiên phát hiện trong rừng bia đá sụp đổ lại vẫn còn một tấm bia đá đứng vững, mà tấm bia đá đó chính là tấm bia thứ mười mà nàng vừa định đẩy!
Nàng một lần nữa bay qua, tìm thấy nó giữa một đống bia đá vụn, rồi nhẹ nhàng đẩy một cái, tấm bia đá lập tức đổ sụp.
Nhưng lần này không giống với tình huống tất cả mọi người rời đi trước đó, nàng vẫn ở tại chỗ không bị truyền tống đi.
Lúc này, vòng xoáy trên đỉnh bầu trời bỗng nhiên có thay đổi, nó chậm rãi xoay tròn, vừa xoay vừa thu nhỏ lại, cuối cùng nhỏ đến mức gần như không thấy cho đến khi biến mất trong tầm mắt của Diệp Linh Lạc.
“Nếu nói vòng xoáy này là lối vào thông đến Quỷ giới, vậy bây giờ có nghĩa là, lối vào giữa Phúc đảo và Quỷ giới đã hoàn toàn đóng lại rồi phải không?”
“Phải.”
Dạ Thanh Huyền khẳng định trả lời, Diệp Linh Lạc ngẩn ra.
Chỉ thấy sương mù đen giữa trời đất dần dần tan biến, bầu trời xanh đã lâu không thấy lại xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Linh Lạc, khi một luồng ánh nắng gay gắt chiếu xuống, nàng vô thức đưa tay che mắt.
Kết thúc rồi.
Tất cả tai nạn trên Phúc đảo đều kết thúc rồi.
Quỷ khí và quỷ hồn hoàn toàn biến mất rồi.
Linh khí nồng đậm trên Phúc đảo đã quay trở lại.
Nàng chậm rãi hạ bàn tay che nắng xuống, nhìn bầu trời đầy ánh nắng ấm áp, lộ ra một nụ cười.
“Tiểu sư muội!”
Từng tiếng gọi từ phía sau truyền đến, Diệp Linh Lạc quay đầu lại, nhìn thấy hơn ba trăm người đã được tiễn đi, họ cuối cùng đã hội quân lại một chỗ.
“Tiểu sư muội? Muội không sao chứ?”
“Ta không sao mà, ta đã bảo là Chiêu Tài đánh nhau chứ không phải ta đánh nhau, ta có thể có chuyện gì chứ? Có chuyện thì cũng là Chiêu Tài... Chiêu Tài!”
Diệp Linh Lạc kinh hô một tiếng đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy Chiêu Tài đang bị ánh nắng gay gắt chiếu vào lúc này đang toàn thân nóng bừng bốc hỏa.
Nàng không nói hai lời, lại xót xa thu Chiêu Tài vào lại trong hộp quan tài.
Trước khi thu vào, còn mắng nó một trận.
“Đã bảo ngươi đừng có ăn nhiều như vậy, áo choàng của ngươi bị căng rách rồi, lần này không có thứ gì che chắn ánh nắng cho ngươi rồi chứ! Đã bảo ăn cho lắm vào!”
Chiêu Tài tủi thân gào một tiếng, Diệp Linh Lạc lại không kìm được mềm lòng.
“Vào hộp trước đi, đợi ta làm lại cho ngươi một cái mới rồi ngươi hãy ra ngoài chơi.”
Chiêu Tài vui sướng nhét cái đầu của nó vào trước, rồi chính nó cũng chui vào luôn.
“Bây giờ là tình hình gì vậy?”
Có người hỏi một câu xong, Diệp Linh Lạc bắt đầu quan sát xung quanh.
Sau khi lối vào Quỷ giới biến mất, Phúc đảo bây giờ đã thay đổi diện mạo.
Quỷ khí và quỷ hồn hoàn toàn biến mất rồi, nhưng những núi non đất đai sụp đổ trước đó không thể khôi phục lại nguyên trạng.
Họ hiện tại đang đứng trên những hòn đảo tàn tích giống như trước đây, chỉ có điều lần này phía dưới hòn đảo tàn tích không phải là vực thẳm vô tận, mà biến thành biển cả, vùng biển phía Đông hạ tu tiên giới nơi Phúc đảo giáng xuống.
Ngoài biển cả ra, họ còn có thể lờ mờ thấy một kết giới khổng lồ bao quanh họ.
Họ thử mấy lần, lên trời xuống đất bay ngang, vẫn không thể bay ra khỏi hòn đảo tàn tích.
Lối vào Quỷ giới biến mất rồi, kết giới phong tỏa Phúc đảo trước đây vẫn còn.
Diệp Linh Lạc nhìn cái kết giới kiên cố và mạnh mẽ này, thở dài một tiếng.
“Vấn đề không lớn, cái này nằm trong phạm vi chuyên môn của ta, ta từ từ nghiên cứu vậy. Trước đó, mọi người hãy chọn một hòn đảo mình thích mà tu luyện cho tốt, đừng lãng phí linh khí ở đây.”
Những người khác nghe thấy lời này liền gật đầu, lúc khó khăn nhất đều đã qua rồi, chút cuối cùng này chẳng đáng là bao, đợi một thời gian cũng đợi được, thậm chí họ còn muốn ở lại lâu hơn một chút, vì linh khí ở đây thực sự rất nồng đậm.
Thế là, Diệp Linh Lạc chọn một hòn đảo nàng thích rồi bay lên, sau đó vẫy vẫy tay với những đồng môn Thanh Huyền Tông của nàng.
Sau khi mọi người tập trung lại, Diệp Linh Lạc liền đem những suy đoán của nàng về Tiền Trần Kính cũng như sư phụ Hoa Tu Viễn nói hết một lượt.
Nghe xong mọi người đều rất kinh ngạc, nhưng cũng có không ít đồng môn cảm thấy chuyện này nằm trong dự liệu.
“Nhưng trong chuyện này có rất nhiều điểm không hợp lý.” Bùi Lạc Bạch nói.
“Muội nói sư phụ tập hợp chúng ta lại, rồi đem thông tin của chúng ta thông qua Tiền Trần Kính tiết lộ cho Diệp Dung Nguyệt, để nàng ta đến thu hoạch chúng ta, là vì để giết chết tất cả thiên tài của hạ tu tiên giới. Nhưng nếu là như vậy, tại sao ông ấy không trực tiếp giết luôn lúc nhận chúng ta vào môn? Dùng cách này không những tốn bao công sức, mà còn thất bại nữa.”
Diệp Linh Lạc gãi gãi đầu.
“Có khi nào là vì ông ấy đánh không lại? Các huynh quên rồi sao, ông ấy chỉ là một tiểu Kim Đan mà.”
“Được, cứ cho là ông ấy đánh không lại mấy đệ tử nam chúng ta đi, nhưng còn mấy đệ tử nữ các muội thì sao? Lúc muội vào môn mới chỉ là Luyện Khí, ông ấy giết muội dễ như trở bàn tay mà. Hơn nữa bố cục này ít nhất cũng mười mấy năm, nếu ông ấy sớm có kế hoạch, có thể giết chúng ta từ lúc chúng ta đều là Trúc Cơ mà.”
Diệp Linh Lạc lại gãi gãi đầu.
“Vậy có khi nào là vì ông ấy ở tu tiên giới chịu nhiều hạn chế không thể trực tiếp ra tay, nên mới bày ra nhiều cách vòng vo như vậy?”
“Vậy được, giả sử lý do muội nói là thành lập, vậy mục đích ông ấy muốn tiêu diệt hạ tu tiên giới là gì? Chẳng lẽ chỉ là vì biến thái tâm lý sao? Nếu là vì tìm thù, ông ấy có thể tìm những mục tiêu chính xác mà.”
Diệp Linh Lạc không trả lời được nữa.
Im lặng một lát sau nàng lại nói: “Nhưng mọi dấu hiệu đều chứng minh, cũng như trực giác mách bảo ta, đây là thủ bút của sư phụ. Còn về việc tại sao ông ấy phải làm như vậy, có lẽ không phải vì giết chết tất cả thiên tài của hạ tu tiên giới, có lẽ cũng không phải vì hủy diệt hạ tu tiên giới, có lẽ ông ấy còn có mục đích khác.”
Lời này thì chẳng ai phản bác nàng nữa.
Linh điểu trên Phúc đảo, những thiên tài tập hợp lại một chỗ, cùng với mặt Tiền Trần Kính trong tay Diệp Dung Nguyệt, mọi dấu hiệu cho thấy, người có thể làm được tất cả những chuyện này chỉ có một mình sư phụ.
Nhưng còn về việc tại sao ông ấy phải làm như vậy, thì họ không thể nào biết được.
Mọi người im lặng một lát sau, chủ đề kết thúc không đi đến đâu.
Trên hòn đảo tàn tích của Diệp Linh Lạc chỉ còn lại mình nàng, lúc này nàng lại lấy mặt Tiền Trần Kính vỡ vụn kia ra.
Bỗng nhiên, nàng nhìn thấy thứ gì đó.
“Ơ?”
Đề xuất Hiện Đại: Cuối Cùng Cũng Đành Lòng Buông Xuôi
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ