Chương 1123: Biểu Muội, Có Phải Ta Sắp 'Ngỏm' Rồi Không?
Nàng nhanh chóng quay đầu lại, đi tới bên cạnh Tô Uẩn Tu, vơ lấy hai chén rượu trên bàn, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Uẩn Tu, nàng tiến về phía Phương Cao Phi.
“Phương biểu ca, vừa nãy người vây quanh huynh đông quá, muội chẳng có cơ hội kính huynh một ly, giờ muội kính huynh được không?”
“Được chứ, đương nhiên là được! Biểu muội muốn kính ta, lúc nào cũng được hết!”
Nói xong Diệp Linh Lung đưa một chén rượu trong tay cho Phương Cao Phi.
Thấy Diệp Linh Lung đưa rượu cho mình, hắn chẳng thèm suy nghĩ liền đặt chén rượu trong tay xuống, nhận lấy chén rượu của nàng.
“Nào, ta xin cạn trước, muội cứ nhấp môi một chút là được rồi, rượu nhiều hại thân, muội thân thể yếu, phải tự chăm sóc mình cho tốt.”
“Đa tạ Phương biểu ca.”
Nói xong Phương Cao Phi uống cạn chén rượu, Diệp Linh Lung cũng nhấp một ngụm nhỏ.
Uống xong không lâu, một tiếng “phụt” vang lên, Phương Cao Phi phun ra một ngụm máu lớn, khiến tất cả mọi người xung quanh kinh hãi.
“Phương biểu ca? Phương biểu ca! Huynh không sao chứ?”
“Ta hình như...”
“Huynh trúng độc sao? Chuyện gì thế này?”
Lúc này Tô Uẩn Tu vội vàng chạy tới đỡ lấy Phương Cao Phi.
Vào thọ yến có quy định, mỗi tân khách chỉ được mang theo một tùy tùng, Tô Uẩn Tu mang theo Diệp Linh Lung, Hoắc Chi Ngôn mang theo tôm yêu, còn Phương Cao Phi thì hào sảng trực tiếp không mang theo ai, ra dáng một đại lão gia không cần người chăm sóc.
Kết quả hắn trúng độc phun máu trong thọ yến, bên cạnh chẳng có ai chăm sóc, thế là Diệp Linh Lung và Tô Uẩn Tu ở vách bên tự giác gánh vác nghĩa vụ chăm sóc hắn.
Nghe tin có tân khách trúng độc, Nhị công chúa nhanh chóng dẫn người tới kiểm tra.
Phương Cao Phi là Thế tử của Ưng tộc, tu vi đã tới Độ Kiếp kỳ, rất được Ưng Vương sủng ái, hắn mà xảy ra chuyện trong thọ yến của tộc Bỉ Ngạn Hoa thì đó không phải chuyện nhỏ.
“Tôi biết một chút y thuật, tôi cho huynh ấy uống viên giải độc trước, nhưng sau đó vẫn cần đại phu tới xem, Nhị công chúa xin hãy sắp xếp một chút.”
Diệp Linh Lung nói xong, lấy ra một viên đan dược cho Phương Cao Phi uống, sau khi uống xong, sắc mặt hắn tốt lên rất nhiều.
“Được, mấy người các ngươi đưa Phương Thế tử xuống, để y sư xem độc cho hắn, nhất định phải đảm bảo an toàn cho hắn.”
Nhị công chúa nói xong, thuộc hạ định đưa Phương Cao Phi đi, nhưng Diệp Linh Lung và Tô Uẩn Tu không buông tay.
“Hai vị tại sao không để hắn đi?”
“Huynh ấy không mang theo tùy tùng, các người trực tiếp đưa huynh ấy đi chúng tôi không yên tâm.” Diệp Linh Lung nói.
“Ai cũng biết Ưng tộc và Hồ tộc quan hệ rất tốt, ta và Cao Phi càng là huynh đệ thân thiết, hiện tại hắn xảy ra chuyện như vậy bên cạnh không có người, ta đương nhiên phải đích thân đưa hắn đi gặp y sư, cũng muốn biết hắn rốt cuộc bị làm sao!” Tô Uẩn Tu ở một bên thái độ kiên quyết nói.
“Tộc Bỉ Ngạn Hoa không thể nào hại Thế tử Ưng tộc, các vị cứ yên tâm ở lại đây.” Nhị công chúa nói.
“Không thể nào hại, vậy tại sao hắn lại trúng độc trong thọ yến của tộc Bỉ Ngạn Hoa?” Tô Uẩn Tu vặn hỏi.
“Chuyện này ta sẽ điều tra kỹ.”
“Trước khi điều tra ra, ta sẽ không tin tưởng các người.” Tô Uẩn Tu nói: “Ta phải đích thân nhìn hắn được giải độc trị liệu.”
“Chuyện này...”
“Đúng vậy, ta muốn biểu muội và Uẩn Tu đi cùng, ta không tin tưởng các người.”
Phương Cao Phi gắng gượng một hơi, vừa nói vừa ho kịch liệt, tiếp đó lại là một ngụm máu phun ra.
Thấy vậy, Tô Uẩn Tu càng cứng rắn nói: “Nếu cô thấy không được, cô có thể đi xin chỉ thị của Đại công chúa hoặc Hoa Vương, nhưng đi đi về về thế này, Thế tử Ưng tộc nếu không trụ vững được, hậu quả này cô phải tự mình gánh vác.”
“Ngươi...”
“Nhị công chúa, tại sao chúng tôi không thể đi cùng huynh ấy đi khám bệnh?” Diệp Linh Lung hỏi: “Tại sao cô không cho chúng tôi rời đi?”
Dưới sự chú ý của bao nhiêu người, Nhị công chúa bị hỏi công khai câu này, khiến rất nhiều người bắt đầu nghi ngờ, Đại công chúa tại sao lại rời đi, tộc Bỉ Ngạn Hoa có phải đã xảy ra chuyện rồi không, họ có phải bị nhốt ở đây không, ngay cả có người trúng độc cũng không được đưa đi?
Nếu thực sự như vậy, thì chuyện lớn rồi!
Người trúng độc này còn là Thế tử Ưng tộc, nếu có sơ suất, hậu quả này tộc Bỉ Ngạn Hoa có lẽ sẽ khó lòng gánh vác.
Tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn, tâm trạng mọi người cũng ngày càng kích động, mắt thấy cục diện sắp không thể kiểm soát, cô ta đành phải nhượng bộ.
“Không có chuyện không cho các vị rời đi, chỉ là Thế tử Ưng tộc trúng độc là chuyện lớn, nên ta xử lý có chút thận trọng thôi.”
“Giờ chúng tôi có thể đưa huynh ấy đi khám bệnh được chưa?”
“Được, ta sẽ sai người đi cùng các vị, xử lý tốt chuyện này suốt quá trình.”
Nhị công chúa nói xong liền quay sang dặn dò người đi cùng họ rời đi.
Sau khi họ rời đi, những lời nghi ngờ trong thọ yến dần nhỏ đi, sự náo nhiệt khôi phục lại, nhưng mọi người cũng thận trọng hơn trước, bởi vì dường như thực sự có chuyện gì đó đã xảy ra.
Họ được người của tộc Bỉ Ngạn Hoa hộ tống tới khách phòng, y sư vẫn chưa tới, Diệp Linh Lung đóng cửa phòng lại, để người của tộc Bỉ Ngạn Hoa canh giữ bên ngoài.
Nằm trên giường, Phương Cao Phi thở dốc nói: “Biểu muội, có phải ta sắp 'ngỏm' rồi không?”
“Không đâu.” Diệp Linh Lung khẳng định nói: “Xin lỗi biểu ca, chuyện huynh phun máu là do muội hại đấy.”
“Hả?” Phương Cao Phi từ trên giường ngồi bật dậy.
“Lúc muội rót rượu, không cẩn thận làm rơi mấy viên thuốc bổ khí huyết muội hay ăn vào chén, rơi mất nửa bình, hơi nhiều quá.”
!!!
Rơi mất nửa bình, ác thế!
Chẳng trách hắn uống vào là khí huyết dâng trào ngay lập tức, phun ra một ngụm máu lớn!
“Muội...”
“Xin lỗi mà, lát nữa muội đền tội cho huynh, nhưng huynh không thấy kỳ lạ sao? Đại công chúa vô duyên vô cớ rời đi, Nhị công chúa phong tỏa thọ yến không cho ai rời đi.”
Phương Cao Phi trợn tròn mắt, lập tức tỉnh táo lại.
“Cho nên muội mới dùng cách này để rời đi sao?”
“Đúng vậy, chúng ta hiện tại đã rời khỏi nơi thị phi rồi.”
Phương Cao Phi thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy sao muội không nói sớm?”
“Muội mà nói sớm, muội sợ huynh diễn không giống bị họ vạch trần mất.”
“Làm sao có thể? Phương biểu ca của muội thông minh lắm đấy.”
“Giờ Phương biểu ca huynh cứ nằm yên đó mà tĩnh dưỡng, huynh đã trúng độc rời khỏi thọ yến rồi, chuyện xảy ra sau đó không liên quan gì tới huynh nữa.”
Diệp Linh Lung vừa nói vừa ấn Phương Cao Phi nằm lại giường, ân cần đắp chăn cho hắn, Phương Cao Phi cũng phối hợp nằm yên trên giường.
“Được, tránh xa thị phi là tốt rồi.”
Sắp xếp xong xuôi, Diệp Linh Lung mở cửa phòng Phương Cao Phi, hướng ra ngoài cửa hét lớn: “Không xong rồi, Thế tử xảy ra chuyện rồi! Mau tới người đi!”
Nàng vừa hét lên, người canh giữ ngoài cửa vội vàng xông vào phòng kiểm tra tình hình.
Nhân cơ hội này, dưới sự yểm trợ của tiểu Huyễn Yêu, Diệp Linh Lung và Tô Uẩn Tu lẻn ra ngoài.
Trước một đại điện của Vương thành Bỉ Ngạn Hoa.
Khi Hoắc Chi Ngôn và Thẩm Ly Huyền tới nơi, đại điện đã bị một luồng ánh sáng mờ ảo bao phủ, nhìn từ xa thì không thấy gì khác biệt, nhưng nhìn gần sẽ thấy nó đã bị thuật pháp bao vây.
“Đã thành công rồi, giờ vào trong, huynh có thể đạt được thứ huynh muốn rồi.” Hoắc Chi Ngôn nói xong quay sang nhìn Thẩm Ly Huyền: “Đi đi, ta canh giữ bên ngoài cho huynh.”
Đề xuất Trọng Sinh: Đích Nữ Không Dễ Chọc, Nàng Vừa Yêu Kiều Vừa Bá Đạo
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ